Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 494: Mao thị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:21
Lượt xem: 279
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con Tiểu Bùi gia, tuy tuấn tú phong lưu, mồm mép lanh lợi như Tạ Tam gia, nhưng một ưu điểm c.h.ế.t ... đó là mềm lòng.
Một nam nhân trái tim mềm yếu, cho dù nữ nhi dai dài, kể lể than vãn đến , cũng nỡ cắt ngang lời, chỉ kiên nhẫn cho hết.
Không chỉ , còn chêm vài câu an ủi đúng lúc, đúng chỗ.
Đại phu nhân và Tam phu nhân lúc đang cần một như thế - một trai trẻ tuổi, lắng để họ trút bầu tâm sự, giải tỏa nỗi sợ hãi trong lòng.
Tất nhiên, nếu Tạ Tam gia ở đây thì... Ừm! Hiệu quả "trị liệu tâm lý" chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội phần.
Yến Tam Hợp sang Mao thị: "Phu nhân, hai chúng sang sảnh phụ chuyện riêng nhé."
Chu Vị Hi rụt rè hỏi: "Yến cô nương, thể theo nương ..."
"Không thể!" Yến Tam Hợp đưa mắt quét qua từng còn trong chính đường: "Ai việc nấy thì cứ . Nếu việc gì thì cứ chờ ở đây, cần ai theo cả."
Vừa dứt lời, Lý Bất Ngôn bước phòng, ghé tai Yến Tam Hợp thì thầm báo cáo gì đó.
Trái tim lập tức thót lên tận cổ họng.
Mao thị hai cô nương, ngập ngừng hỏi: "Yến cô nương, xảy chuyện gì ..."
"Phu nhân cần hoang mang." Yến Tam Hợp , giọng điệu cực kỳ bình thản:
"Ta chỉ sai nàng hỏi thăm chút chuyện vặt thôi. Bây giờ bà là trụ cột tinh thần của cái phủ , nếu lòng bà mà bất an thì cả Chu phủ sẽ loạn lên mất."
Mao thị khuôn mặt non nớt nhưng điềm tĩnh mặt, bỗng nhiên cảm thấy sống uổng phí năm mươi hai năm cuộc đời, bản lĩnh còn chẳng bằng một tiểu cô nương.
Bên cạnh, Chu Vị Hi sợ nương mất mặt, vội vàng lên tiếng chữa cháy: "Để con pha ấm ngon mang lên."
"Chu Vị Hi."
Yến Tam Hợp đột nhiên gọi thẳng cả họ tên nàng.
"Ngươi bây giờ là Đại phu nhân của Tạ phủ, là con dâu trưởng của Tạ Đạo Chi, chứ là nha hạ nhân trong cái phủ . Chuyện bưng rót nước đến lượt ngươi động tay ."
Chu Vị Hi ngơ ngác, hiểu tại Yến Tam Hợp đột nhiên nặng lời với như .
Yến Tam Hợp tiếp tục: "Hôm nay khi hỏi chuyện xong, ngươi hãy về Tạ phủ ngay. Từ nay về , nếu chuyện gì cực kỳ quan trọng thì đừng bén mảng tới đây nữa."
"Yến cô nương...?"
"Ngươi và Tạ Nhi Lập là phu thê đầu gối tay ấp. Người đàn ông bên gối mới là mà ngươi cần dồn tâm dồn sức mà chăm sóc, vun vén." Yến Tam Hợp lạnh lùng nhắc nhở: "Mọi việc quá hóa dở, cái gì quá cũng ."
Chu Vị Hi sững sờ cánh cửa phòng khách đóng mắt , hồi lâu vẫn hồn.
Một bàn tay to lớn, ấm áp đặt lên vai nàng. Chu Vị Hi , ánh mắt tủi trai.
"Nhị ca?"
"Về , lời Yến cô nương ."
Chu lão nhị vỗ vỗ đầu em gái, gì đó thôi.
Muội quan tâm lo lắng cho nhà đẻ là , là hiếu thảo. đúng như lời Yến Tam Hợp , quá hóa dở.
