Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 476: Tên ngốc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:02
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Thạch chỉ chu đáo chuẩn lương khô đủ dùng cho một tháng, mà đến chạng vạng tối hôm đó, thím còn khệ nệ bưng sang cả chục món ăn nóng hổi.
Hai trăm lượng bạc, căn bản là tiêu hết . Thạch thúc còn hào phóng g.i.ế.c hẳn một con dê béo, xương dê ninh canh ngọt lừ, thịt dê kho tàu thơm phức.
Đoàn Tạ Tri Phi tranh thủ tắm rửa quần áo sạch sẽ. Ngay cả Chu Tam gia đang nặng trĩu tâm sự cũng cạo sạch bộ râu ria xồm xoàm, trở với diện mạo sáng sủa hơn hẳn.
Mọi trong thôn thấy thì đều trầm trồ kinh ngạc. Ai nấy đều khí độ bất phàm, nhất là cái vị Tạ Tam gia , cứ như tiên nhân hạ phàm .
Bà Tiếu lượn qua lượn hai vòng trong sân, mặt dày mày dạn sán đến mặt Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi đang thưởng thức bát canh dê nóng hổi. Canh dê ở đây nêm nếm gia vị gì mà hương vị còn tươi ngon, đậm đà hơn hẳn ở kinh thành.
Vừa đầu , giật thấy bên tai bà Tiếu cài một đóa hoa đỏ chót, nhe hai cái răng cửa to tướng toe toét với .
"Lão phu nhân, chuyện gì ạ?" Hắn lịch sự hỏi.
"Có chứ!"
Bà Tiếu hề hề: "Cậu xem xinh nào?"
Tạ Tam gia nuốt nước bọt, trái lương tâm gật gật đầu.
"Vậy thích ?"
"..."
Tạ Tam gia suýt nữa thì phun hết ngụm canh dê trong miệng ngoài.
Bà Tiếu thấy vẻ mặt ghét bỏ che giấu nổi của thì hừ mũi, vênh mặt lên : "Lúc còn trẻ , cũng là đóa hoa khôi nức tiếng trong phạm vi trăm dặm đấy nhé. Nam nhân các ngươi chẳng ai cũng ham mê sắc ?"
Bà coi là thái giám chắc.
Tạ Tam gia vội vàng bưng bát canh thịt dê lảng chỗ khác, giữa sân uống cho lành.
"Ấy, cái tên nhóc chẳng thoải mái gì cả thế, cứ e thẹn như mấy cô nương mới lớn . Ta..."
Nói một nửa, ánh mắt bà Tiếu liếc sang khuôn mặt Chu Tam gia đang gần đó.
Chà! Người cạo râu cũng "ngon mắt" phết đấy chứ, da dẻ trắng trẻo, mềm mại ghê.
"Bà Tiếu?" Yến Tam Hợp nhỏ giọng gọi nhắc nhở.
Bà Tiếu liếc xéo Yến Tam Hợp một cái, chỉ tay Chu Tam gia, hừ hừ : "Cái tên trai nhất thì thèm tranh với ngươi . Còn thì để trêu ghẹo một chút cho đỡ thèm !"
Tranh?
Yến Tam Hợp đỏ bừng mặt, thầm nghĩ cái bà già hổ là gì thế . Nếu để Tạ Tri Phi thì còn thể thống gì nữa...
Bên cạnh bỗng nổi lên một trận gió nhẹ. Tam gia mới trốn lúc nãy lù lù trở vị trí cũ, híp mắt Yến Tam Hợp đầy thâm ý, cúi đầu tiếp tục húp canh xì xụp.
Bàn tay Yến Tam Hợp đang cầm đôi đũa siết chặt đến mức trắng bệch.
"Cái trai ? Ta bảo mà, nam nhân các ai cũng đều háo sắc cả thôi... Ái da, ai kéo thế ?"
Thím Thạch và Thạch thúc thật sự thể nổi nữa, mỗi một bên xốc nách lôi xềnh xệch bà Tiếu ngoài.
Bà lão giãy giụa, vươn hai tay về phía , há to miệng gào lên một câu đinh tai nhức óc:
"Con trai ơi! Đợi nương c.h.ế.t thì nhớ đốt cho nương một hình nhân bằng giấy trai y như thế nhé! Lúc sống nương hưởng thụ thì c.h.ế.t hưởng cho đời mới !"
