Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 460: Thẩm gia

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:46
Lượt xem: 303

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi thấy mấy cái đèn lồng đỏ treo cửa thì chùn bước, dám liều lĩnh xông .

Nhỡ nhầm nhà thì ?

Hắn chỉ tay chiếc xe ngựa của Bùi phủ, bảo Chu Thanh: "Đến chỗ xa phu hỏi thăm thử xem."

"Vâng!"

Chu Thanh mới bước vài bước thì thấy hai cha con Bùi thái y quản sự tiễn tận cửa, Hoàng Kỳ cũng lẽo đẽo theo .

Hai cha con họ liếc mắt một cái nhận ngay Tạ Tri Phi.

Bùi Ngụ vẫy tay gọi .

Tạ Tri Phi vội vàng chạy tới, miệng ngọt xớt gọi một tiếng "Bùi thúc", ngoan ngoãn chìa tay .

Ba ngón tay đặt lên mạch tượng bắt mạch một lát, Bùi Ngụ liếc Tạ Tri Phi một cái đầy ẩn ý, dặn dò cụt lủn "về nhà lo mà tẩm bổ cho ", leo tót lên xe ngựa nhà , nghênh ngang bỏ .

Hai còn kề vai sát cánh bộ về phía .

Đi một đoạn, Tạ Tri Phi đầu những chiếc đèn lồng đỏ vẫn đang đung đưa trong gió: "Trong phủ rõ ràng c.h.ế.t, treo đèn lồng đỏ thế ?"

"Đó là một câu chuyện dài lắm." Bùi Tiếu vẻ bí hiểm.

"Người c.h.ế.t là con gái út của Thẩm thái y. Nghe vì nguyên nhân gì mà Thẩm thái y trục xuất khỏi nhà, lưu lạc bên ngoài gần hai mươi năm trời, cuối cùng c.h.ế.t ở đất khách quê . Mãi đến chạng vạng tối hôm nay, quan tài mới đưa về đến nhà."

Thật đúng là chuyện ai ngờ tới.

Tạ Tri Phi tò mò hỏi tiếp: "Một nữ t.ử chân yếu tay mềm, lang thang bên ngoài suốt hai mươi năm trời thì sống bằng cái gì?"

"Lạ lắm nhé, nàng thầy lang du phương đấy!"

"Nàng còn cả y thuật ?"

"Từ lúc còn trong bụng ngửi mùi thảo d.ư.ợ.c , con nhà tông giống lông cũng giống cánh, thể ?"

"Thế ngươi ?"

Bùi Tiếu đ.ấ.m cho một cái vai: "Tên khốn , đừng mà xát muối nỗi đau của !"

Cú đ.ấ.m nhẹ hều như gãi ngứa, Tạ Tri Phi huých vai : "Mau tiếp , c.h.ế.t như thế nào?"

"Nghe là lúc đang khám bệnh cho thì đột ngột ngã lăn đất bao giờ tỉnh nữa."

"Bao nhiêu tuổi ?"

"Bốn mươi mốt."

"Còn trẻ ?"

"Thật đáng tiếc, hồng nhan bạc mệnh."

Tạ Tri Phi cảm thấy chỗ đúng: "Sao quan tài mang về Thẩm gia? Không là xuất giá tòng phu ..."

"Đến cọng lông gà cũng chẳng mà tòng." Tiểu Bùi gia thở dài: "Chưa từng lập gia đình, cả đời bà cô già chồng. Quan tài khiêng về Thẩm gia thì khiêng bây giờ?"

Khi còn trẻ đuổi khỏi nhà. Sống lang bạt bằng nghề y. Bốn mươi mốt tuổi vẫn lập gia đình.

Tạ Tri Phi trầm ngâm. Câu chuyện mà mới lạ, ly kỳ đến thế?

"Ai là đưa quan tài kinh?" Hắn hỏi.

"Nghe là do mấy bệnh nhân từng nàng cứu chữa mang về."