Đại phu ngày nào cũng lủi thủi về nhà một , giường đơn gối chiếc lạnh lẽo, đến một tâm tình trò chuyện cũng . Cứ kéo dài tình trạng mãi thì sớm muộn gì gia đình cũng nảy sinh mâu thuẫn, rạn nứt.
...
Sảnh phụ rộng lắm, kê một chiếc giường La Hán hướng về phía nam đón nắng.
Yến Tam Hợp và Mao thị đối diện giường, ở giữa đặt một chiếc bàn nhỏ.
Yến Tam Hợp một lúc thì cảm thấy gò bó, thoải mái, bèn dứt khoát cởi giày, xếp bằng tròn ngay ngắn: "Bất Ngôn, lấy giấy bút đây."
Trong tay nải Lý Bất Ngôn luôn mang theo sẵn một bộ giấy bút mực nghiên để phục vụ công việc.
Nàng trải giấy bàn. Yến Tam Hợp chậm rãi mài mực, quan sát kỹ lưỡng Mao thị một nữa.
Mao thị nàng mài mực, trong lòng cũng chút bồn chồn, lo lắng. Thấy Yến Tam Hợp cứ chằm chằm chớp mắt, bà hoảng, lén đưa tay xuống bàn tự véo một cái để trấn tĩnh.
"Tại cô nương cứ mãi thế?"
"Ta đang xem tâm của bà tĩnh ."
Mao thị cứng họng, gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-494-mao-thi.html.]
"Không cần sợ, ăn thịt ."
Yến Tam Hợp liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn pha .
"Ta là nữ nhi, bà cũng là nữ nhi. Bà cứ coi như chúng đang tán gẫu chuyện gia đình thường ngày thôi. Có điều gì hài lòng hài lòng về lão gia nhà bà, bà cứ việc trút hết bầu tâm sự với ."
Mao thị vốn là từng trải, bản lĩnh đầy . Sự rụt rè, e ngại mặt Yến Tam Hợp lúc nãy chẳng qua là do cơn sóng gió ập đến quá bất ngờ và dữ dội khiến bà nhất thời choáng váng, mất phương hướng mà thôi.
"Yến cô nương, bắt đầu kể từ bây giờ?"
"Tại bà lấy ông ?"
Lúc giọng điệu của Yến Tam Hợp mới dịu xuống đôi chút.
"Gả chồng thì ngẩng cao đầu (gả cao), cưới vợ thì cúi đầu xuống (cưới thấp). Bà là đích nữ cành vàng lá ngọc, là thiên kim tiểu thư đài các, theo lý thường thì đời nào chịu hạ cưới một thứ t.ử địa vị như ông chứ."
"Yến cô nương, chuyện kể thì dài dòng lắm."
"Không , dài mấy cũng hết."
Mao thị mân mê chiếc vòng tay bạch ngọc trơn bóng cổ tay, ánh mắt xa xăm chìm hồi ức.
---
Bà là kinh thành gốc. Quê ngoại bà ở phủ Lạc Dương phồn hoa. Phụ bà xuất từ dòng dõi quan thế gia, quan tri phủ cai quản cả vùng Lạc Dương rộng lớn.
Mẫu bà mang họ Canh, xuất từ một danh gia vọng tộc bậc nhất thành Lạc Dương.
Dòng họ Canh nguồn gốc từ vùng Dĩnh Xuyên, đời xưng tụng là "Dĩnh Xuyên Canh thị". Thời Đông Tấn, gia tộc cùng với Lang Gia Vương thị, Tiếu quận Hoàn thị, Trần quận Tạ thị liệt hàng "Tứ đại gia tộc" quyền lực nhất thiên hạ.
Mẫu bà tuy là con dòng chính, nhưng cũng là hậu duệ danh chính ngôn thuận của Canh thị. Sau vì tránh loạn lạc chiến tranh nên gia đình mới di cư đến Lạc Dương sinh sống.
Mẫu gả Mao gia, thực chất cũng coi là một cuộc hôn nhân "gả thấp".
Nếu xét về môn đăng hộ đối thời đó, Canh gia và Mao gia cách biệt một trời một vực, xa đến mười vạn tám ngàn dặm. chính sự thông minh, hiếu học và chí tiến thủ của phụ bà lọt mắt xanh của mẫu .
