Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 468: Cầu xin

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:54
Lượt xem: 270

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm phủ. Chính đường. Đèn đuốc sáng trưng.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Thẩm Lão thái y.

Ngồi ở phía khách lượt là Chu Nhị gia đang như đống lửa, Đại gia Tạ phủ lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, và Tiểu Bùi gia đang cha ruột ép buộc đến đây.

Nhị gia Chu Viễn Chiêu bước tới mặt Thẩm Lão thái y, quỳ sụp xuống.

"Cầu xin Lão thái y cứu lấy mạng sống của nội tử."

Thẩm Lão thái y đang đau buồn vì chuyện con gái qua đời, cả tiều tụy, hốc hác thấy rõ.

"Ngươi cầu xin cũng vô dụng thôi. Thẩm gia xưa nay chỉ am hiểu về nắn xương khớp, chứ chuyên về phụ khoa. Bệnh tình của Nhị phu nhân thực sự chữa ."

Chu Viễn Chiêu dễ dàng bỏ cuộc chỉ vì một câu "chữa ".

"Lão thái y tinh thông Quỷ Môn Thập Tam Châm, thể giành giật mạng sống từ tay quỷ thần. Cầu xin Lão thái y..."

"Chu Nhị gia." Thẩm Lão thái y nghiêm giọng ngắt lời: "Mấy chuyện cướp từ tay quỷ thần , lão phu rửa tay gác kiếm từ mấy năm nay ."

Chu Viễn Chiêu đau đớn phẫn uất tột cùng: "Lão thái y thể trơ mắt thê t.ử ... chảy m.á.u đến c.h.ế.t mà cứu ?"

Thẩm Lão thái y thở dài não nề.

"Nhị gia, sống c.h.ế.t , lão phu thật sự lực bất tòng tâm. Nhị gia hãy mau mời cao minh khác ."

"Lão thái y, dập đầu lạy ngài!" Chu Viễn Chiêu xong liền đập trán thùm thụp xuống nền gạch cứng. Mới mấy cái trán toạc máu, nhưng Thẩm Lão thái y vẫn trơ như tượng gỗ, chút động lòng.

Thấy m.á.u chảy ròng ròng mặt vợ, Tạ Nhi Lập vội vén vạt áo, quỳ xuống bên cạnh.

"Lão thái y, ngày nếu chỗ nào cần Tạ gia giúp đỡ thì ngài cứ việc mở miệng. Chỉ mong ngài nể mặt mà đến Chu phủ xem qua một chút."

Chỉ là "xem thử", chứ dám đòi hỏi "cứu sống".

Hơn nữa đang quỳ đất van xin còn là trưởng t.ử của Tạ các lão - đại thần nội các đương triều.

Với tính tình thường ngày của Thẩm Lão thái y, dù thế nào ông cũng sẽ nể mặt mà gật đầu đồng ý.

Thế nhưng hôm nay thái độ của ông khác lạ. Cũng chỗ nào đúng, lão nhân gia im như phật, chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, chứ đừng là gật đầu.

Tiểu Bùi gia thấy thế thì mất kiên nhẫn, lên tiếng:

"Ngài cứ cứu mà. Dù cũng là một mạng . Nếu cha bó tay hết cách thì cũng sẽ bảo Nhị gia tới đây tìm ngài gì. Ai bảo y thuật của ngài cao minh hơn chứ."

"Các ngươi cần quỳ lạy gì." Thẩm Lão thái y sa sầm mặt mày: "Ta cứu, các ngươi cứ cố chấp chịu thế nhỉ!"

Tiểu Bùi gia tức khí.

"Thẩm lão đầu , cái lúc ngài đến xin giúp đỡ thì chẳng hai lời đồng ý ngay tắp lự. Đến lúc đến xin ngài giúp đỡ thì ngài chối đây đẩy, viện đủ lý do. Thế ngày mai ngài còn đám hòa thượng, đạo sĩ tới nhà lễ nữa hả?"

"Ngươi..." Thẩm Lão thái y nghẹn họng.

