Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 506: Thức tỉnh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:33
Lượt xem: 286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Viễn Mặc còn kịp định thần xem "Âm giới" là cái xứ khỉ ho cò gáy nào thì đám quạ đen cây phía xa kêu lên một tiếng "Rào" chói tai, đồng loạt bay rợp trời lao về phía Yến Tam Hợp và .
Hàng ngàn con chim cùng bay, che kín cả bầu trời, chừa một kẽ hở.
Chu Viễn Mặc dù hiểu chút ít về những thứ âm tà ma quỷ, nhưng đối diện với cảnh tượng kinh hoàng cũng dọa cho mất nửa cái mạng.
"Mau nấp lưng !"
Yến Tam Hợp hét lớn, đồng thời rút phắt con d.a.o găm giấu trong tay áo thủ thế.
Chu Viễn Mặc mà nổi nữa, hai chân mềm nhũn như bún, gần như là bò lê lết mặt đất mới tới bên chân Yến Tam Hợp.
Đám quạ đen bay đến mặt Yến Tam Hợp thì đột ngột dừng , lượn lờ trung.
Lúc , Yến Tam Hợp mới rùng phát hiện , ánh mắt của mỗi con quạ đen đều giống hệt mắt .
Rất tối tăm, sâu thẳm và lạnh lẽo vô cùng.
Bị hàng ngàn đôi mắt quái dị như chằm chằm, cho dù lá gan của nàng lớn đến mấy cũng khỏi cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
Con quạ đen đầu đàn liếc Chu Viễn Mặc đang run rẩy đất một hồi, chuyển ánh mắt sang Yến Tam Hợp, dường như chút kiêng dè, e ngại.
Chu Viễn Mặc run rẩy bám víu lấy chân Yến Tam Hợp, thì thầm: "Hình như... chúng sợ cô nương đấy."
"Vậy ?"
Yến Tam Hợp chút do dự, bước dấn lên phía một bước.
"Rào" một tiếng, cả đàn quạ đồng loạt lùi phía một .
Yến Tam Hợp tiến thêm một bước, đám quạ lùi thêm một bước.
Hóa , mục tiêu tấn công của lũ quạ là Chu Viễn Mặc... một sinh vật sống thuộc về thế giới âm ti .
Không gian hoang vu tĩnh mịch. Sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Hai con nhỏ bé và hàng ngàn con quạ đen cứ thế giằng co trong im lặng.
Chuyện gì đang xảy hầm băng ? Yến Tam Hợp .
Âm giới khác với Âm phủ. Nó là vùng ranh giới giữa dương gian và địa ngục, nơi những linh hồn mang nặng tâm ma, chấp niệm chịu siêu thoát mắc kẹt .
Người giải ma như nàng, cũng chỉ thể lưu ở Âm giới trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Yến Tam Hợp khẽ nghiêng đầu, liếc Chu Viễn Mặc chân.
Chu Viễn Mặc lúc đang vô cùng đau đớn.
Hắn quá lạnh, cái lạnh buốt giá như ngàn mũi kim châm xương tủy khiến đau đớn tột cùng.
"Phải tìm cách thoát khỏi đây ngay." Yến Tam Hợp khẽ: "Nếu ngươi sẽ c.h.ế.t cóng ở đây mất."
Vừa dứt lời, màu sắc bầu trời phía chân trời đột nhiên biến đổi kỳ lạ. Một vầng trăng m.á.u đỏ lòm, to lớn bất ngờ xuất hiện treo lơ lửng trung.
Đám quạ đen lập tức xao động, cả đàn vỗ cánh phành phạch, tư thế hung hãn lao tấn công Yến Tam Hợp bất chấp tất cả.
"Yến cô nương..." Chu Viễn Mặc sợ đến dựng cả tóc gáy: "Làm bây giờ? Chúng bây giờ?"
Ánh mắt căng thẳng của Yến Tam Hợp chợt chùng xuống.
Đến nước , chỉ còn một cách duy nhất.
Nàng giơ con d.a.o găm lên, nghiến răng rạch một đường dứt khoát ngón tay trỏ của .
Một giọt m.á.u tươi đỏ thẫm rơi xuống nền đất đen ngòm.