"Phụt..."
Ngụm canh dê miệng phun tung tóe. Tạ Tri Phi chẳng buồn lau miệng, sang Yến Tam Hợp với ánh mắt đầy u oán: "Ăn xong thì luôn ." Ở đây thêm một khắc nào nữa chắc tổn thọ mất.
Yến Tam Hợp cũng cảm thấy nếu cứ tiếp tục ở thì thực sự mất hết mặt mũi, bèn gật đầu: "Ta ý kiến, ngươi hỏi bọn họ xem chịu nổi ."
Nếu ngay bây giờ thì thể tiết kiệm cả một đêm thời gian. Chu Tam gia thầm tính toán trong đầu c.ắ.n răng quyết định: "Đi ! Chúng ngay!"
Vậy thì là .
Đồ đạc hành lý của Yến Tam Hợp thu dọn gọn gàng từ bữa ăn. Cũng giống như lúc đến, nàng chỉ mang theo một cái tay nải nhỏ, chỉ khác là bên trong giờ thêm một quyển kinh Kim Cang cũ kỹ.
Nàng dặn dò thím Thạch, lão Vũ thúc và vài câu, bóp nhẹ cái mũi nhỏ xinh của đứa cháu nội bà Tiếu, dứt khoát xoay nhảy lên ngựa.
Ánh chiều tà đỏ rực chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của nàng. Nàng mặc bộ quần áo màu xanh lam giản dị, tóc búi cao kiểu nam nhi, ánh mắt xa xăm về phía chân trời vô định.
Tổ phụ, hãy phù hộ cho con nhé!
...
Tạ Tri Phi theo bóng màu xanh nhỏ bé đang khuất dần phía xa, cố nén những cảm xúc ngổn ngang đang cuộn trào trong lòng.
Không hiểu , luôn cảm giác thoáng thấy gương mặt Yến Tam Hợp , một nét gì đó quyết tuyệt, bi tráng.
Tại là quyết tuyệt chứ?
"Gia, thôi!"
"Đi!"
Tạ Tri Phi vung roi quất mạnh m.ô.n.g ngựa, sức đuổi theo bóng dáng phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-476-ten-ngoc.html.]
...
Cách xa ngàn dặm. Thành Tứ Cửu phồn hoa.
Trong phường Khai Quỹ, tấp nập, huyên náo như chợ vỡ.
Nhà cái lắc xúc xắc điêu luyện, cao giọng hô: "Đặt lớn đặt nhỏ đây? Đặt nhanh tay kẻo lỡ, đặt nhanh nào!"
"Ta đặt lớn!”
“Ta đặt nhỏ!"
Lý Bất Ngôn cầm trong tay một ít bạc vụn, dứt khoát đặt lên cửa "Nhỏ": "Ta cũng đặt nhỏ."
Nhà cái liếc nàng một cái đầy nghi hoặc. Con cái nhà ai mà ngông cuồng thế , ngày nào cũng cải trang nam giới mò đến sòng bạc, gan to bằng trời thật chứ?
Nhà cái mở bát : "Bảy, tám, chín... Hai mươi bốn điểm, Lớn!"
"Xì! Đen đủi thật đấy."
Lý Bất Ngôn chép miệng, chen khỏi đám đông con bạc đang hò hét. Vừa đầu , nàng thấy cách đó mấy trượng, Tiểu Bùi gia đang sừng sững như một con gà chọi sắp phun lửa, khói bốc nghi ngút đỉnh đầu.
Nàng nhún vai bộ mặt vô tội: Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy con gái đ.á.n.h bạc bao giờ ?
Tiểu Bùi gia là từng thấy con gái đ.á.n.h bạc bao giờ ?
Không ! Tiểu Bùi gia chỉ là từng thấy cô nương nào vô tâm vô phế, ăn chơi lêu lổng, suốt ngày chẳng cái tích sự gì như thế .
Kể từ lúc Lý Bất Ngôn hồi kinh, Thái Tôn chỉ thị cũng kè kè mang theo cái "tên phá đám" bên cạnh.
Nhìn cái nết quỷ quái, ngang tàng của ả xem, đến cả Thái Tôn chắc cũng sợ ả gây rắc rối tày đình đây mà!
