Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 469: Trở về

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:55
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nơi Yến Hành lưu đày là huyện Phúc Cống, ở tít vùng tây bắc xa xôi của phủ Vân Nam. Từ phủ thành, cưỡi ngựa cũng mất thêm hai ngày đường nữa mới tới nơi.

Yến Tam Hợp nghỉ ngơi tại phân bộ tiêu cục ở phủ Vân Nam một ngày, đó chuẩn hành lý để một tiếp đến huyện Phúc Cống.

Hàn Hú hiếm khi mới dịp ghé qua chi nhánh phủ Vân Nam, chắc chắn sẽ nhiều công việc tồn đọng cần giải quyết. Nàng phiền suốt cả chặng đường dài , thể mặt dày tiếp tục phiền thêm nữa.

Hàn Hú thấy ý định đó của nàng liền sầm mặt , buông lời oán trách: "Sao hả? Ta tiễn Phật thì tiễn đến tận Tây Thiên chứ, bỏ dở giữa đường là thế nào?"

Cảm xúc của Hàn Hú từ đến nay luôn bình , hiếm khi nào thấy tỏ thái độ chua chát, giận dỗi như .

Thôi , Yến Tam Hợp đành thỏa hiệp.

Hai nghỉ ngơi sức ở phân bộ một ngày, tắm rửa sạch sẽ, ăn uống no nê, chuẩn lương khô đủ dùng cho hai ngày đường thẳng tiến đến đích.

Nhà cũ của Yến Hành ngay bên cạnh dòng sông Nộ thơ mộng thuộc huyện Phúc Cống, lọt thỏm giữa hai ngọn núi lớn hùng vĩ, trong một thôn xóm nhỏ yên bình.

Sông Nộ uốn lượn kéo dài mấy ngàn dặm, những ngọn núi cao sừng sững quanh năm phủ tuyết trắng xóa, khung cảnh tựa chốn bồng lai tiên cảnh, thế ngoại đào nguyên trong truyền thuyết.

"Đẹp quá!" Hàn Hú thốt lên đầy cảm thán: "Không bút mực nào tả xiết."

Yến Tam Hợp đáp lời.

Trong lòng nàng dâng lên một nỗi niềm cảm thán khác: Nơi cách kinh thành cả mười vạn tám ngàn dặm, ai mà ngờ đứa cháu gái của Trịnh gia vốn cho là c.h.ế.t, giấu kín ở tận chốn thâm sơn cùng cốc ? Quả thực là quá an !

"Ngọn núi phía tên là gì ?" Hàn Hú hỏi.

Yến Tam Hợp đáp: "Đó là núi Bích La Tuyết."

"Thế còn ngọn phía ?"

"Là núi Cao Lê Cống."

"Hai từng trèo qua hết cả hai ngọn núi ?"

"Ngày nào ông cũng bắt leo núi. Có những ngày tàn ác nhất, ông còn bắt leo leo tận hai ."

"Hèn chi thủ của ngươi nhanh nhẹn, linh hoạt đến thế."

"Bị ép buộc cả thôi." Yến Tam Hợp dắt ngựa : "Đi nào, đến nhà xem thử."

Thôn xóm lớn lắm, những nếp nhà đơn sơ rải rác giữa khe núi. Đang là buổi trưa nên khói bếp tỏa nghi ngút từ các mái nhà, lượn lờ bay lên trời cao.

"Mau kìa! Tam Hợp về !"

Không là ai hô to một tiếng, tiếng gọi vang vọng khắp hẻm núi, đập vách đá dội khiến trái tim Yến Tam Hợp chợt thấy ấm áp lạ thường.

. Ông ơi, cháu gái về đây.

...

Nhà của Yến Hành hề giống như lời Yến Tam Hợp miêu tả là "chỉ ba gian phòng đơn sơ".

Đó là một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nhưng tinh tế, hai cửa đều bằng gỗ , cánh cửa chạm khắc đủ loại hình thù hoa văn sống động.

"Chà, nhà giàu ngầm đây !" Hàn Hú cố ý trêu chọc một câu.

"Tổ phụ bảo là tuy giáng chức lưu đày đến đây nhưng trong vẫn còn giấu ít ngân lượng phòng ."

Yến Tam Hợp ngắm chỗ , sờ mó chỗ , trong đáy mắt tràn ngập những kỷ niệm xưa cũ.

