Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 471: Thư tín
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:57
Lượt xem: 301
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sông núi nơi đủ sức để nuôi dưỡng nên một khí chất như ngươi ." Hàn Hú cúi đầu nàng, ánh mắt trong veo như nước hồ thu.
"Ta là thông minh xuất chúng, nhưng cũng chẳng kẻ ngốc. Huống chi Đào Hoa Đàm ở phủ An Huy cũng từng đặt chân đến ."
Yến Tam Hợp giật : "Ngươi..."
"Ngươi thử nghĩ xem, Hàn Gia Bảo chúng ngoài áp tiêu còn nghề gì nữa?" Hàn Hú đưa tay búng nhẹ lên trán nàng: "Ngươi tưởng rảnh rỗi sinh nông nổi, lặn lội ngàn dặm xa xôi theo ngươi chạy đến tận đây chỉ để ngắm cảnh thôi ?"
Hàn Gia Bảo còn một nghề tay trái hái tiền, đó là buôn bán tin tức.
Hắn từng đến Đào Hoa Đàm, tất nhiên rõ Yến gia gì đứa cháu gái nào lớn tướng như nàng.
"Yến Tam Hợp, ngươi là ai quan trọng. Quan trọng là ngươi là bạn của Hàn Hú ." Hàn Hú chậm rãi từng chữ: "Đã là bạn bè thì đối xử với bằng tấm chân tình."
Bạn bè là đối xử bằng tấm chân tình.
Yến Tam Hợp nhẩm nhẩm câu trong lòng nhiều , cuối cùng thỏa hiệp gật đầu.
"Ta quả thực là cháu gái ruột của Yến Hành."
Giữa với chỉ duyên phận mà còn tồn tại một loại năng lượng vô hình.
Duyên phận khiến gặp gỡ, quen . Còn năng lượng tương đồng mới khiến thấu hiểu và kết giao tri kỷ.
Từ khi quen Hàn Hú đến nay, Yến Tam Hợp cảm nhận là một đáng tin cậy để gửi gắm tâm sự. Đoạn đường cùng trải qua mưa gió càng khiến nàng thêm chắc chắn về điều đó.
Không chỉ thể giãi bày tình cảm, mà còn thể tuyệt đối tin tưởng.
"Ta là một vốn dĩ nên tồn tại cõi đời ." Yến Tam Hợp chỉ tay đầu : "Ở chỗ của trống rỗng, ký ức. Ta vẫn luôn mải miết tìm gốc rễ của . Ngươi là thứ hai bí mật ."
"Xem vị trí của trong lòng ngươi sắp ngang ngửa với Lý Bất Ngôn nhỉ."
"Lần ngươi hài lòng ?"
"Chưa hài lòng." Hàn Hú nheo mắt : "Ta vượt qua cả nàng cơ."
Yến Tam Hợp bật : "Cẩn thận kẻo nàng đ.á.n.h cho một trận đấy."
"Nàng nỡ , chỉ cái mạnh miệng thôi." Hàn Hú nghiêm mặt trở : "Yến Tam Hợp, sẽ dốc sức giúp ngươi tìm gốc rễ của , với điều kiện là gây nguy hại cho Hàn Gia Bảo."
Yến Tam Hợp lặng lẽ .
"Tại với như ?"
"Bởi vì ngươi cũng từng giúp ." Giúp thể dậy .
Yến Tam Hợp là thích vòng vo khách sáo, nàng chỉ mặt Hàn Hú: "Xé bỏ cái tấm da giả , để cho da mặt thật của ngươi hít thở khí, sẽ đồng ý."
Nửa khắc .
Một khuôn mặt xinh rạng ngời như hoa xuân xuất hiện ánh đèn dầu lung linh. Trong khoảnh khắc , cả gian phòng như bừng sáng.
Đẹp quá!
Yến Tam Hợp thầm cảm thán trong lòng.
...
Những ngày tiếp theo, Yến Tam Hợp bận rộn tối mắt tối mũi.
Nàng giam trong thư phòng của Yến Hành, bắt đầu tỉ mỉ sắp xếp từng món di vật.
Thực khi quan tài của Yến Hành nứt, để giải trừ tâm ma cho ông, Yến Tam Hợp từng dọn dẹp qua một . Đặc biệt là những bức thư từ, nàng đều kỹ từng chữ một.
Đọc một nữa cũng phát hiện điều gì bất thường, vì nàng chuyển hướng sự chú ý sang đống sách vở.