"Hơn nữa, nếu châm mười hai mũi mà cứu thì ngài cứ việc thu tay , ai ép ngài tiếp ."

Tiểu Bùi gia ỷ việc quen với Lão thái y nên ăn chẳng kiêng nể gì cả.

"Trước khi lệnh ái ngã xuống, nàng còn đang mải mê chữa bệnh cứu đấy. Ngài xem con gái ngài nhân tâm nhân nghĩa đến thế nào, ngài cha mà chẳng học hỏi chút gì từ con gái ?"

Hốc mắt Thẩm Lão thái y bỗng chốc đỏ hoe.

Tiểu Bùi gia thầm ngạc nhiên. Lúc chẳng chính ông già nhẫn tâm đuổi con gái ruột khỏi nhà ? Chẳng lẽ bây giờ ông đang hối hận, áy náy và tự trách bản ?

Tiểu Bùi gia cảm thấy nắm điểm yếu của Thẩm Lão thái y, hí hửng tiến gần hơn.

"Nếu thì thế . Ngày mai sẽ triệu tập đủ mười tám vị hòa thượng, mười tám vị đạo sĩ cao tay ấn nhất, niệm kinh ròng rã bảy ngày, , bảy bảy bốn mươi chín ngày luôn, để siêu độ cho vong linh Thẩm tiểu thư. Việc ngài cần lo nghĩ gì cả, cứ để bao thầu hết."

Thẩm Lão thái y vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị như , đôi mắt đỏ hoe, im lặng một lời.

"Được , , cũng quỳ xuống lạy ngài luôn đây."

Tiểu Bùi gia dường như hết giận, quỳ xuống bên chân Thẩm Lão thái y, thuận thế gối đầu lên đầu gối ông, giở giọng mè nheo như con nít.

Thẩm Lão thái y rụt chân , chống tay tay vịn ghế dậy.

"Hứa đấy nhé, bảy bảy bốn mươi chín ngày, thiếu một ngày cũng đấy."

Có hy vọng !

Tiểu Bùi gia vỗ n.g.ự.c cam đoan chắc nịch: "Ngài cứ yên tâm, thiếu một ngày, sẽ ngược chữ Bùi cho ngài xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-468-cau-xin.html.]

"Vậy thì dẫn đường !"

Chu Nhị gia câu , luống cuống tay chân dậy, cung kính : "Lão thái y, xe ngựa đợi sẵn ngay cửa phủ ạ, mời ngài."

"Khoan , Chu Nhị gia."

Tiểu Bùi gia nghiêm mặt dặn dò: "Ta lời mất lòng nhé. Chỉ thi châm mười hai mũi thôi. Mười hai mũi châm xong, bất kể cứu sống thì cũng tuyệt đối ép Lão thái y tay thêm nữa đấy."

"Tất nhiên, tất nhiên ạ."

Chu Nhị gia quỳ xuống dập đầu lia lịa: "Đại ân đại đức xin ghi lòng tạc , thể nào báo đáp hết . Ngày Lão thái y chỗ nào cần dùng đến Chu phủ, xin cứ việc mở miệng sai bảo."

"Không cần cảm ơn ." Thẩm Lão thái y nhạt một tiếng đầy chua chát: "Hãy cảm ơn con gái của . Trước lúc c.h.ế.t, nó vẫn đang cố gắng thi triển Quỷ Môn Thập Tam Châm để cứu đấy."

Tiểu Bùi gia thấy lời , trong đầu bỗng chốc bừng tỉnh đại ngộ.

Hèn gì hôm nay lão già khó mời đến thế, hóa con gái ông c.h.ế.t vì nguyên nhân !

Khoan ! Không đúng!

Tiểu Bùi gia biến sắc mặt: "Thẩm lão, con gái ngài..."

"Sao?" Thẩm Lão thái y nhướng mày: "Ngươi tin ?"

"Không , , !"

Tiểu Bùi gia xua tay liên tục.