Phụ bà quả thực cũng phụ lòng mong đợi, chí khí. Sau khi đỗ đạt Tiến sĩ, ông ngại tốn kém tiền bạc chạy chọt các mối quan hệ, xin về quan tại phủ Lạc Dương, bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ những chức quan nhỏ nhất.
Ba năm đầu khi mẫu gả về Mao gia, cái bụng của bà vẫn phẳng lì, chẳng chút động tĩnh gì.
Nhà ngoại dù lo lắng, sốt ruột đến mấy cũng thể chống cái lý lẽ ngàn đời của nhà chồng: "Bất hiếu ba, tội lớn nhất là con nối dõi."
Hạn ba năm hết, nhà Mao gia liền rục rịch chuẩn nạp cho phụ để kiếm nối dõi tông đường.
Mẫu giận quá bỏ về nhà đẻ. Trên đường gặp mưa to, bà chạy trú tạm trong một ngôi miếu nhỏ ven đường, bên trong thờ vị thần nào cũng chẳng rõ.
Trong cơn tuyệt vọng, mẫu quỳ xuống dập đầu, thành tâm cầu khẩn thần linh ban cho một mụn con trai con gái.
Kết quả thật linh nghiệm, chỉ hai tháng , mẫu phát hiện mang thai. Hơn chín tháng mười ngày , bà hạ sinh .
Sau đó, như trời phù hộ, mẫu liên tiếp sinh thêm ba đứa con trai nữa, sống lưng bà lúc nào cũng thẳng tắp, hãnh diện với nhà chồng. Trong khi đó, cô tiểu kiệu hoa rước cửa năm năm trời mà cái bụng vẫn im lìm, sống c.h.ế.t chịu nở hoa kết trái.
Chuyện trở thành cái cớ để mẫu chì chiết, đay nghiến cha suốt cả cuộc đời.
"Yến cô nương, chắc cô cũng tin . Ta từ nhỏ phụ mẫu cưng chiều hết mực, nhất là nương . Bà luôn miệng là phúc tinh của bà, từ bé đến lớn bao giờ nỡ nặng lời mắng mỏ dù chỉ một câu."
Nhắc đến mẫu , ánh mắt Mao thị ánh lên niềm hạnh phúc rạng ngời.
"Trong nhà hễ cái gì ngon, cái gì đều mang đến cho chọn tiên. Đừng là ba đứa em trai, mà ngay cả cha cũng xếp hàng hết."
"Yến cô nương, một câu khiêm tốn nhé, Mao gia nhà ở thành Lạc Dương cũng thuộc hàng đại gia giàu một hai. Còn , chính là đại tiểu thư Mao gia sủng ái nhất, sống trong nhung lụa từ tấm bé."
"Ta lớn lên trong cẩm y ngọc thực, ở trong viện nhất, mặc những bộ xiêm y đắt tiền nhất, đeo những món trang sức quý giá nhất. Từ lúc sinh cho đến khi xuất giá theo chồng, trong Mao gia ai dám tranh giành với thứ gì, cũng chẳng ai to gan dám chọc giận ."
"Cho đến tận bây giờ, cái viện ở khi xuất giá, trong nhà vẫn giữ nguyên vẹn cho . Mẫu lúc lâm chung để di ngôn: chỉ cần Đại tiểu thư còn sống thì cái viện đó mãi mãi thuộc về nó, ai phép xâm phạm chiếm dụng."
Hèn gì bà quen sống trong cái viện nhỏ hẹp, tù túng ở góc tây bắc .
Yến Tam Hợp lầm, khí chất sang trọng, quý phái toát từ phụ nữ là do nuôi dưỡng trong môi trường phú quý, nhung lụa từ nhỏ mà thành. Đích thực là một đóa hoa phú quý của nhân gian.
"Phu nhân là Lạc Dương, tại gả đến tận kinh thành xa xôi thế ?"
Bị hỏi đến chuyện , gương mặt in hằn dấu vết thời gian của phụ nữ năm mươi hai tuổi bỗng thoáng hiện lên nét thẹn thùng e lệ của thiếu nữ đôi mươi.
"Là duyên phận. Duyên phận giữa và Lão gia, tất cả đều là do ý trời sắp đặt cả thôi."