"Tổ phụ dạy đám trẻ con trong thôn học chữ mà thu lấy một đồng nào. Để trả ơn, dân làng rủ lên núi chặt gỗ, góp công góp sức xây dựng nên ngôi nhà cho ông cháu ." Yến Tam Hợp chỉ tay những nét chạm trổ tinh xảo cửa: "Những thứ đều là do chính tay ông đục đẽo đấy."

Hàn Hú đưa tay sờ lên những đường nét hoa văn: "Khéo tay thật đấy."

"Ta cũng thấy thế." Yến Tam Hợp khẽ : "Chỉ tiếc là lực tay yếu quá, học mãi mà khắc như ông."

Hàn Hú: "Ngươi học nghề từ Yến Hành ?"

"Ừ." Yến Tam Hợp gật đầu: "Tổ phụ còn cả bắt mạch nữa, ông tự mày mò học trong sách vở, mấy bệnh vặt vãnh như đau đầu nhức mỏi ông đều chữa hết."

Hàn Hú: "Xem ông là một thông minh, đa tài."

"Thông minh lắm, chuyện trời biển gì ông cũng cả."

Yến Tam Hợp dừng một cái vại nước lớn đặt giữa sân: "Cái bể nước dùng để nuôi cá cảnh. Ngày tổ phụ mất, đàn cá trong bể cũng c.h.ế.t theo hết, chắc là chúng linh tính."

Hàn Hú bước theo nàng: "Đặt vại nước trong sân nhà, đây là tập tục đặc trưng của phủ An Huy."

" , quê gốc của ông là ở Đào Hoa Đàm, phủ An Huy."

"Ta từng đến đó , quả thực là một chốn thế ngoại đào nguyên khác."

Yến Tam Hợp ngạc nhiên sang Hàn Hú. Hàn Hú hờ hững giải thích: "Mấy năm nay áp tiêu, qua nhiều nơi, nhưng ấn tượng về nơi đó đặc biệt sâu sắc."

"Đi áp tiêu chắc là vất vả lắm nhỉ?"

"Cũng cái thú vị riêng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-469-tro-ve.html.]

Hàn Hú dừng một chút tiếp: "Ngươi hóa niệm giải ma, gặp gỡ đủ hạng , chứng kiến đủ chuyện đời. Ta áp tiêu đưa hàng, ngắm đủ loại núi sông hùng vĩ. Ngươi cảm thấy khổ, thì cũng chẳng cảm thấy mệt."

Yến Tam Hợp chằm chằm, hồi lâu mới thốt một câu: "Hàn Hú, nếu ngươi là nam nhân thực thụ thì chắc chắn sẽ thích ngươi đấy."

Hàn Hú mỉm bí hiểm: "Lần theo ngươi quả là quyết định sáng suốt. Mắt thường cũng thể thấy vị trí của trong lòng ngươi đang tăng lên vùn vụt, sắp đuổi kịp Lý Bất Ngôn ."

Vừa dứt lời, ngoài cổng lớn truyền đến tiếng gọi í ới.

"Tam Hợp ơi! Xem thím Điền mang gì đến cho con ? Lạp xưởng thượng hạng đấy nhé!"

"Lạp xưởng thì cái gì ngon chứ. Tam Hợp hồi bé thích ăn bánh rán hành nhà nhất cơ."

"Cả đậu hũ non nhà nữa chứ."

"Món nhộng tằm xào lá chanh của mới là nhất, con bé thể ăn vèo cái hết bay bát cơm lớn đấy."

Vừa chuyện rôm rả, một đám nam nữ trung niên mộc mạc bước sân. Ai nấy gương mặt đều đỏ bừng, sạm nắng gió vùng cao.

Yến Tam Hợp mùi thức ăn thơm nức mũi xộc hắt một cái rõ to. Nàng sang với phụ nữ trung niên đầu: "Thím Điền, thím gọi hết đây ạ. Chúng cùng ăn cơm chung cho vui, tiện thể cháu cũng chuyện thưa với ."

...

Yến Tam Hợp là "bà đồng" uy tín của huyện Phúc Cống.

Lời của bà đồng, dù là bây giờ, vẫn luôn trọng lượng như "thánh chỉ".

Chỉ trong chốc lát, sân giếng trời chật kín .