Hắn chỉ là quá đỗi ngạc nhiên thôi. Vì tuyệt kỹ Quỷ Môn Thập Tam Châm đến cha là Thần y Bùi Ngụ còn , mà con gái của Thẩm Lão thái y thể .

"Hừ!" Lão thái y nhạt: "Nếu nó còn sống thì chắc chắn sẽ cướp từ tay quỷ thần về. Còn ... thì còn xem mệnh của Nhị phu nhân thế nào ."

Ý ông ?

Tiểu Bùi gia nghệch mặt chẳng hiểu mô tê gì cả.

Chẳng lẽ y thuật của Thẩm tiểu thư còn cao siêu hơn cả Thẩm Lão thái y - cha ruột của nàng ?

Đừng đùa chứ!

Tiểu Bùi gia lắc đầu quầy quậy, vội vàng gạt bỏ cái ý nghĩ hoang đường khỏi đầu.

Thầy t.h.u.ố.c đời đều là càng già càng cay, càng kinh nghiệm thì càng giỏi, huống chi nàng chỉ là một nữ nhân!

...

Tạ Tri Phi mệnh của Nhị phu nhân Chu phủ sẽ về , nhưng mệnh hiện tại của chính bản thì dùng đầu ngón chân cũng thể đoán một hai phần:

Không mệt c.h.ế.t thì cũng là điên c.h.ế.t vì lo lắng.

Chuyến quá gấp gáp, tốc độ di chuyển còn nhanh hơn cả phủ Nam Ninh đó. Bọn họ gần như là phi ngựa ngủ nghỉ suốt ngày đêm.

hề cảm thấy khổ sở chút nào. Chỉ cần nghĩ đến việc sắp gặp Yến Tam Hợp, đến nơi mà nàng và Yến Hành từng sinh sống để thăm thú, trong lòng dấy lên một sự mong chờ, háo hức khó tả.

Nha đầu bây giờ thế nào nhỉ? Béo lên gầy ? Cái thằng nhãi ranh tên Hàn Hú chăm sóc cho nàng ?

Tạ Tri Phi dựa chút niềm tin và nỗi nhớ nhung mà gắng gượng chống đỡ. Chu Tam gia Chu Viễn Hạo thì như thế.

Người của Khâm Thiên Giám bình thường chỉ quen với việc bấm độn tính toán, cầm la bàn xem hướng, gieo quẻ lục hào bói toán, những việc nhẹ nhàng dùng đầu óc. Xưa nay họ bao giờ những việc nặng nhọc, tốn sức như thế .

Mới qua vài ngày đường mà Chu Tam gia trông còn t.h.ả.m hại hơn cả Tiểu Bùi gia, cứ như thể chỉ còn thoi thóp một tàn .

Hơi thở cuối cùng vẫn còn giữ là bởi vì ông cha già ở nhà vẫn an táng yên !

Thời tiết đang dở dở ương ương, nóng cũng chẳng lạnh. Thi thể để trong linh đường mười ngày nửa tháng thì may còn giữ ... mà hai ba tháng trời thì...

Mẹ kiếp, chắc lúc về đến nơi thì chỉ còn trơ bộ xương trắng hếu mất .

Sau hơn nửa tháng trời xóc nảy lưng ngựa, Chu Tam gia thật sự thể chịu đựng thêm nữa, bèn c.ắ.n răng bỏ tiền mua quách một chiếc xe ngựa để cho đỡ mệt.

Hai tên thị vệ theo Chu Tam gia cũng âm thầm kêu khổ thấu trời xanh, cũng may là bọn họ đều xuất con nhà nghèo khó, quen chịu khổ nên vẫn còn gắng gượng .

Hơn nữa, sang Đinh Nhất và Chu Thanh bên cạnh Tam gia vẫn tỉnh bơ như , bọn họ cũng chẳng còn mặt mũi nào mà dám hé răng kêu ca phàn nàn.

Bên đoàn ngựa phi nước đại ngừng nghỉ.

Bên , Yến Tam Hợp và Hàn Hú đặt chân đến địa phận phủ Vân Nam.

---

 

Loading...