Giữa trung, mây gió vần vũ biến đổi khôn lường.
Đám quạ đen kêu lên một tiếng "Rào" kinh hãi tan tác bay . Vầng trăng m.á.u cũng trong nháy mắt biến mất hút bầu trời đêm sâu thẳm.
Chu Viễn Mặc chỉ cảm thấy mắt tối sầm . Hắn như một lực hút vô hình cực mạnh cuốn phăng trong bóng tối vô tận .
"Yến cô nương! Cứu với!"
tiếng kêu cứu quá muộn màng.
Hơn nửa Chu Viễn Mặc bóng tối nuốt chửng. Cái lạnh lẽo c.h.ế.t chóc lan từ n.g.ự.c khắp , tê liệt giác quan.
Xong , hôm nay chắc chắn bỏ mạng tại nơi quỷ quái .
giây phút tuyệt vọng nhất, một bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh toát như băng bất ngờ nắm chặt lấy tay .
"Chu Viễn Mặc, nắm chặt lấy tay ! Tuyệt đối buông !"
Trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến, bên tai vang vọng giọng kiên định của Yến Tam Hợp.
...
Lý Bất Ngôn cảm thấy sắp c.h.ế.t ngạt đến nơi .
Áp lực vô hình đè nặng lên n.g.ự.c khiến nàng thở nổi.
Sương đen cuồn cuộn dâng lên từng đợt như sóng triều, bên trong lẫn lộn tiếng gió rít gào ghê rợn như nuốt chửng tất cả.
Không đúng!
Lắng tai kỹ thì hình như là tiếng gió rít.
Mà giống như là...
Tiếng gào t.h.ả.m thiết của hàng ngàn hàng vạn oan hồn.
Lý Bất Ngôn xưa nay vốn gan , sợ trời sợ đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-506-thuc-tinh.html.]
kể từ khi nương mất, nàng theo Yến Tam Hợp bôn ba khắp nơi, đây là đầu tiên nàng gặp chuyện quái đản, rùng rợn đến mức , sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Thầm nghĩ, thế lúc nãy xin mấy tấm bùa hộ mệnh của Tiểu Bùi gia mang theo, vơ vét hết kinh chú gì đó đem xuống đây cho chắc ăn.
Biết tác dụng trấn áp tà ma thì ?
Ngay khi Lý Bất Ngôn đang lo lắng đến tột độ, lòng nóng như lửa đốt, thì tiếng than ai oán đột nhiên tắt lịm, đám sương đen dày đặc cũng lập tức tan biến dấu vết.
Lý Bất Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nhưng kịp vui mừng thì thốt lên kinh hãi:
"Yến Tam Hợp!"
"Chu lão đại!"
Yến Tam Hợp và Chu Viễn Mặc đang sóng soài mặt đất lạnh lẽo, cả hai đều bất động, im lìm một tiếng động.
Lý Bất Ngôn vội vàng thu thanh nhuyễn kiếm vỏ bên hông, lao tới bế xốc Yến Tam Hợp lên, ba chân bốn cẳng chạy vọt lên cầu thang.
Vừa thoát khỏi hầm băng, nàng chạy vài bước thì chợt nhận điều gì đó , bèn dừng hét lớn: "Người ! Mau tới đây giúp một tay!"
"Bùi thái y! Bùi thái y ..."
"Mẹ kiếp, ngợm c.h.ế.t hết cả ?"
"Lý cô nương! Lý cô nương!" Chu Viễn Mặc lảo đảo chạy đuổi theo phía , mặt cắt còn giọt máu.
Lý Bất Ngôn phắt , b.ắ.n một tràng câu hỏi như pháo liên thanh:
"Sao ngươi tỉnh ? Sao ngươi cả thế? Vậy tại Yến Tam Hợp ngất xỉu ở đó? Vừa trong đám sương đen rốt cuộc xảy chuyện quái quỷ gì?"
Mặt Chu Viễn Mặc xanh mét, ấp úng trả lời câu nào.
"Đại ca! Đại ca!" lúc , Chu lão nhị hớt hải chạy tới: "Nương tỉnh ! Tam cũng tỉnh !"
Chu Viễn Mặc theo phản xạ hỏi ngay: "Tỉnh lúc nào?"