Yến Hành là mê sách như mạng. Năm đó lưu đày, ông mang theo bộ sách vở trong nhà cùng, chất đầy mấy xe ngựa.
Ngoài thư phòng chính thì hai gian phòng bên cạnh cũng chất đầy sách là sách.
Yến Tam Hợp kiên nhẫn lật giở từng quyển một, hy vọng thể tìm thấy manh mối gì đó hữu dụng kẹp bên trong.
Hàn Hú cũng xen giúp đỡ vì cũng việc riêng của .
Phủ Vân Nam núi cao đường xa, nhân chuyến , tranh thủ kiểm tra sổ sách thu chi trong vòng năm năm trở đây của phân bộ tiêu cục.
Đám thím Thạch ngày nào cũng mang đồ ăn ngon đến tiếp tế. Năm xưa Yến Hành chỉ dạy học miễn phí mà còn bốc t.h.u.ố.c chữa bệnh cứu , ân đức sâu dày. Người dân trong thôn ai ai cũng chịu ơn của ông.
Người miền núi chất phác, thật thà, chịu ơn một giọt nước cũng báo đáp bằng cả dòng sông.
Và tất cả sự báo đáp ân tình đó giờ đây đều dồn hết lên đầu Yến Tam Hợp.
Ngày qua ngày trôi , sách trong ba gian phòng đều lật tung lên hết mà vẫn chẳng thu hoạch gì.
Lần Yến Tam Hợp chán nản đến mức chẳng buồn ăn uống, cứ trong sân như mất hồn.
Hàn Hú đặng, là dân trong nghề áp tiêu, hiểu rõ nhất những nơi cất giấu đồ quý giá an .
"Trong ngôi nhà mật đạo ngăn bí mật nào ?"
Yến Tam Hợp nghiêm túc suy nghĩ một hồi lắc đầu. Nàng thực sự .
"Để tìm thử xem ."
Hàn Hú rút con d.a.o găm , bắt đầu gõ nhẹ từng tấc tường, từng viên gạch trong nhà để ngóng âm thanh.
Yến Tam Hợp cũng tìm một cây gậy sắt, học theo Hàn Hú gõ gõ đập đập khắp nơi.
Một ngày trôi qua, vẫn phát hiện điều gì bất thường.
Hàn Hú: "Xem ngày mai đào sâu ba thước đất lên may mới thấy."
Ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-471-thu-tin.html.]
Hai tìm xẻng sắt, thừa dịp trời tối thanh vắng hì hục đào xới tung cả mấy luống hoa nhà lên, nhưng kết quả vẫn là con tròn trĩnh.
Đến ngày thứ ba, Hàn Hú ngước mấy cây xà nhà trong chính đường, chợt nảy một ý tưởng.
Trên xà nhà thì ? Hay là trong khe ngói mái nhà?
Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên, cảm thấy khả năng cao lắm: "Tổ phụ võ công, tuổi tác cao... Thôi thì ngươi cứ leo lên xem thử ."
"Để lên xem ."
Hàn Hú leo lên ghế, lấy đà một cái nhảy phắt lên xà nhà nhẹ nhàng như một con mèo.
Hắn quan sát xung quanh một vòng, ánh mắt đột nhiên khựng .
"Yến Tam Hợp, hình như thứ gì đó ở đây."
Yến Tam Hợp giật : "Mau lấy xuống đây xem nào."
Hàn Hú nhảy xuống: "Là một cuốn kinh Kim Cang, vẻ cũ ."
Hắn cầm cuốn sách tay, tiện tay lật qua lật . Một tờ giấy thư ố vàng bỗng nhiên từ bên trong rơi , chao li chao đáp xuống đất.
Lá thư kẹp trong sách kinh, sách kinh giấu kỹ xà nhà.
Không hiểu Yến Tam Hợp linh cảm mãnh liệt rằng trong bức thư lẽ đang ẩn chứa bí mật về thế mà nàng mải miết kiếm tìm bấy lâu nay.
Nàng bước tới nhặt lá thư lên, tay run run nhưng vội mở ngay: "Hàn Hú, ngươi tìm tiếp , xem còn thể tìm cái gì nữa ?"
Hàn Hú nhảy lên tìm kiếm thêm một vòng, soi mói từng ngóc ngách, nhưng chẳng tìm thêm thứ gì khác.
Hai chân chạm đất, phủi bụi bám : "Ngươi thư phòng , việc của đây..."
...
