Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 487: Trung thành

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:13
Lượt xem: 275

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Yến Tam Hợp rửa mặt quần áo xong, Lý Bất Ngôn bưng bữa sáng tới.

Một bát hoành thánh thịt tươi đầy ắp, nóng hổi, bên rắc vài giọt dầu mè thơm phức và ít hành lá xanh mướt.

Yến Tam Hợp nếm thử một miếng, liền ngay nước dùng hầm từ xương ống kỹ, tốn ít công phu.

"Tam gia và Tiểu Bùi gia tối qua đều về ?"

" , họ nghỉ trong phủ chúng luôn."

Lý Bất Ngôn hất cằm về phía cửa sổ.

"Sáng sớm nay dậy luyện công thì đụng mặt Tam gia. Người cũng dẻo dai thật đấy, ngày nào cũng dậy sớm như . Đệ t.ử thế gia mà kỷ luật như cũng hiếm lắm."

là hiếm thật. Sáng sớm tinh mơ lù lù ở đầu giường con gái nhà .

"Yến Tam Hợp, cái tâm ma vẻ khác lạ so với những thế nhỉ? Nhìn qua thấy nguy hiểm trùng trùng ."

Lý Bất Ngôn tỏ lo lắng: "Còn nữa, hỏi về hiện tượng trăng m.á.u , đó là điềm báo đại hung đấy."

"Ngươi hỏi ai?"

"Tiểu Bùi gia."

"Hắn thì cái quái gì?" Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên lệnh: "Đi gọi Chu đại gia đây , ăn xong ngay đây."

Lý Bất Ngôn vội vàng dậy: "Ta ngay!"

...

Trong phòng khách, Chu Viễn Mặc đang chờ đợi đến mức ruột gan nóng như lửa đốt. Vừa liếc thấy bóng dáng Lý cô nương bước viện, vội vàng bật dậy.

"Chu đại gia, cô nương nhà cho mời, mau thôi."

"Được."

Chu Viễn Mặc sang lão nhị một cái, hai kẻ vội vã bước khỏi phòng khách.

Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi cũng lẳng lặng bám sát theo họ.

Rẽ qua mấy khúc cua hành lang, họ đến cửa chính viện.

Lý Bất Ngôn vẫn giữ nụ híp mắt quen thuộc, chắn ngay ở cửa.

Khi Chu Viễn Mặc bước tới, nàng động tác mời lịch sự.

đến lượt Chu gia lão nhị định bước , nàng đưa tay ngăn .

"Nhị gia xin vui lòng chờ ở bên ngoài một lát."

Chu Viễn Chiêu ngước mắt trưởng bước qua ngưỡng cửa, thấy gật đầu hiệu, bèn im lặng lùi bên mái hiên.

Tiểu Bùi gia nhớ giải tâm ma cho Tĩnh Trần sư thái, lúc lão ni Tuệ Như đến cửa, Lý Bất Ngôn hề ngăn cản , nên cũng tự tin định bước theo.

Nào ngờ, một thanh nhuyễn kiếm lạnh toát chắn ngang ngay mặt .

"Tiểu Bùi gia, Tam gia, xin nhé."

Lý Bất Ngôn vẫn giữ nụ môi: "Tiểu thư dặn, các vị cũng chỉ thể chờ ở bên ngoài thôi."

"Dựa cái gì chứ?"

Bùi Tiếu bực bội. Hôm qua t.h.i t.h.ể Chu lão gia bọn họ cũng thấy cả , còn cái gì bí mật mà che giấu nữa chứ.

"Dựa thanh kiếm trong tay đây."

Ánh mắt Lý Bất Ngôn lướt qua hạ bộ của đầy ẩn ý: Không thiếu mất một bộ phận quan trọng nào đó thì ngươi cứ việc thử xem.

Bùi Tiếu tức giận nghiến răng kèn kẹt, dùng khuỷu tay huých Tạ Tri Phi: Ngươi xem con ả kìa, kiếp nó còn định thiến nữa đấy.

