Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 49: Nhị Phòng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:43
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Tư Cư.
Yến Tam Hợp hai mặt, trong lòng thầm cảm thán một câu: Gen di truyền nhà họ Tạ quả thực là đời hơn đời .
Chưa đến cái khác, chỉ riêng nhan sắc của vị Tạ Nhị tiểu thư mắt ăn đứt Đỗ Y Vân, nhất là đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Còn về phần vị Tạ Nhị gia ... Yến Tam Hợp kỹ nam nhân, nhưng vẻ cũng thuận mắt hơn cái tên Tạ phong lưu .
Tạ Bất Hoặc đặt chén xuống, : "Sớm trong nhà khách quý, định đến chào hỏi từ lâu nhưng sợ phiền cô nương nghỉ ngơi."
Lại bắt đầu cái thói vòng vo tam quốc của nhà họ Tạ .
Yến Tam Hợp giỏi ứng phó với những lời xã giao kiểu , chỉ đành gật đầu cho qua chuyện.
"Uyển Xu, khăn thêu ?"
Tạ Uyển Xu lấy từ trong n.g.ự.c áo một chiếc khăn tay: "Đây là khăn do chính tay thêu. Đường kim mũi chỉ còn vụng về, mong cô nương đừng chê mà nhận lấy cho."
Yến Tam Hợp vốn dính dáng gì đến Tạ phủ, nhưng đối diện với một mỹ nhân xinh , chân thành như thế thì chẳng từ chối . Đang lúc nàng còn do dự, Thang Viên bên cạnh nhanh nhảu :
"Đến Lão gia còn tấm tắc khen tay nghề thêu thùa của Nhị cô nương cơ mà. Cô nương mau nhận lấy để nô tỳ còn dịp mở mang tầm mắt."
Yến Tam Hợp tuy hiểu vì khen là Tạ Đạo Chi chứ các nữ quyến trong Tạ phủ, nhưng nàng vẫn đưa tay nhận lấy chiếc khăn.
Thấy Yến Tam Hợp nhận quà, Tạ Uyển Xu vui vẻ mặt: "Ta cũng khách sáo gọi 'cô nương' 'cô nương' nọ nữa nhé. Ngươi lớn hơn một tuổi, gọi ngươi một tiếng 'tỷ tỷ' nha!"
"Uyển Xu?"
"Không hả Nhị ca?"
Tạ Bất Hoặc ánh mắt long lanh đầy mong chờ của , đành gật đầu với Yến Tam Hợp:
"Muội bình thường ít khi khỏi cửa, cũng hiếm khi gặp lạ. Trong nhà chẳng mấy cùng trang lứa để bầu bạn nên con bé chút theo quy củ, mong Yến cô nương bỏ qua cho."
Nói đến nước thì Yến Tam Hợp cũng chỉ thản nhiên đáp một tiếng: "Tùy."
Một tiếng "tùy" khiến Tạ Uyển Xu mặt mày hớn hở: "Yến tỷ tỷ, tỷ là ở thế?"
Yến Tam Hợp: "Phủ Vân Nam."
Tạ Uyển Xu: "Phủ Vân Nam ở ? Có xa lắm ? Tiếc quá, lớn thế mà từng bước chân khỏi kinh thành nào."
Yến Tam Hợp: "..."
Tạ Uyển Xu: "Yến tỷ tỷ..."
"Uyển Xu!" Tạ Bất Hoặc nhíu mày nhắc nhở: "Trước khi Di nương dặn dò thế nào? Đừng líu lo như chim sẻ thế nữa."
Tạ Uyển Xu cúi đầu, chần chờ một lát dậy : "Vậy Yến tỷ tỷ nghỉ ngơi nhé, hôm nào rảnh sẽ đến thăm tỷ."
"Được!"
Thang Viên tiễn hai tận cửa viện mới trở . Thấy Yến Tam Hợp đang mân mê chiếc khăn lụa, nàng sán gần:
"Nói thật lòng, Nhị cô nương may vá còn khéo hơn cả tú nương trong phủ đấy ạ. Cô nương đường kim , bức tranh thêu xem, nô tỳ luyện thêm hai mươi năm nữa cũng chẳng bằng một góc."
Lại xưng "nô tỳ" nữa ?
Yến Tam Hợp liếc nàng một cái, thấy nàng ý thức thói quen cửa miệng của thì trong lòng thầm thở dài.
"Ngươi mới vun bảo nhận khăn, là vì Nhị cô nương là ?"
"Cô nương cũng ạ?"
Yến Tam Hợp thầm nghĩ: Nếu thì chẳng là đồ ngốc . Ngươi ở bên cạnh nửa tháng trời, khi nào dám lắm miệng như hôm nay .
Thang Viên gật đầu xác nhận: "Nhị cô nương tính tình đơn thuần, tâm cơ gì ạ. Nhị gia cũng là , học hành giỏi giang, chỉ tiếc là..."
"Tiếc là gì?"
"Tiếc là đầu t.h.a.i bụng Phu nhân."
Lời Yến Tam Hợp cái hiểu ngay. Lần đầu tiên nàng cảm thấy tò mò về chuyện nhà khác.
"Đại phòng, Nhị phòng Tạ gia các ngươi còn chơi trò trạch đấu nữa cơ ?"
"Cô nương!" Thang Viên sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.
“Lời thể toạc như thế chứ? Bị chủ t.ử thấy là đ.á.n.h đòn c.h.ế.t đấy ạ."