Tạ Ngũ Thập ở nhà, Tiểu Bùi gia chạy đôn chạy đáo lo công chuyện đến bở tai. Thế mà cái tên phá đám cả ngày cứ híp mắt, hết ăn chơi nhảy múa đến sòng bạc nướng tiền. Nàng thể việc gì ích hơn để giúp đỡ ?
Nàng giúp đỡ ?
Kỳ quái thật, tự nhiên cái suy nghĩ quái gở nhỉ? Ta đang nghĩ cái quái gì thế ?
Cái bà cô tổ mà chịu yên một chỗ, gây chuyện thị phi cho đến khi Yến Tam Hợp trở về thì vác lễ vật chùa thắp hương tạ ơn trời phật .
Hắn ném cho nàng một ánh mắt sắc lẹm: Đi theo !
Lý Bất Ngôn lững thững theo , thúc khuỷu tay mạng sườn Tiểu Bùi gia: "Trên còn bạc ? Cho mượn tạm mười lượng gỡ gạc tí ."
"Cho ngươi mượn một bãi cứt ch.ó lấy ?"
Còn đòi mượn mười lượng nữa á? Tiểu Bùi gia tức bóp cổ ả cho xong chuyện.
Thua liên tiếp mấy ngày nay hả? Ngày nào cũng lấy tiền của để lấp cái lỗ thủng đáy của nàng.
Lý Bất Ngôn bĩu môi chê bai: "Tiểu Bùi gia, mấy ngày xả lửa ? Tính khí nóng nảy ghê gớm thật đấy!"
"Bà cô ..."
"Bà cô giúp ngươi hạ hỏa . Mấy cô nương ở Tần Lâu Sở Quán đối diện mới giúp đấy."
Tiểu Bùi gia nghẹn họng, tức đến mức suýt thăng thiên tại chỗ.
là tức c.h.ế.t mà!
Hai xuyên qua sòng bạc ồn ào, chui qua một con đường hầm bí mật, bước lên một chiếc thuyền con đang neo đậu sẵn.
Mai Nương thuyền vẫy vẫy khăn tay hiệu với chèo thuyền. Con thuyền từ từ rời bến, lướt nhẹ mặt nước.
Lý Bất Ngôn vốn định sán gần trêu chọc Tiểu Bùi gia thêm vài câu, nhưng thấy cái bản mặt như đưa đám của , nàng thôi, sang tìm Mai Nương tán gẫu cho đỡ buồn.
Dạo gần đây thường xuyên theo Tiểu Bùi gia lên thuyền, nàng và Mai Nương cũng trở nên thiết như chị em .
Thuyền nửa đường thì cập một bến vắng. Triệu Diệc Thời khoác áo choàng đen kín mít bước lên thuyền.
Mai Nương dù cũng chỉ là phận hạ nhân, thấy Thái Tôn giá lâm liền vội vàng bỏ mặc Lý Bất Ngôn, tất tả chạy tới bưng rót nước phục vụ.
Triệu Diệc Thời cởi áo choàng ném cho Thẩm Trùng, ung dung vị trí chủ tọa. Hắn ngước mắt lên Lý Bất Ngôn, chỉ tay chiếc ghế đối diện , hiệu cho nàng xuống.
Lý Bất Ngôn bất đắc dĩ kéo ghế xuống.
"Ngồi cho dáng con gái nhà lành chút ." Tiểu Bùi gia c.ắ.n hạt dưa tanh tách nhắc nhở: "Đừng cái kiểu xương sống như thế, Thái Tôn đang ở đây đấy."
Lý Bất Ngôn khoái chí thưởng thức cái bộ dạng ngây ngô, "vô tri" của Tiểu Bùi gia.
Thái Tôn vì bắt Tiểu Bùi gia mang theo nàng khắp nơi? Chẳng là tìm cơ hội tiếp cận, "cưa cẩm" nàng .
Còn tại nàng chịu khó theo Tiểu Bùi gia như hình với bóng? Chẳng là xác nhận xem rốt cuộc chút rung động nào với Thái Tôn .
Cái tên Tiểu Bùi gia ngốc nghếch thế mà tin sái cổ cái lý do "bảo vệ an " của Thái Tôn thật.
"Hoài Nhân, ngươi đừng để ý đến nó gì, nha đầu xưa nay tính nết vẫn hoang dã như thế đấy."
Triệu Diệc Thời liếc Lý Bất Ngôn đầy ẩn ý, hỏi: "Nói , tình hình bên Chu gia mấy ngày nay thế nào ?"
---