Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 513: Lương nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:40
Lượt xem: 285
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi
Trong trí nhớ của Yến Tam Hợp, hình như nàng từng gặp nào tên như thế.
"Nàng ở Chu gia ?"
"Sau khi xuất giá thì tòng phu." Chu Vị Hi đáp: "Ngày cha qua đời, nó cũng hề lộ diện."
Yến Tam Hợp hỏi: "Chuyện của Chu lão gia, các ngươi báo tin cho nàng ?"
Chu Vị Hi gật đầu: "Đại khái là báo ."
"Ngươi và nàng quan hệ ?"
Chu Vị Hi trả lời dứt khoát: "Không ."
"Cũng bởi vì chuyện của Canh Tống Thăng ?"
"Còn nhiều chuyện khác nữa."
"Thế ngươi và Tam tiểu thư thì ?"
"Muội còn hiểu lý lẽ hơn."
Yến Tam Hợp cũng truy hỏi cái "còn chuyện khác" là gì, nàng chủ đề chính: "Sau đó thì ? Đã xảy chuyện gì?"
"Canh Tống Thăng khi chuyện bại lộ thì đến cầu hôn với mẫu , kết quả bà mắng cho một trận té tát."
Chu Vị Hi kể tiếp: "Nương tuyên bố, trừ khi trúng Thám Hoa thì mới tư cách đến chuyện cầu hôn."
Yến Tam Hợp đoán: "Xem là trúng ?"
Trên mặt Chu Vị Hi hiện chút hổ: "Thời gian đều dùng để ngao du sơn thủy hết thì mà trúng ."
Quốc T.ử Giám là nơi nào chứ?
Đó là nơi tài hào kiệt khắp Hoa quốc tề tụ về. Dù ngươi thiên phú tới , nhưng nếu chịu cất công khổ học thì thể đỗ đầu bảng vàng.
Tiểu Bùi gia tò mò: "Sau đó hai chia rẽ uyên ương ?"
"Không tính là chia rẽ uyên ương, mà là do thấu con ."
Cho dù qua nhiều năm, thì trong đáy mắt Chu Vị Hi vẫn còn hằn lên tia hận ý.
"Hắn ở trường thi ma xui quỷ khiến thế nào mang theo tài liệu cóp để gian lận."
Gian lận?
Tiểu Bùi gia kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ từ , liên tưởng ngay đến Lục Thời thế nhỉ.
Tiểu Bùi gia nghĩ đến, thì Yến Tam Hợp tất nhiên cũng sẽ nghĩ đến.
"Không oan khuất gì ở đây chứ?" Nàng buột miệng hỏi theo bản năng.
Chu Vị Hi khổ: "Ban đầu cũng nghĩ . Hắn quang minh lạc như thế, tuyệt đối thể chuyện nhục nhã , chắc chắn là vu oan giá họa. chính miệng thừa nhận tất cả."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Tại như ?"
"Hắn là cưới , nhưng vì tự tin sức học của nên mới bí quá hoá liều." Chu Vị Hi đáp: "Lúc đó tin , thậm chí còn hận nương vì ép quá đáng."
Yến Tam Hợp lắc đầu: "Muốn đường tắt, chứng tỏ nhân phẩm vấn đề."
"Lúc đó còn trẻ non , nghĩ đến những thứ sâu xa . Trong mắt chỉ một , cái gì mà lễ nghĩa liêm sỉ, cái gì mà cha nương dạy bảo, đều vứt đầu hết."
Chu Vị Hi đột nhiên nhắm mắt , mở mắt . Sự oán hận, tự trách và hối hận lúc nãy dường như biến mất.
"Yến cô nương, chuyện một chuyện ngu xuẩn lớn nhất trong cuộc đời ."
"Là chuyện gì?"
"Ta bỏ trốn cùng ."
"Phụt..."
Tiểu Bùi gia phun cả ngụm nóng trong miệng ngoài.
Đại tẩu đại tẩu, tẩu dũng mãnh như thế đấy.
Bỏ trốn?
Tư bôn .
Đây chẳng là bôi tro trát trấu mặt tổ tông Chu gia !
Không , , chuyện c.h.ế.t cũng thể hé răng cho Tạ đại ca nửa lời. Lỡ như , thì hai mà sống với nữa.
"Đây là chuyện ngu xuẩn, đây chỉ là sự tiếc nuối mà thôi."
Lý Bất Ngôn lạnh lùng lên tiếng: "Nương từng bảo, con sống đời , ít nhất một vì tình cảm mà như con thiêu lao đầu lửa. Nếu thì đến lúc già , lấy gì để mà hoài niệm quá khứ chứ."
"Lý cô nương..." Chu Vị Hi thì lập tức rơi lệ.
Điều thể coi là tiếc nuối chứ?
Đây rõ ràng là một vết nhơ thể gột rửa trong cuộc đời trong sạch của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-513-luong-nhan.html.]
Yến Tam Hợp rút khăn tay đưa cho nàng: "Bỏ trốn là chủ ý của ai?"
"Của ." Chu Vị Hi lau nước mắt: "Hắn bám cửa sổ phòng , hỏi ngắm trời trăng mây núi cùng ?"
"Ta trả lời là ."
Thật đúng là to gan lớn mật.
Trong ánh mắt Yến Tam Hợp hiện vài phần tán thưởng: "Vậy tại thất bại?"
Chu Vị Hi kể: "Bị Chu Vị Cẩn phát hiện. Nó mách với nương , thế là chúng nhà đuổi theo ngăn ở cách cửa thành hai mươi dặm."
Chân mày Yến Tam Hợp giãn .
