Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 461: Quan tài nứt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:47
Lượt xem: 270

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bánh xe nghiến lên con đường đá xanh phát những âm thanh lạo xạo trong đêm vắng.

Xuân Đào lấy chiếc áo choàng trong tay nải khoác nhẹ lên vai Chu thị: "Đại phu nhân, tựa nô tỳ chợp mắt một lát ạ, còn nửa canh giờ nữa mới tới nơi."

Chu thị vén rèm xe lên bên ngoài. Bóng dáng nam nhân đang cưỡi ngựa song song với xe ngựa còn thâm trầm và lạnh lẽo hơn cả màn đêm đang bao trùm lấy vạn vật.

Nàng buông rèm xuống, mệt mỏi tựa đầu vai Xuân Đào.

Khi tấm rèm hạ xuống, Tạ Nhi Lập đầu , cỗ xe ngựa đang lắc lư theo nhịp bánh lăn, khẽ nhíu mày lo lắng.

Nửa canh giờ , xe ngựa dừng cửa Chu phủ.

Tạ Nhi Lập xuống ngựa, chờ Chu thị bước xuống hai phu thê mới cùng trong phủ.

Ngoài cửa quản sự đợi sẵn. Thấy đại tiểu thư và đại cô gia đến, ông vội tiến lên hành lễ tất tả dẫn đường đưa hai trong.

Vừa bước qua cửa nhị môn, một tia chớp sáng lòa x.é to.ạc bầu trời đêm mà hề tiếng sấm báo .

"A..."

Chu thị giật sợ hãi hét lên một tiếng, theo bản năng lùi phía nửa bước.

Tạ Nhi Lập , Xuân Đào với ánh mắt nghiêm nghị: "Đỡ Thiếu phu nhân cho cẩn thận."

Xuân Đào cũng dọa cho hết hồn, thầm nghĩ quái lạ, trời đang sương mù dày đặc thế sấm chớp nhỉ.

Chẳng mấy chốc tới chính phòng.

Tạ Nhi Lập bước .

Sự xuất hiện của lập tức thu hút ánh .

Tạ Nhi Lập mặc một bộ trường bào màu xám tro, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng màu xanh da trời, phong thái nho nhã toát lên vẻ trầm , đĩnh đạc.

"Đại phu tới đấy ."

Người lên tiếng là Đại gia của Chu phủ - Chu Viễn Mặc.

Chu gia ba con trai và ba con gái, tất cả đều do phu nhân Mao thị sinh .

Trong sáu con, Chu thị là con thứ tư, bên ba trai, bên còn hai cô em gái nữa.

Tạ Nhi Lập chắp tay thi lễ với đại cữu cữu, cởi áo choàng hỏi thăm: "Tình hình nhạc phụ thế nào ?"

Chu lão đại thở dài sườn sượt, tránh đường sang một bên, ý bảo tự xem.

Tạ Nhi Lập bước tới bên giường bệnh xuống, trong lòng cũng kìm tiếng thở dài.

Chu lão gia giường bệnh gầy gò như một cái xác khô, gương mặt xám ngoét chỉ còn da bọc xương. Hốc mắt lão lõm sâu xuống nhưng tròng mắt lồi , dữ tợn đáng sợ. Miệng lão cứng đờ hé mở, lồng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt, trong cổ họng phát những âm thanh khò khè quái dị.

Suốt ba tháng nay, nhạc phụ cứ sống dở c.h.ế.t dở như thế .

Cứ tưởng ông sắp trút thở cuối cùng đến nơi , nhưng hết tới khác, qua một đêm ông thoi thóp thở trở .

Ngay cả các thái y trong cung cũng lắc đầu bảo là chuyện hiếm thấy.

Ngày qua ngày, đêm qua đêm, cứ lặp lặp cái vòng luẩn quẩn khiến cả gia đình đều giày vò đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Người thường bảo "lâu ngày bên giường bệnh con hiếu thảo", nhưng nhạc phụ ngày thường sống đức độ, đối xử với đều hòa nhã, cho nên con cháu trong nhà dù vất vả đến mấy cũng từng hé răng kêu than nửa lời.