"Vừa mới tức thì thôi. Đệ sợ lo lắng nên chạy báo... Á, Yến cô nương thế ?"
Chạy gần, Chu lão nhị mới bàng hoàng phát hiện Yến Tam Hợp đang bất động trong vòng tay Lý Bất Ngôn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trông còn tệ hơn cả c.h.ế.t.
"Khoan hãy chuyện . Lý cô nương, ngươi mau đưa nàng đến khách viện nghỉ ngơi." Chu Viễn Mặc lệnh: "Lão nhị, mau gọi Bùi thái y tới đây ngay lập tức!"
Chu lão nhị há miệng định hỏi thêm gì đó, nhưng thấy vẻ mặt giận dữ, nghiêm trọng của đại ca thì sợ quá nuốt lời trong, co giò chạy như bay.
...
Trong viện của Tam phu nhân.
Bùi Ngụ mồ hôi đầm đìa, phịch xuống ghế thở dốc, đầu óc mụ mị nghĩ thầm: Ta thể xin đổi nghề nhỉ?
Nếu đổi nghề thì chắc chắn ông sẽ trở thành vị thái y đầu tiên trong lịch sử Đại Hoa quốc c.h.ế.t vì kiệt sức mất thôi.
"Cha ơi, cha qua xem giúp con với, Thừa Vũ bảo đầu vẫn còn choáng váng lắm. Hay là cha châm thêm cho vài mũi nữa ."
Không thể để cho ông già thở một ?Ông đây cũng đang choáng váng xỉu đây !
Bùi Ngụ quệt mồ hôi lạnh trán, định vịn tay ghế dậy thì bên ngoài vọng tiếng la thất thanh:
"Bùi thái y! Bùi thái y ơi! Chuyện lớn ..."
Bùi Ngụ giật nảy như phản xạ điều kiện, giậm chân bình bịch xuống đất gào lên: "Lại cái gì nữa đây? Có để cho sống nữa hả trời!"
Trong tiếng kêu la hỗn loạn, Chu lão nhị xông thẳng phòng.
"Bùi thái y! Nguy to ! Yến cô nương ngất xỉu !"
"Cái gì cơ?"
Bùi Ngụ c.h.ế.t lặng.
Hôm nay rốt cuộc là ngày đại hung gì thế ? Sao đến cả "bà đồng" cao tay ấn như Yến cô nương mà cũng lăn ngất xỉu thế ? Chẳng lẽ cái Chu gia thực sự...
"Bùi thúc! Con van thúc đấy, đừng ngẩn đó nữa, mau xem tình hình thế nào !"
Bùi Ngụ c.ắ.n răng, đầu trừng mắt lườm Tạ Tri Phi một cái cháy mặt... Cái áo trong của ông đây ướt sũng mồ hôi đến giờ vẫn khô đây !
Lườm thì lườm thôi chứ chân ông chạy nhanh hơn bất cứ ai.
Chu lão nhị vốn còn định hỏi thăm "Tam gia thấy trong thế nào ", nhưng thấy Bùi thái y chạy biến mất dạng thì đành dậm chân một cái, hộc tốc đuổi theo.
Tạ Tri Phi giường vùng vằng hất tung chăn , cố sức định dậy nhưng chân tay bủn rủn ngã phịch xuống giường.
Trời đất cuồng, đảo lộn!
Tiểu Bùi gia bên cạnh sợ hết hồn vội vàng lao tới đỡ lấy : "Ngươi định cái trò gì thế hả?"
Còn gì nữa?
"Đi xem nàng thế nào!"
"Vấn đề bây giờ là xem xem."
Tiểu Bùi gia đè chặt xuống giường, sắc mặt nghiêm trọng từng thấy.
"Ngươi nhận thấy , cái tâm ma khác so với những tâm ma đây chúng từng giải?"
Còn cần ngươi !
Mà khoan .Cái gì gọi là " đây chúng từng giải"?Chúng cùng lắm chỉ là chân chạy vặt, lon ton phụ giúp thôi nhé.
Tạ Tri Phi lòng rối như tơ vò, sốt ruột gào lên vọng ngoài cửa: "Chu Thanh! Chu Thanh ! Mau cõng !"
---