Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 462: Hai lần
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:48
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Bán Tiên nghề tri tân hơn nửa đời , từng lo hậu sự cho vô c.h.ế.t, từng thấy qua vô cỗ quan tài, nhưng từng thấy cỗ quan tài nào tự nứt toác như thế bao giờ.
Đây, đây, đây... là chuyện quái quỷ gì thế ?
Mặt chuyển từ trắng bệch sang xanh mét, từ xanh mét chuyển sang đen kịt. Cuối cùng, sang trừng mắt Chu đại gia, gắt gỏng:
"Quan tài là do ai đặt? Tốn bao nhiêu tiền hả? Con hiền cháu hiếu cái kiểu gì mà ăn tắc trách như , sợ c.h.ế.t tức đến nỗi bật dậy tìm các ngươi tính sổ ?"
Bị mắng xối xả mặt, Chu lão đại mặt cắt còn giọt máu, hồi lâu mới hồn. Hắn cố nén cơn giận, sang quát Chu lão nhị: "Thật là mất mặt hổ! Còn ngây đó gì, mau đổi cái khác ngay !"
Việc lo liệu quan tài là do Nhị gia Chu Viễn Chiêu đảm nhận.
Quan tài bằng gỗ lim thượng hạng, một cái giá trị những hai ngàn lượng bạc, nào dám bớt xén dù chỉ một xu. Sao đang yên đang lành nứt chứ?
Chắc chắn là tên chưởng quỹ cửa hàng quan tài dám lấy đồ rởm lừa !
Mẹ kiếp, đến chuyện tâm linh mà cũng dám gian dối ?
Chu Viễn Chiêu tức giận đến tím mặt, hai lời lột phăng áo tang , sang bảo lão quản gia bên cạnh: "Mang theo mấy theo . Hôm nay đập nát cái cửa hàng quan tài thì mang họ Chu nữa."
"Nhị ca!" Lão tam Chu gia - Chu Viễn Hạo vội vàng can ngăn.
"Chuyện tính sổ với họ để hãy . Việc cấp bách bây giờ là mua ngay một cỗ quan tài khác để lo hậu sự cho phụ , chớ để lỡ mất giờ lành."
Chu lão nhị t.h.i t.h.ể lão phụ đang chỏng chơ tấm ván đáy quan tài, thầm nghĩ lão tam cũng , bèn nuốt cục tức xuống, vội vàng dẫn theo lão quản gia ngay.
Chu lão đại đưa tay lau mồ hôi lạnh trán, hỏi: "Lão Lưu, tiếp theo chúng đây?"
Lưu Bán Tiên cũng là đầu tiên gặp chuyện quái gở như thế , nào xử lý . Suy nghĩ nửa ngày trời, mới rặn ba chữ:
"Thì chờ thôi."
Còn chờ thì gì nữa?
Làm mấy chuyện ma chay tang lễ , quy tắc còn rườm rà hơn cả hỷ sự gấp vạn . Làm gì , gì đều tuân theo quy củ nghiêm ngặt.
Nếu phá hỏng quy củ, Lưu Bán Tiên thì chẳng , nhưng Chu gia thì chắc chắn sẽ gặp xui xẻo lớn.
...
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, xen lẫn tiếng sấm sét rền vang inh tai nhức óc.
Đoàn Chu lão nhị đập cửa xông tiệm quan tài gần nhất. Chẳng thèm hỏi han giá cả, chỉ tay chọn ngay một bộ quan tài nhất trong tiệm.
Chu lão nhị sợ xảy sự cố, còn cẩn thận gõ gõ thành quan tài để kiểm tra độ chắc chắn.
Chưởng quỹ tiệm quan tài thấy cẩn thận thái quá như thì chỉ bật .
"Nhị gia, ngài gõ cái gì thế? Quan tài đừng ngài dùng tay, cho dù ngài lấy búa tạ đập cũng chắc suy chuyển ."