"Thẩm Lão thái y chịu cho khiêng quan tài cửa ?"

Nói đến đây, Bùi Tiếu thở dài thườn thượt.

"Dù cũng là con gái ruột đứt ruột đẻ , Thẩm Lão thái y và Lão phu nhân đương nhiên là nhận. đám con trai, con dâu, cháu trai, cháu dâu thì ầm ĩ lên, sống c.h.ế.t cũng chịu để quan tài bước qua cửa, bảo là mang theo điềm , xui xẻo."

Hèn gì đến mấy cái đèn lồng đỏ cũng thèm xuống.

Tạ Tri Phi hỏi: "Vậy bây giờ tính ?"

Bùi Tiếu: "Thì thế mới mời tới đó giải quyết đấy."

Tạ Tri Phi: "Ngươi thì cái tích sự gì?"

"Tiểu gia khối việc đấy nhé." Bùi Tiếu vênh mặt: "Ta tìm đặt quan tài tạm ở trong một ngôi miếu hoang ngoài thành. Ngày mai sẽ mời mười tám vị cao tăng, mười tám vị đạo sĩ đến niệm kinh siêu độ vong linh, đó trực tiếp đem an táng luôn."

"Chôn cất ở ?" Tạ Tri Phi hỏi dồn: "Vào phần mộ tổ tiên của Thẩm gia ?"

"Tùy tiện tìm chỗ nào chôn cất cho xong chuyện thôi, cũng chẳng cần cầu kỳ gì." Bùi Tiếu lắc đầu: "Đây coi như là mỗi bên chịu lùi một bước để êm chuyện !"

Tạ Tri Phi xong khỏi thở dài cảm thán: " là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà nào cũng nỗi khổ riêng."

"Ai bảo chứ!"

Bùi Tiếu ghé sát Tạ Tri Phi hít hít: "Ngươi tìm việc gì thế? Lại uống rượu ? Uống với ai đấy?"

"Với mấy bên Cẩm Y Vệ."

Tạ Tri Phi hạ thấp giọng hỏi: "Chuyện Trịnh gia thế nào , manh mối gì ?"

"Làm gì mà nhanh như !"

Bùi Tiếu lấy tay che miệng, dáo dác xung quanh thì thầm: "Việc nguy hiểm lắm, từ từ mà , thể qua loa đại khái , sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-460-tham-gia.html.]

Tạ Tri Phi kịp gì thì thở dài than vãn: "Biết thế chẳng nhanh mồm nhanh miệng hứa bừa với cái tên họ Ngô gì cho khổ cái ."

Bốp...

Tạ Tri Phi vỗ mạnh lưng một cái.

C.h.ế.t tiệt, giờ mới hối hận ? Muộn con ơi!

Bùi Tiếu suýt nữa thì vỗ cho hộc máu, gắt:

"Ngươi cái trò gì thế hả? Người than thở vài câu xả stress cũng ? Mấy ngày nay tiểu gia đêm nào cũng gặp ác mộng, , khóe mắt bắt đầu nếp nhăn đây ."

"Được , , bớt giận ."

Tạ Tri Phi giúp xoa xoa lưng.

"Làm việc cẩn thận một chút. Ngày mai ngươi còn bận tối mắt tối mũi đấy, về sớm mà nghỉ ngơi ."

Cơn giận của Tiểu Bùi gia vuốt ve dịu xuống, nhưng vẫn luyến tiếc về ngay. Hai mỗi một việc, bao lâu gặp hàn huyên tâm sự.

" , hai bà cô ở đây, ngươi cảm giác gì ?"

"Cảm giác gì?"

"Thì cô đơn, lẻ loi, trống rỗng !"

Mặt Bùi Tiếu xị xuống như cái bánh đa ngâm nước: "Ngũ Thập, ngươi xem hèn hạ quá ?"

Ta còn hèn hơn cả ngươi chứ!