Thấy Yến Tam Hợp cứ chằm chằm, Thang Viên nghĩ thầm vị cô nương e là sẽ còn ở đây lâu dài, chi bằng sớm cho nàng để tránh gặp phiền toái.
"Phu nhân nhà là do Lão phu nhân chủ cưới về. Năm đó Lão gia còn thi đỗ, cho nên..."
Yến Tam Hợp tiếp lời: "Môn đăng hộ đối cao."
Thang Viên kinh ngạc: "Vâng. Còn Liễu di nương là Lão gia để mắt tới khi đỗ đạt. Bà tuy là con gái của quan viên phạm tội tịch biên gia sản, nhưng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-49-nhi-phong.html.]
Yến Tam Hợp: "Là tiểu thư khuê các gặp nạn, cầm kỳ thi họa đều tinh thông."
Trong mắt Thang Viên lúc chỉ là kinh ngạc nữa mà là thán phục.
" là như đấy ạ! Phu nhân chữ nên Lão gia yêu thích. Liễu di nương chỉ xinh mà còn giỏi cầm kỳ thi họa, hiểu chuyện nên Lão gia sủng ái vô cùng."
"Hèn gì!"
"Hèn gì cơ ạ?"
"Hèn gì nàng chỉ gặp hai Nhị phòng ở thư phòng của Tạ Đạo Chi. Hèn gì để cho con dâu trưởng nắm quyền quản gia. Hóa đây là cách ông cân bằng nội trạch."
Để kiểm chứng suy đoán của , Yến Tam Hợp hỏi thêm: "Nhị gia và Nhị tiểu thư sủng ái lắm đúng ?"
Thang Viên gật đầu.
Không sủng ái mới là chuyện . Nếu như sủng ái thật thì vị Lão phu nhân giỏi toan tính đời nào chịu để yên cho con họ Liễu sống sót đến giờ?
"Cô nương chứ? Sao đang nửa chừng im bặt thế ạ?"
"Mệt !"
Lòng hiếu kỳ của Yến Tam Hợp một khi thỏa mãn thì nàng lập tức cảm thấy việc trở nên vô vị, chẳng còn hứng thú gì nữa.
Tạ gia , cũng chẳng ở lâu !
---
Bên chủ tớ hai đang bàn luận, thì bên , hai cũng thì thầm to nhỏ.
Tạ Uyển Xu: "Ca ca, thấy nàng thế nào? Muội cần thiết hơn ?"
Tạ Bất Hoặc nhớ đến những tin tức Ô Hành điều tra , dặn dò: "Qua thôi."
Tạ Uyển Xu vẻ tình nguyện lắm: "Muội ba câu nàng mới đáp một câu, mà lạnh lùng, chẳng thiện chút nào. Muốn thiết cũng khó chứ!"
"Không thiết nhưng cũng đừng đắc tội." Tạ Bất Hoặc xoa đầu : "Ta tuy rõ ngọn ngành, nhưng một điểm hiểu: nàng thực sự là mà Lão phu nhân và Lão gia coi trọng."
Tạ Uyển Xu phục: " đều đồn nàng là của Tam ca mà!"
"Thiếp ư?" Tạ Bất Hoặc khẩy: "Chỉ một phận thất mà thể đường hoàng ở Tĩnh Tư Cư ?"
Tạ Uyển Xu thầm nghĩ cũng , đến là con gái ruột còn chẳng ở nữa là.
"Chẳng lẽ nàng là Tam tẩu tương lai? Đỗ Y Vân đồng ý chuyện ?"
"Khụ khụ khụ!"
"Huynh ho cái gì ?"
Tạ Uyển Xu , mặt chợt đỏ bừng: "Tam ca!"
Tạ Tri Phi ung dung tới bên cạnh hai , đôi mắt hoa đào cong lên : "Muội hộ tiếng lòng của ca ca đấy."
Tạ Uyển Xu: "..." Trong lòng là câu nào hả Tam ca? Là câu "Yến cô nương là Tam tẩu"? Hay là câu "Đỗ cô nương đồng ý"?
Tạ Bất Hoặc thấy vành tai đỏ lựng lên vì ngại, bèn giải vây: "Muội về phòng ."
"Vâng!" Tạ Uyển Xu vội vã chuồn lẹ.
Tạ Tam gia hai chọc , tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
"Thế nào, Nhị ca sợ ăn thịt ?"
Tạ Bất Hoặc lạnh lùng đáp: "Ra ngoài lâu quá Di nương sẽ lo lắng."
Tạ Tam gia nhạt: "Di nương lo lắng cho con gái, là lo lắng cho chủ nhân Tĩnh Tư Cư thế?"
"..."
Lời rõ ràng ý khiêu khích. Tạ Bất Hoặc trầm mặc một hồi đáp: "Tam nghĩ nhiều . Di nương lo lắng cho ai cả, bà chỉ lo giữ gìn một mẫu đất cắm dùi của thôi."
"Vậy ?" Tạ Tam gia chằm chằm mắt : "Vậy còn Nhị ca thì lo lắng cái gì?"
"..."
Khóe miệng Tạ Bất Hoặc mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt sắc bén lóe lên tia cảnh giác.
"Nhị ca!" Tạ Tam gia nhếch môi : "Đừng mù quáng toan tính những thứ thuộc về . Phụ nữ trong nhà, cứ để họ sống một đời bình an là nhất !"
"Tam cũng đừng lo xa quá." Tạ Bất Hoặc nhạt: "Lo nghĩ nhiều quá, thọ dài ."
---