Chu lão nhị thầm c.h.ử.i thề trong bụng: Ngươi thì cái quái gì. Ông đây giờ chỉ hận thể chui tọt trong quan tài thử cho cha để xem nó thực sự rắn chắc đây .
"Được , mau cho chuyển đến Chu phủ ngay , thật nhanh lên."
Chưởng quỹ lập tức sai mấy tiểu nhị khỏe mạnh tới, dùng vải dầu che mưa bọc kín cỗ quan tài , cẩn thận khiêng lên xe ngựa quất roi cho ngựa phi nước đại đến Chu phủ.
"Đến , đến ! Mua quan tài mới về !"
Lưu Bán Tiên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng sai di dời t.h.i t.h.ể Chu lão gia sang một bên, kê thêm hai chiếc băng ghế dài nữa cho chắc chắn. Lúc mới xông cửa hô lớn:
"Mang quan tài đây!"
Bốn tiểu nhị hì hục khiêng cỗ quan tài nặng trịch nhà, đặt ngay ngắn lên băng ghế.
Lưu Bán Tiên sờ soạng kiểm tra một lượt, hài lòng gật gù.
"Quan tài !"
Mở nắp . Lấy khăn lau sạch những giọt nước mưa b.ắ.n . Trải chăn đệm gấm vóc phẳng phiu, bỏ đồ tùy táng trong, thiếu sót thứ gì.
Trong tiếng than ai oán, Lưu Bán Tiên lấy la bàn , bấm độn ngón tay tính toán, chọn một giờ lành khác.
Chờ đến đúng giờ lành, hô to dõng dạc: "Nâng lên! Thả!"
Tiếng nín bặt. Đồng t.ử dãn , chớp mắt chằm chằm năm tráng hán đang thao tác.
Đám hán t.ử tráng kiện nhẹ nhàng nâng t.h.i t.h.ể Chu lão gia lên, một nữa cẩn thận đặt trong quan tài mới.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Răng rắc...
Rầm...
Rầm rầm...
Nó vỡ !
Mẹ kiếp, quan tài nứt toác nữa!
Hơn nữa , nó còn nứt ngay mắt bàn dân thiên hạ!
lúc , một tia sét x.é to.ạc bầu trời, ánh sáng chói lòa chiếu rọi linh đường khiến tất cả đều choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-462-hai-lan.html.]
"Á á á... Thi thể sống !"
Cũng là nữ nhân yếu bóng vía nào hét lên một tiếng thất thanh, khiến cho đám đông sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, tè cả quần, tranh bỏ chạy tán loạn ngoài.
Lưu Bán Tiên ở vị trí gần nhất. Lúc quan tài nứt , theo bản năng liếc xuống Chu lão gia một cái.
Chẳng lão gia mở mắt từ lúc nào, đôi con ngươi trắng dã lồi đang chằm chằm .
Lưu Bán Tiên sợ đến mức chân tay bủn rủn, ngã bệt xuống đất.
Ôi chao ôi! Mẹ kiếp, đang tang lễ cho ai đây? Không là đang cho chính cái mạng già của đấy chứ!
Trong linh đường lúc , ngoại trừ Lưu Bán Tiên đang run lẩy bẩy đất, chỉ còn ba vẫn trơ như phỗng.
Đó chính là ba Chu gia.
Tổ tông Chu gia bao đời nay đều việc ở Khâm Thiên Giám. Khâm Thiên Giám còn gọi là Tư Thiên Giám, chuyên quan sát thiên tượng, bói toán cát hung, thông hiểu lẽ trời...
Chu lão đại sa sầm mặt mày: "Lão nhị?"
"Đại... đại ca."
Chu lão nhị sợ hãi tột độ, tức vội thanh minh:
"Đệ súc sinh, cho một trăm lá gan cũng dám đùa giỡn với quan tài của cha . Đây đích thực là quan tài loại nhất, giá những hai ngàn năm trăm lượng bạc đấy."