Chỉ mong ông sớm giải thoát, thanh thản, bớt chịu đựng những đau đớn dày vò .

Tạ Nhi Lập Mao thị đang thẫn thờ bên giường, ân cần : "Nhạc mẫu nghỉ ngơi ạ, ở đây chúng con lo liệu ."

Mao thị gật gật đầu, định dậy thì đột nhiên nam nhân giường bắt đầu co giật dữ dội.

Da đầu Mao thị tê dại, sắc mặt thất thần kinh hãi tột độ: "Lão đại! Mau lên!"

Chu lão đại lao vút tới bên giường, hai tay ghì chặt lấy bả vai cha , hét lớn: "Phụ ! Phụ ! Người tỉnh ! Nhìn con ! Nhìn con !"

Chu lão gia càng co giật mạnh hơn, cả chiếc giường rung lên bần bật, tưởng chừng như sắp sập xuống đến nơi.

Đám nữ quyến yếu bóng vía dám cảnh tượng hãi hùng , đều sợ hãi rụt trốn phía .

Tạ Nhi Lập và hai con trai khác của Chu gia thấy đại ca một chống đỡ nổi liền xông hỗ trợ.

Phải cần đến sức lực của bốn đàn ông trưởng thành mới thể ghì chặt Chu lão gia xuống giường.

Người thì tạm thời yên tĩnh trở , nhưng đôi mắt ông càng lúc càng lồi , trợn trừng lên trần nhà trông vô cùng đáng sợ.

Tạ Nhi Lập giật , ngẩng đầu sang Chu lão đại, ngờ cũng bắt gặp ánh mắt hoang mang của Chu lão đại đang .

Bốn mắt đầy lo sợ. Ngọn nến lung lay chập chờn.

"Đều buông tay ." Chu lão đại lệnh, giọng lạc .

Bốn đồng thời cẩn thận nới lỏng tay .

Nào ngờ buông tay, Chu lão gia đột nhiên vươn bàn tay gầy guộc như cành củi khô lên, tự bóp chặt lấy cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-461-quan-tai-nut.html.]

Dùng từ "bóp" lẽ chính xác lắm.

Nói đúng hơn là giống như một thế lực vô hình nào đó đang bóp cổ ông, khiến ông tuyệt vọng đưa tay lên cào cấu cổ họng để giãy giụa tìm sự sống.

Cảnh tượng khiến tất cả mặt trong phòng đều nín thở, ai nấy đều cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân.

"Người ! Mau mời thầy cúng, đạo sĩ về đây ngay!" Mao thị quyết đoán lệnh.

Làm gì sắp c.h.ế.t nào mà biểu hiện kỳ quái như , chắc chắn là thứ gì đó sạch sẽ đang ám lên lão gia .

Quản sự vội vàng ba chân bốn cẳng chạy .

Tiếng bước chân còn xa, đầu đàn ông giường từ từ chuyển động. Đôi đồng t.ử đục ngầu dần dần đảo qua gương mặt từng đang trong phòng.

Không gian tĩnh lặng như tờ. Tất cả đều nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy .

lúc , cánh tay đàn ông buông thõng xuống, tiếng rên rỉ khò khè trong cổ họng cũng đột ngột tắt lịm.

Chu lão đại bối rối hồi lâu, run rẩy đưa tay lên thăm dò thở mũi cha , đó òa nức nở, quỳ sụp xuống đất:

"Phụ ... !"

Trong phòng, tiếng than của con cháu đồng loạt vang lên rung chuyển cả mái ngói.

Giữa những tiếng ai oán, Tạ Nhi Lập ngẩng đầu nhạc phụ bất động giường. Không do ảo giác cảm thấy gương mặt của nhạc phụ khi c.h.ế.t trông còn dữ tợn, oán khí hơn cả lúc nãy gấp bội phần.

...

Người c.h.ế.t đèn tắt, hậu sự cần lo liệu chu .

Mọi thứ chuẩn sẵn sàng từ .

