Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 465: Diệt đỉnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:51
Lượt xem: 308

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu thị thoáng ngẩn , nhẹ nhàng hít sâu một , bước tán ô rộng lớn của phu quân.

Tạ Nhi Lập chờ nàng vững, liền nghiêng hẳn cây ô về phía nàng để che chắn.

Chu thị nhận hành động ân cần , bèn đưa tay lên cùng đỡ lấy cán ô.

Tạ Nhi Lập nhíu mày nhắc nhở: "Nàng sát một chút kẻo ướt."

Chu thị "" một tiếng nhỏ, chút ngượng ngùng dịch sát gần hơn.

Ngoại trừ những lúc ân ái giường, đây là đầu tiên hai vợ chồng họ gần đến thế ở chốn đông , cả hai đều cảm thấy chút tự nhiên.

Bốn ngoài viện, tìm một góc khuất bức tường để tránh tai mắt.

Tạ Nhi Lập hỏi thê tử: "Tình hình Nhị tẩu thế nào ?"

Chu thị lo lắng đáp: "Máu chảy mãi cầm , Bùi thúc đang thi châm cứu chữa."

Tạ Nhi Lập truy vấn: "Bùi thúc nguyên nhân vì đứa nhỏ sảy ?"

Chu thị ngẩng đầu phu quân, cảm thấy kỳ lạ vì hỏi kỹ chuyện tế nhị mặt hai em chồng vợ.

"Bùi thúc rõ nguyên nhân, chỉ bảo là chuyện xảy quá đột ngột, thể ngờ tới ."

Tạ Nhi Lập quyết đoán: "Nàng lập tức trong xem Bùi thúc rảnh tay , bảo là Minh Đình việc cực gấp cần tìm ông . Chúng sẽ đợi ở đây."

Chu thị do dự: "Chuyện ... e là tiện lắm."

"Đại tẩu, thật sự là việc gấp." Tạ Tri Phi xen : "Hơn nữa còn là chuyện liên quan đến sự an nguy của cả Chu gia nhà tẩu đấy."

Hai chữ "Chu gia" khiến Chu thị giật thon thót: "Được, ngay."

"Khoan !"

Tạ Nhi Lập gọi giật , ấn cây ô tay nàng: "Nàng cầm lấy mà ."

"Không cần , gần ngay đây mà."

Chu thị phu quân một cái đầy ơn, xách váy đội mưa chạy vụt trong viện.

Người phụ nữ ... thật là...

Gương mặt Tạ Nhi Lập trầm xuống vì lo lắng.

Tiểu Bùi gia lén lút dùng đầu gối huých nhẹ bên cạnh: Đại ca đại tẩu ngươi thế?

Tạ Tri Phi liếc xéo một cái sắc lẹm: Bớt lo chuyện bao đồng .

Phải đợi đến hết thời gian uống cạn một chén , Bùi Ngụ mới hậm hực cầm ô .

Hắn dám trút giận lên đầu hai vị công t.ử nhà họ Tạ, bèn sang lườm nguýt thằng con trai trời đ.á.n.h của , cố kìm nén cơn bực dọc: "Nói mau, tìm việc gì? Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế ."

Sao tự nhiên giận cá c.h.é.m thớt lên đầu con thế !

Tiểu Bùi gia trưng ánh mắt đầy oan ức sang Tạ Nhi Lập cầu cứu.

Tạ Nhi Lập lên tiếng: "Bùi thúc, quan tài của nhạc phụ con nứt vỡ ba liên tiếp , đến giờ vẫn thể nhập quan . Thúc xem chuyện ..."

Cơn giận của Bùi Ngụ bắt nguồn từ ?

Chính là từ việc Nhị phu nhân vô duyên vô cớ sảy thai, vô cớ băng huyết cầm máu.

Mạch là do chính tay bắt. Thuốc dưỡng t.h.a.i cũng là do chính tay kê đơn.