"Thôi tổ tông của ơi, đừng gây thêm phiền phức nữa." Tạ Tri Phi vội vàng kéo sang một bên, tự tìm bậc thang cho bước xuống: "Vừa khéo, chúng đây chờ cùng với Nhị ca cho vui."

Lý Bất Ngôn lúc mới thu kiếm , xoay đóng sầm hai cánh cửa lớn.

...

Cửa đóng , gian trong phòng lập tức tối sầm.

Yến Tam Hợp ở vị trí chủ tọa, giơ tay hiệu mời Chu Viễn Mặc xuống.

Chu Viễn Mặc ghế đối diện, hít một thật sâu : "Yến cô nương điều kiện gì xin cứ thẳng. Chu gia cho dù đập nồi bán sắt cũng sẽ nhíu mày lấy một cái."

"Không cần đập nồi bán sắt gì." Giọng Yến Tam Hợp lạnh lùng, hờ hững: "Ta chỉ cần ngươi trung thành với ."

Như một cây kim nhọn đ.â.m mông, Chu Viễn Mặc bật dậy khỏi ghế như lò xo, thể tin tai , chằm chằm Yến Tam Hợp.

"Cô... cô nương cái gì?"

"Ngươi! Phải! Trung! Thành! Với! Ta!"

Yến Tam Hợp gằn từng chữ một, giọng đanh thép, đầy uy lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-487-trung-thanh.html.]

"Không thể ! Điều tuyệt đối thể!"

Khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Chu Viễn Mặc vì quá kích động mà ửng đỏ lên.

"Chu gia đời đời kiếp kiếp nắm giữ Khâm Thiên Giám, gia quy tổ tông để là chỉ phép trung thành với một Hoàng đế, chỉ việc cho Thiên tử. Làm thể..."

"Vậy mời về cho."

Yến Tam Hợp bưng chén lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vẻ mặt dửng dưng.

Bưng , nghĩa là tiễn khách. Tiễn khách, nghĩa là gì để thương lượng nữa. Không thương lượng, nghĩa là nàng sẽ từ chối giải tâm ma cho Chu lão gia. Không giải tâm ma, nghĩa là Chu gia sẽ...

Chu Viễn Mặc dám nghĩ tiếp đến viễn cảnh kinh hoàng đó nữa. Hắn quỳ sụp xuống đất, van xin: "Yến cô nương, thể cho cô nương bạc, nhiều bạc. Chỉ cần cô nương mở miệng, bao nhiêu bạc Chu gia cũng lo ."

Yến Tam Hợp đặt mạnh chén xuống bàn, với ánh mắt lạnh lùng vô cảm.

"Chu Viễn Mặc, đời bất cứ thứ gì cũng đều cái giá của nó. Cái giá để giải tâm ma cho Chu lão gia, chỉ dùng mấy ngàn lượng bạc lẻ là thể trả hết ."

"Vậy chúng đổi điều kiện khác ." Chu Viễn Mặc vội vã đề nghị: "Ta sẽ xem bói cho cô nương, xem phong thủy cho cô nương, xem trọn đời cho đến khi c.h.ế.t cũng ."

Yến Tam Hợp lắc đầu kiên quyết.

"Yến cô nương!" Chu Viễn Mặc gào lên tuyệt vọng: "Chu gia đời đời chỉ trung thành với Hoàng đế, đây là thiết luật do tổ tông định , là con cháu thể nào phá bỏ quy củ gia pháp !"

Yến Tam Hợp dậy, tới bên cạnh Chu Viễn Mặc, nhạt một tiếng: "Vậy thì thứ cho lực bất tòng tâm."

Nàng bước thẳng tới cửa, mở toang hai cánh cửa .

"Lý Bất Ngôn, giúp tiễn khách."

"Yến! Tam! Hợp!"

Chu Viễn Mặc gầm lên một tiếng xé ruột xé gan: "Ngươi đây là ép Chu gia đường c.h.ế.t!"

Ba đàn ông đang chờ mái hiên đồng loạt biến sắc mặt.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu ngơ ngác: Chuyện quái gì đang xảy bên trong thế?