Dù là lo liệu tang lễ, quần áo tang chế, quan tài, tất cả đều sắm sửa đầy đủ từ mấy tháng .

Tạ Nhi Lập gian ngoài, gọi gã sai vặt tín Vệ Lâm tới, nhỏ giọng dặn dò: "Ngươi mau về phủ báo tin buồn, nhắn với Lão gia và Tam gia sáng mai qua phúng viếng."

Vệ Lâm hỏi: "Gia, tiền phúng viếng nên chuẩn bao nhiêu ạ?"

"Cứ hỏi Tạ tổng quản, theo quy củ cũ mà , chỉ nhiều hơn chứ ít hơn."

"Vâng!" Vệ Lâm vội vàng lui .

Tạ Nhi Lập đang định trong nhà thì bỗng nhiên cảm thấy giọt nước lạnh buốt rơi trúng mũi. Chưa kịp phản ứng thì cơn mưa rào ập xuống xối xả như trút nước.

"Sao tự nhiên mưa lớn thế ?"

Hắn vội chạy hiên nhà trú mưa, phủi những giọt nước bám , trong lòng dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ.

Hỷ sự tang sự mà gặp thời tiết thế thì quả là điềm lành, việc sẽ vô cùng bất tiện.

...

Chưa đầy nửa canh giờ , công việc khâm liệm cho Chu lão gia tất.

Linh đường cũng bài trí trang nghiêm, chỉ còn chờ đưa quan tài và đợi giờ lành để lễ nhập quan.

"Đến , đến ! Tri tân đến , quan tài cũng đưa đến !"

Tri tân là chủ trì tang lễ. Chu gia mời Lưu Bán Tiên - một thầy phong thủy nổi tiếng lẫy lừng trong thành Tứ Cửu, chuyên xem ngày giờ, bấm quẻ cho các gia đình quyền quý. Bên hông Lưu Bán Tiên đeo một cái la bàn, lẩm nhẩm tính toán giờ giấc hô to một tiếng dõng dạc: "Khởi tang!"

Nghe hiệu lệnh, cùng dồn sức nâng t.h.i t.h.ể Chu lão gia lên. Khi thi hài đưa khỏi phòng, tiếng than của nhà bùng lên dữ dội hơn.

Lưu Bán Tiên chỉ huy nhà phủ lên t.h.i t.h.ể mấy lớp vải dầu che mưa cẩn thận, hô lớn: "Lên đường!"

Năm nam nhân lực lưỡng khiêng t.h.i t.h.ể lên vai, đội mưa to gió lớn thẳng về phía linh đường dựng sẵn.

Con cháu trong nhà xong đồ tang, che ô theo . Đám nữ quyến thì vẫn đợi tại chỗ, chờ khi nào quan tài an vị xong xuôi mới phép linh đường.

Bên trong linh đường.

Một cỗ quan tài bằng gỗ lim thượng hạng đen bóng đặt trang trọng ba chiếc băng ghế dài.

Nắp quan tài mở , bên lót sẵn chăn đệm gấm vóc mới tinh.

Lưu Bán Tiên canh đúng giờ lành, chỉ huy ba đàn ông cẩn thận đặt thi hài Chu lão gia trong quan tài.

Nghi thức gọi là "lạc quan" (nhập quan).

Phải chờ đến khi lạc quan xong xuôi thì khách khứa mới phép thắp hương phúng viếng.

Nào ngờ thi hài mới đặt trong, nắp quan tài còn kịp đậy thì bỗng "răng rắc" mấy tiếng khô khốc. Cỗ quan tài gỗ lim thượng hạng, chắc chắn là thế bỗng nhiên nứt toác đôi, những tấm ván gỗ nặng trịch rơi loảng xoảng xuống đất.

Để lộ t.h.i t.h.ể cứng đờ của Chu lão gia đang chỏng chơ, lẻ loi tấm ván đáy.

Rầm!

Tiếng động kinh hoàng vang lên khiến tất cả mặt đều dọa cho c.h.ế.t khiếp, hồn xiêu phách lạc.

 

Loading...