Nếu như Nhị phu nhân xảy mệnh hệ gì thì cái danh Bùi Ngụ còn mặt mũi nào mà ở Thái Y Viện nữa?

Hắn vốn đang đầy bụng nghi hoặc, giờ Tạ lão đại thêm chuyện quan tài nứt, chợt liên tưởng ngay đến vụ việc kỳ quái của Quý Lão phu nhân năm ngoái. Thế là chuyện sáng tỏ như ban ngày.

"Hèn gì cứ bảo là gặp ma ! Bình thường chỉ cần châm ba đến năm mũi là m.á.u ngừng chảy ngay, đằng châm đến mười mũi mà chẳng chút tác dụng nào. Ta mới cho mời thánh thủ phụ khoa đến hỗ trợ..."

"Bùi thúc dừng ngay." Tạ Tri Phi cắt ngang: "Chuyện dùng y thuật căn bản giải quyết . Đừng là thánh thủ phụ khoa, cho dù mời cả ông trời xuống đây cũng vô dụng thôi."

Lời quả thực gãi đúng chỗ ngứa trong lòng Bùi Ngụ: ", đúng, đúng! Phải mau với Chu lão đại mời Yến cô nương đến giải quyết."

Tạ Tri Phi ái ngại: "Bùi thúc, liệu Chu lão đại tin chuyện ?"

Bùi Ngụ ngẩn một lúc. Nghĩ đến cái tính cách cứng nhắc của nhà họ Chu, ông mới vỡ lẽ tại ba bọn họ lôi ông đây.

"Để chuyện với bọn họ!"

Hắn định nhấc chân thì đột ngột dừng .

"Việc thể nóng vội . Các ngươi cử gọi ba họ đây. Chuyện hoàng đế vội mà thái giám gấp thế thì , mà gấp cũng vô dụng."

Tạ Nhi Lập kéo tay Tiểu Bùi gia: "Minh Đình, theo gọi . Lão Tam ở đây đợi."

Bùi Minh Đình Tạ Ngũ Thập với ánh mắt cầu cứu: Sao lôi ? Ta chạy chạy nãy giờ mệt đứt đây .

Tạ Ngũ Thập hất cằm hiệu với : Ngoan nào, xong việc Tam gia bao ngươi hát, uống rượu xả láng...

...

Trong linh đường.

Ba Chu phủ đồng loạt dừng công việc đang dở dang, ngơ ngác .

Chu lão đại hỏi: "Lão Tam, , tình hình thế nào?"

Chu lão tam bấm độn: "Hung vị ngay trong cái viện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-465-diet-dinh.html.]

Chu lão đại sang thứ hai: "Lão Nhị thì ?"

Chu lão nhị trải qua nỗi đau mất con, đôi mắt đỏ hoe, giọng run run: "Sáu gieo quẻ đều cho kết quả là đại kiếp nạn, hung hiểm khôn lường."

Chu lão tam hỏi ngược : "Thế còn đại ca?"

Chu lão đại lắc đầu ngao ngán.

Sắc mặt của lúc thể dùng từ "khó coi" để hình dung nữa. Sống đời ba mươi hai năm nay, bao giờ bấm quẻ nào hung hiểm đến mức độ .

"Tai ương ngập đầu!"

"Cái gì?"

Chu lão nhị và Chu lão tam đồng thanh hét lên kinh hãi, chân tay bắt đầu run lẩy bẩy.

Nhất là Chu lão nhị, tinh thần như sụp đổ .

lúc , Bùi Tiếu che ô tới mái hiên, đảo mắt quanh một lượt với giọng điệu bình thản: "Chu gia đại ca, nhị ca, tam ca, cha mời các ngoài gặp mặt một lát."

Bùi thái y cho mời?

Chu lão nhị bật dậy như lò xo, tim đập thình thịch: "Nhâm thị ? Có chuyện gì ?"

Nhâm thị là tên của Nhị phu nhân.

Bùi Tiếu giải thích nhiều, chỉ buông một câu lửng lơ: "Các cứ đó thì khắc ", đầu chạy biến.