Chu lão nhị lao vút tới cửa, bên trong. Ánh mắt vốn đang u ám như nước đọng của bỗng nhiên trở nên điên cuồng, vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu.

Huynh trưởng của ... đang quỳ rạp mặt đất? Đường đường là gia chủ Chu gia, Đại gia Khâm Thiên Giám mà quỳ gối một con ranh vắt mũi sạch ?

Chu lão nhị giận dữ kìm chế , gào lên: "Yến Tam Hợp! Ngươi rốt cuộc cái gì? Ngươi cần luôn cái mạng già của hả?"

"Ta lấy mạng của một kẻ sắp c.h.ế.t để cái gì?" Yến Tam Hợp nhạt: "Bất Ngôn, tiễn khách!"

Lý Bất Ngôn tuy chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện , nhưng lệnh của Yến Tam Hợp thì nàng tuyệt đối tuân theo.

"Hai vị gia của Chu phủ, mua bán thành thì nhân nghĩa vẫn còn đó. Sau đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng. Chúng đều là trưởng thành cả , việc gì cũng dựa tinh thần tự nguyện đôi bên. Thôi , đừng loạn lên nữa, mời hai vị về cho!"

Hai Chu gia, một quỳ, một , ai chịu nhúc nhích nửa bước.

Bầu khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ, như dây đàn căng sắp đứt.

Tạ Tri Phi thấy tình thế , vội bước tới mặt Yến Tam Hợp, định mở miệng khuyên giải vài câu thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng của nàng chiếu tới.

Hắn vội vàng thanh minh: "Ta định khuyên ngươi, chỉ định khuyên nhủ đại ca và nhị ca thôi."

"Không cần khuyên."

Yến Tam Hợp xoay tới mặt Chu lão đại đang quỳ đất, vươn một ngón tay thon dài chỉ thẳng giữa trán .

Trước mắt Chu lão đại bỗng chốc tối sầm .

Hắn thấy gì ư?

Hắn thấy một gốc cây khô khổng lồ trơ trọi lá, những cành cây khẳng khiu đậu kín mít hàng ngàn con quạ đen, đen kịt cả một trời u ám. Những cái đầu quạ đồng loạt cúi xuống, đôi mắt đỏ ngầu hau háu chằm chằm vật thể gốc cây.

Dưới gốc cây là một đàn ông đang trần truồng, đó chính là cha - Chu Toàn Cửu.

Phụ mở to đôi mắt trống rỗng vô hồn, hai hàng lệ m.á.u đỏ tươi chảy dài từ khóe mắt xuống gò má hốc hác.

lúc , đàn quạ đen cây đồng loạt vỗ cánh lao xuống như một cơn mưa tên đen kịt, bao vây lấy phụ . Hàng ngàn cái mỏ sắc nhọn tranh mổ xâu xé thịt da cơ thể trần trụi của ông.

Chỉ trong khoảnh khắc, xác phụ bao phủ bởi một lớp quạ đen lúc nhúc. Ngoài mùi m.á.u tươi tanh nồng xộc thẳng mũi, chẳng còn thấy cảm nhận gì nữa.

Chu Viễn Mặc đau đớn đến tột cùng, tim gan như ai xé nát.

"Ngàn chim rỉa xác”, đó là cảnh tượng địa ngục trần gian t.h.ả.m khốc đến mức nào!

kinh hoàng hơn, đúng lúc , hàng ngàn con quạ đen đang say sưa rỉa xác bỗng nhiên đồng loạt đầu . Hàng ngàn đôi mắt nhỏ xíu, đen láy chằm chằm Chu lão đại, đồng loạt nở nụ dữ tợn, man rợ.

Như thể con mồi tiếp theo mà chúng sẽ xâu xé... chính là !

Chu lão đại sợ đến mức hồn bay phách lạc, run rẩy bần bật.

"Ta đồng ý! Ta đồng ý hết! Điều kiện gì cũng đồng ý!"

---

 

Loading...