Tạ Tri Phi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nheo mắt đ.á.n.h giá từ đầu đến chân: "Có ngươi vẫn dứt tình cũ với Yến Tam Hợp đấy?"

Tình cũ cái rắm!

Nam nhi đại trượng phu cầm lên thì buông xuống .

Hắn chỉ là hoài niệm cái buổi tối chuyện ngoài cửa sổ với Lý Bất Ngôn hôm đó mà thôi.

"Ta chỉ là đấu võ mồm với cái tên 'phá đám' thôi. Nha đầu đó chuyện thú vị phết."

Đấu võ mồm với ai cũng . Miễn là đừng tơ tưởng đến Yến Tam Hợp của !

Tạ Tri Phi khoác vai , thì thầm to nhỏ về tình hình triều chính dạo gần đây.

Thế cục vẫn đáng lo ngại!

Phe cánh của Thái t.ử và Hán vương đấu đá ngày càng kịch liệt. Chỉ riêng việc ai sẽ cái ghế Tả Đô Ngự Sử do Lục Thời để thôi cũng tranh giành đến sứt đầu mẻ trán .

Phe Hán vương ỷ thế Hán vương đang sủng ái nên hành sự phần ngông cuồng, hống hách.

đám lưng Thái t.ử là những lão thần cáo già, bọn họ cũng là tay mơ dễ bắt nạt.

Cục diện trở nên cực kỳ rõ ràng. Chỉ cần Bệ hạ cưỡi hạc quy tiên, thì kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ là một màn "ngươi c.h.ế.t sống".

...

Nói chuyện xong xuôi, ai về nhà nấy.

Trước khi hồi phủ, Tạ Tri Phi còn ghé qua biệt viện của Yến Tam Hợp dạo một vòng, thong thả uống một chén mới chịu rời .

Đây trở thành thói quen mới của trong những ngày gần đây.

Mặc dù rõ nàng sẽ thể trở về sớm như , nhưng vẫn luôn nuôi hy vọng một ngày nào đó khi bước biệt viện, sẽ thấy con gái lạnh lùng chào một câu: "Ơ, Tam gia đến !"

Tam gia sống hơn hai mươi năm đời, từng nhớ nhung ai đến mức . Cứ hễ rảnh rỗi một chút là thấy bồn chồn, yên.

Nàng đang ở ? Đường thuận lợi bình an ? Cái thằng nhãi ranh tên Hàn Hú chăm sóc cho nàng ?

Lúc trở Tạ phủ, trời khuya lắc khuya lơ.

Tạ Tri Phi mới tới cửa nhị môn thì thấy đại ca từ phía đối diện tới, khỏi ngạc nhiên hỏi:

"Đại ca, muộn thế còn định ?"

Tạ Nhi Lập dừng bước, thở dài não nề: "Chu gia mới sai gửi thư tới báo tin, là nhạc phụ qua khỏi . Ta và đại tẩu ngươi chạy qua đó xem tình hình thế nào."

Tạ Tri Phi: "Đại tẩu ?"

Vừa dứt lời, Chu thị Xuân Đào dìu tay, vội vã bước tới.

Tạ Tri Phi vội bước lên nghênh đón: "Đại tẩu, cần cùng hai ?"

"Đệ theo gì cho thêm vướng chân, mau nghỉ ngơi ."

Chu thị bỗng nhiên nhớ điều gì, dặn dò: "Nếu và ca tối nay về kịp thì sáng mai nhớ qua trông nom mấy đứa cháu giúp nhé."

"Đại tẩu cứ yên tâm."

Tạ Tri Phi theo bóng dáng hai vợ chồng họ khuất dần trong đêm tối mới trong viện.

Vào đến sân, ngẩng đầu lên bầu trời. Ánh trăng vốn đang treo lơ lửng ở phía chân trời, chẳng từ lúc nào những đám mây đen kịt nuốt chửng.

Mí mắt Tạ Tri Phi hiểu giật liên hồi.

---

 

Loading...