Chạy đến góc đường, thấy Tạ Nhi Lập đang đợi, hỏi: "Thế nào ?"

"Họ sẽ ngay thôi, đều theo lời đại ca dặn cả ."

"Vậy chúng mau."

...

Ba Chu gia nhanh hơn dự kiến, nhất là Chu lão nhị, gần như bám sát gót chân Tạ Nhi Lập.

Ba họ che ô vây quanh Bùi Ngụ.

Tiếng mưa rơi ào ào lấn át cả tiếng chuyện. Tạ Nhi Lập từ xa chỉ thấy bóng dáng ba ông vợ sừng sững ô như ba tảng đá, bất động lắng .

Người thường bảo "miệng còn hôi sữa thì việc xong".

Bùi Ngụ là bậc trưởng bối, là cây đa cây đề ở Thái Y Viện, hơn nữa ông còn là trực tiếp trải qua vụ việc ở Quý gia, nên chuyện tâm ma do chính miệng ông thì mới sức thuyết phục.

"Đại ca."

Tạ Nhi Lập : "Sao ?"

Tạ Tri Phi vẻ mặt nghiêm trọng: "Cho dù ba Chu gia tin lời Bùi thúc thì việc vẫn nan giải."

Tạ Nhi Lập hiểu rõ sự nan giải đó ...

Yến Tam Hợp hiện mặt ở kinh thành, trong khi chuyện quá đỗi hung hiểm và cấp bách.

"Lão Tam, theo thì bây giờ chúng ?"

"Đừng hỏi ." Tạ Tri Phi thở dài bất lực: "Đệ thực sự cũng bó tay ."

Đang chuyện thì ba Chu gia đột nhiên về phía Tạ Nhi Lập.

Tiểu Bùi gia khẽ kêu lên: "Đến , họ đến kìa."

Chu lão đại tới mặt ba , giọng trầm xuống: "Nhi Lập, Tam gia, Tiểu Bùi gia, phiền các vị theo một chút."

...

Trong thư phòng le lói ánh đèn dầu như hạt đậu.

Dáng vẻ của cả sáu đàn ông đều vô cùng chật vật, tơi tả, nửa ướt sũng nước mưa bùn đất.

Chu lão đại thẳng vấn đề, vòng vo: "Bùi thái y rõ sự tình với chúng . Như thế , Tri Phi, chuyện đến nước , các vị ơn mời Yến Tam Hợp đến đây giúp cho."

Cái gì gọi là " đến nước "?

Hóa Bùi thúc tốn bao nhiêu nước bọt giải thích mà Chu lão đại ngươi vẫn bán tín bán nghi !

Tạ Tri Phi đợi đại ca lên tiếng, bắt chước giọng điệu lạnh lùng của Yến Tam Hợp, thản nhiên đáp trả: "Nếu tin tưởng thì cần miễn cưỡng mời, mà mời cũng chẳng . Minh Đình, chúng về!"

Giọng điệu của Tiểu Bùi gia càng ngông cuồng hơn:

"Nửa đêm nửa hôm mưa gió thế , bộ tưởng chúng rảnh rỗi lắm ? Chuyện nhà các thì liên quan quái gì đến chúng chứ?"

Hai xong liền dứt khoát dậy bỏ ngoài. Tạ Nhi Lập im, cũng ý định ngăn cản, cứ mặc kệ cho bọn họ diễn.

"Đại ca!"

Chu lão nhị sốt ruột đến mức bật , màng thể diện lao tới chặn đường hai .

"Ta tin! Ta tin mà! Xin các đấy!" Hắn sụt sịt mũi, van nài: "Làm ơn dẫn gặp Yến Tam Hợp mà."

Gặp ư?

Tạ Tri Phi thầm nhạt trong bụng. Tam Hợp nhà mà các ngươi gặp là gặp ngay ?

"Nàng hiện ở kinh thành."

 

Loading...