Hắn cúi xuống nhặt một mảnh ván gỗ vỡ lên, dí sát mặt Chu lão đại: "Huynh , gỗ lim dày dặn thế cơ mà, thể tự nhiên nứt chứ!"
Chu lão đại thể phân biệt quan tài , nhưng vấn đề là tại nó vô duyên vô cớ nứt như thế!
Sự việc khác thường ắt yêu quái.
Chu lão đại nhíu mày suy tư một lát, móc từ trong tay áo ba đồng tiền xu, gieo xuống đất.
Ba Chu gia đồng loạt cúi đầu chăm chú.
"Hai sấp một ngửa."
Là đại hung!
Chu lão đại chỉ cảm thấy mắt tối sầm , choáng váng: "Nhi Lập!"
Tạ Nhi Lập vẫn xa, đang chờ ở ngay ngưỡng cửa bên cạnh: "Đại ca."
Chu lão đại gấp gáp : "Đệ thiết với Bùi gia, mau nhờ Tiểu Bùi gia giúp một việc. Dù tốn bao nhiêu bạc cũng nhờ điều ngay vài vị cao tăng đến nhà niệm kinh siêu độ. Nếu mời hòa thượng thì đạo sĩ cũng , càng nhanh càng ."
Tạ Nhi Lập gật đầu: "Được, ngay đây."
"Lão nhị, mua thêm một cỗ quan tài nữa ."
Chu lão nhị sợ hãi lùi phía , lắp bắp: "Đại ca, là để Tam , ..."
"Đại ca, để cho."
Chu lão tam bước dứt khoát. Hắn tin chuyện ma quỷ ám quẻ gì , đang yên đang lành mà nứt quan tài liên tục chứ?
Chu lão đại liếc Lưu Bán Tiên vẫn đang bệt đất hồn, đám nhà đang lóc ầm ĩ ngoài sân, nghiến răng lệnh: "Lão quản gia!"
"Dạ, Đại gia?"
"Cho của các phòng lui về nghỉ ngơi hết ."
"Vâng!"
"Thông báo với bên ngoài là việc phát tang sẽ hoãn một chút."
"Đại gia..."
Lão quản gia khó xử: "Người báo tang phái hết ạ, lúc mới gọi ... e là kịp nữa !"
Theo quy củ, bên lão gia tắt thở, tịnh , quần áo xong xuôi thì bên nhà tức tốc báo tang. Sau đó trong nhà mới bắt đầu dựng rạp, bố trí linh đường.
Linh đường xong xuôi, t.h.i t.h.ể nhập quan, khách khứa đến phúng viếng, việc diễn nhịp nhàng đấy.
Mặt Chu lão đại đen như đáy nồi: "Vậy thì dặn dò tất cả trong phủ ngậm chặt miệng cho , tuyệt đối hé răng ngoài nửa lời về chuyện ."
"Vâng, lão nô hiểu ."
Lão quản gia rõ tầm quan trọng của việc .
Có câu "chuyện khỏi cửa, chuyện truyền ngàn dặm". Chuyện nứt quan tài rùng rợn nếu như đồn đại ngoài, thì cái danh tiếng của Chu gia e là sẽ nổi như cồn khắp kinh thành mất thôi.
Chu lão đại cúi xuống đỡ Lưu Bán Tiên dậy, hạ giọng hỏi nhỏ: "Lão Lưu, ông kiến thức rộng rãi, ông xem việc rốt cuộc là..."
"Không , cực kỳ !"
Lưu Bán Tiên lắc đầu quầy quậy như trống bỏi, miệng lẩm bẩm mãi mấy từ đó.
Hỏi ở chỗ nào thì ấp úng nên lời.
Chu lão đại sốt ruột như kiến bò chảo nóng, cảm giác như sắp phát điên đến nơi .
---