Mấy chiếc bàn gỗ ghép với thành một dãy bàn dài, bên bày la liệt đủ các món ăn dân dã của từng nhà mang tới.

Mọi bàn mà cầm bát cơm ăn trò chuyện rôm rả.

"Cái gọi là ăn cơm trăm nhà." Yến Tam Hợp ghé tai Hàn Hú thì thầm giải thích: "Hồi còn bé, hầu như ngày nào cũng ăn cơm kiểu . Đây là phong tục tập quán ở chỗ chúng ."

"Bà ơi, con cũng ăn cơm trăm nhà giống chị mỗi ngày."

Một đứa bé mũi dãi lòng thòng gần đó lỏm , bèn kéo kéo vạt áo bà nó nũng nịu. Bà lão dí ngón tay trán nó mắng yêu:

"Mơ con! Yến lão gia ở đây mà hưởng phúc ."

Bàn tay đang cầm đũa của Yến Tam Hợp khựng giữa trung. Nàng đột nhiên sang hỏi: "Bà Tiếu, chẳng lẽ bữa cơm trăm nhà liên quan gì đến ông nội con ạ?"

Bà Tiếu thản nhiên đưa ngón tay miệng móc một cọng rau hẹ mắc trong kẽ răng, búng toẹt xuống đất mới trả lời:

"Thì còn là vì con . Hồi bé sức khỏe con yếu nhớt như sên, lúc mới đưa đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn cứ trắng bệch , mà thương." Thím Điền bên cạnh tiếp lời: "Ăn cơm trăm nhà là để xin lộc, nhờ phúc đức của trăm họ che chở, nhờ thế mà sức khỏe con mới khá lên đấy."

Yến Tam Hợp bình tĩnh hỏi tiếp: "Thím Điền, lúc con mới đến đây trông con thế nào ạ?"

"Thì còn thế nào nữa, cứ ngơ ngơ ngác ngác như mất hồn, giống hệt một đứa ngốc ."

Thím Điền nhớ hình ảnh Yến Tam Hợp hồi bé mà nhịn : "Suốt ngày cứ túm chặt lấy vạt áo Yến lão gia, ông là con lẽo đẽo theo đó, chẳng chịu rời nửa bước."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Thím Điền, thím trêu con ? Sao con ngốc chứ?"

"Là do lúc con đường đến huyện Phúc Cống, giữa đường kinh sợ quá độ nên mất hồn vía."

Lão Vũ thúc nhấp một ngụm rượu, chép miệng xen : "Vẫn là nhờ lễ gọi hồn cho con thì con mới tỉnh đấy."

Yến Tam Hợp: "Lão Vũ thúc, thúc gọi cái là hồn con về liền ?"

"Thì chẳng về liền. mà về cũng chỉ nhớ mỗi việc họ Yến, mấy tuổi, và từ tới thôi." Vũ thúc thở dài tiếc nuối.

Yến Tam Hợp: "Con từ tới ạ?"

"Cái con bé ." Lão Vũ thúc bật : "Chính miệng con với là con từ Đào Hoa Đàm tới mà. Còn khoe là ở chỗ các con tháng ba tháng tư hoa đào nở rộ khắp nơi lắm. Tuổi thì còn trẻ mà trí nhớ còn kém hơn cả ông già nữa."

Yến Tam Hợp: "..."

"Tam Hợp !"

Hốc mắt bà Tiếu đỏ hoe: "Lần con đột ngột trở về, là định dời mộ Yến lão gia về Đào Hoa Đàm ?"

Bà Tiếu là một bà góa, chồng c.h.ế.t từ năm hai mươi hai tuổi, từ đó thủ tiết thờ chồng nuôi con, bước nữa.

Sau đó Yến Hành chuyển đến đây.

Khí chất nho nhã, uyên bác Yến Hành khác hẳn với đám đàn ông chân lấm tay bùn trong thôn. Dùng lời thô thiển của bà Tiếu mà thì đến "cục phân ông ỉa cũng thấy thơm".

thầm thương trộm nhớ ông suốt bao nhiêu năm trời.

Yến Tam Hợp buông bát đũa xuống, khẳng định: "Không cả bà ạ, cứ để ông ở đây thôi."

"Vậy chuyến con về là để..."

Bà Tiếu chỉ tay Hàn Hú, ánh mắt tò mò: "Là dẫn cháu rể về mắt Yến lão gia ?"

---

 

Loading...