Yến Tam Hợp thư phòng, đóng chặt cửa xuống thư án. Dù lá thư gọn trong tay nhưng trong lòng nàng vẫn hoang mang tột độ.
Hít một thật sâu để trấn tĩnh, nàng mới run run mở tờ giấy ố vàng từng chút một.
Văn Trọng ,
Từ biệt nhiều năm, khỏe ?
Đầu năm nay tin giáng chức, vô cùng kinh ngạc và chấn động.
Dò hỏi mãi mới đến vùng sông Nộ xa xôi hẻo lánh, chịu nhiều khổ cực. mơ hồ cảm thấy, đây là sự giải thoát đối với .
Nhớ khi xưa mới gặp , đang ở độ tuổi ba mươi hừng hực khí thế. Dù chìm nổi chốn quan trường vài năm nhưng ánh mắt vẫn trong veo, vương chút bụi trần ô trọc nào.
Lúc thầm cảm thán, con như quả là hiếm thấy ở thời buổi .
Trong bữa tiệc rượu hôm đó, quanh một bàn tròn, mấy vị đồng liêu đều là hạng tiểu nhân xu nịnh, luồn cúi.
Chỉ ngay ngắn giữa bọn họ, lưng thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, đến đũa cũng chẳng buồn cầm lên. Tiệc mới qua một nửa, dậy nghênh ngang bỏ .
Nhìn theo bóng lưng , bỗng nảy sinh ý kết giao.
Vì thế xách theo hai vò rượu ngon đuổi theo hỏi: "Uống rượu ?"
Đệ , đáp gọn lỏn: "Uống."
Ta hỏi: "Tại đồng ý?"
Đệ đáp: "Nhìn thuận mắt."
Chỉ vì một câu "thuận mắt" mà hai uống say sưa suốt ba ngày ba đêm. Say tỉnh, tỉnh say.
Trong cơn men say, chúng với nhiều điều, nhưng đa phần tỉnh rượu là quên sạch. Chỉ một câu của là khắc sâu tâm khảm mãi mãi.
Đệ : "Bệnh nặng trong thiên hạ chung quy cũng chỉ vì một chữ Ngạo. Biết là bệnh nan y đấy, nhưng cái thứ là do cha sinh sẵn trong m.á.u , chắc cũng đợi đến khi xuống quan tài mới khỏi ."
Ta nửa đời chinh chiến sa trường, g.i.ế.c địch vô , tự hỏi sống lưng luôn thẳng tắp, cần luồn cúi ai để sống. vì một nhà già trẻ lớn bé, thể những chuyện trái với lương tâm, những lời trái với lòng .
Ta học cái tính ngạo nghễ của , chỉ thể âm thầm kính nể trong lòng.
Nói dong dài nãy giờ để nịnh nọt , mà là việc quan trọng nhờ vả.
Dưới gối hiện một đứa bé. Ta bảo vệ nó bình an suốt cả cuộc đời . thế sự khó lường, họa phúc khôn lường. Nếu lỡ một ngày còn đủ sức che chở cho nó nữa, thì xin phiền hãy bảo vệ nó nên .
Tại tìm ư?
Nhắc tới cũng thật nực . Ta ở địa vị cao sang, quyền nghiêng thiên hạ, bạn bè bằng hữu nhiều vô kể, nhưng tri kỷ thực sự thì chỉ đếm đầu ngón tay. Người mà thể tin tưởng tuyệt đối để phó thác sinh mệnh, nghĩ nghĩ cũng chỉ mà thôi.
Đệ một tài hoa cái thế, nửa đời cao ngạo, bất cần đời.
Trong mắt núi non hùng vĩ, nhưng chẳng .
Kẻ tỉnh táo một giữa thế gian say mèm thực mới chính là kẻ si tình nhất.
Mà một lời hứa của kẻ si, đáng giá ngàn vàng.
Cho nên Văn Trọng , chắc chắn thể từ chối lời thỉnh cầu của .
Ta thanh đao ngang dọc sa trường, quyết tâm sắt đá, dũng khí quyết t.ử một trận, nhưng đủ can đảm để một chữ "". Bởi vì đứa trẻ đối với , thực sự quan trọng hơn cả tính mạng.
Ân tình kiếp thể báo đáp.
Nếu kiếp , chắc chắn sẽ đợi gặp cửu tuyền, đích quỳ gối mặt mà dập đầu tạ ơn.
Ngu : Tề Minh
Vĩnh Hòa năm thứ nhất, tiết Đông Chí.
---