Chu Vị Cẩn đúng là nhân vật đặc biệt. Vì đôi mắt nàng luôn chằm chằm nhắm trưởng tỷ của như thế? Thực sự chỉ đơn thuần xuất phát từ lòng ghen tị thôi ?
"Sau khi bắt , ba ca ca của xông đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Mẫu tuyên bố từ nay về cấm cửa bước chân Chu gia, còn thì nhốt nhà củi."
Lần , nương thực sự nổi trận lôi đình, lệnh cho tất cả trong phủ ai phép đưa đồ ăn thức uống cho nàng.
Nương sống thuận buồm xuôi gió cả một đời, từng gặp chuyện gì đại nghịch bất đạo tày trời như thế bao giờ.
"Là cha , ông nhân lúc nương ngủ say trộm lấy chìa khóa nhà củi, lén đưa cơm cho . Cha ..."
Chu Vị Hi đến tận bây giờ vẫn còn nhớ rõ mồn một từng câu từng chữ của cha ngày hôm đó.
"Không phụ mẫu nào đời là thương con cả, nương con cũng chỉ vì cho con thôi. Trong lòng bà thực thương con hơn bất kỳ ai khác."
"Con , đó là lương nhân ( chồng ) của con . Con nếu như cố chấp theo thì chỉ chịu khổ cả đời thôi. Quên , tương lai cha chắc chắn sẽ tìm cho con một mối nhân duyên hơn."
nàng khi như ma , lọt tai lời nào. Nàng quỳ rạp mặt đất cầu xin phụ thành cho bọn họ, còn nằng nặc đòi phụ thả nàng ngoài để tìm Canh Tống Thăng.
Cha tức giận đến mức thẳng tay tát một cái.
Cha từ nhỏ đến lớn, từng đụng dù chỉ một ngón tay của , đó là duy nhất trong đời ông đ.á.n.h .
Chu Vị Hi hổ phẫn nộ với chính : "Có thể thấy lúc đó hư hỏng đến mức nào."
Tiểu Bùi gia vẫn còn vẻ mặt sợ hãi Chu Vị Hi, trong lòng thầm nghĩ nữ nhân mà cứng đầu lên thì mười con trâu mộng cũng kéo .
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Sau đó thì ?"
"Nương nhốt ba ngày, cuối cùng đành lòng nên thả ."
"Ra ngoài mới , khi cha đ.á.n.h xong thì ông ngã bệnh liệt giường. Đến lúc , mới bắt đầu thấy áy náy."
áy náy nghĩa là hết hy vọng.
Tuy rằng nàng bước chân khỏi cửa phủ, nhưng trong lòng vẫn thầm chờ đợi một ngày , Canh Tống Thăng thể mang theo nhị lão Canh gia, kéo theo cả ngoại tổ mẫu, đàng hoàng tới cửa cầu .
Tuy rằng công danh khoa cử thành, nhưng dù cũng là con cháu đích tôn của Canh gia, gia nghiệp to lớn của Canh gia sớm muộn cũng sẽ thuộc về .
Ai ngờ , ba tháng cái mà nàng chờ là một nữ nhân bụng mang chửa tìm đến.
Trời trăng sông núi quả thực , nhưng từng với nàng rằng, những đóa hoa rừng cỏ dại ven đường cũng .
Một đêm trăng gió mặn nồng, châu t.h.a.i ám kết.
Chu Vị Hi cái bụng nhô lên của cô nương lạ mặt đó, đầu óc như ai đó cầm búa tạ giáng mạnh , đau đớn tuyệt vọng .
Cha và nương gặp hữu duyên, gặp thì đính ước, hai phu thê gắn bó bạn, ân ái mặn nồng đến tận ngày nay.
Nàng mong diễm phúc như cha nương, chỉ mong cầu đơn giản là thể gả cho nam nhân yêu mến.
Con đôi khi chỉ cần tỉnh ngộ một là thấu hiểu hết thảy sự đời.
Chu Vị Hi thở dài sườn sượt: "Hôm nay đầu mới thấy lúc quá sai lầm. Không lo tu chí sách, gian lận nơi trường thi... Đủ dấu hiệu sớm cho thấy là lương nhân để gửi gắm cả đời."
Yến Tam Hợp kết luận: "Cho nên đó ngươi mới gả cho Tạ Nhi Lập?"
Chu Vị Hi gật đầu: "Là cha tìm , là lương phối của , nương xem xong cũng hài lòng."
"Vậy còn ngươi, ngươi hài lòng ?"
Yến Tam Hợp đột nhiên hỏi một câu khiến Chu Vị Hi ngẩn , hồi lâu cũng mở miệng đáp lời.
Nương nó chứ! Ngươi từng bỏ trốn với mà còn dám hài lòng với Tạ đại ca ?
Tạ đại ca nhà chỗ nào chứ?
Tiểu Bùi gia tức đến méo cả mũi, thầm nghĩ nếu đem hết những chuyện kể cho Tạ đại ca , cái nhà sẽ còn loạn đến mức nào nữa đây!
"Ta chỉ hài lòng một chút thôi."
"Ở điểm nào?"
Mắt Chu Vị Hi ngân ngấn nước, nhưng vẻ mặt hờ hững lạnh lùng.
"Ta hài lòng ở chỗ, lúc tới nhà dạm ngõ, bao nhiêu chuyện quá khứ đây đều thành thật kể hết cho , giấu diếm nửa lời. bao giờ chịu hé răng kể chuyện của cho cả."
Tạ đại ca chuyện ?
Tiểu Bùi gia kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, há hốc mồm nên lời.