Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 514: Khác thường
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:41
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nghe xong thì ích lợi gì chứ? Ngoài việc thêm ngột ngạt thì cũng chỉ ngột ngạt hơn mà thôi."
Lý Bất Ngôn nhạt: "Nương bảo, vật thì thể so, nhưng lòng thì thể đo. Đừng quá thấu việc, hồ đồ một chút mới vui vẻ . Nhất là đặt lên nam nhân thì càng đáng."
Lần , đến phiên Chu Vị Hi kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm.
Đối với Lý Bất Ngôn, nàng chỉ cô nương nhanh mồm nhanh miệng, chuyện chẳng nể nang ai, cũng dáng một nha , nhưng ngờ...
"Cái gì gọi là đáng?" Tiểu Bùi gia tức đến mức đan điền nổ tung: "Nam nhân chúng chỗ nào mà đáng hả?"
"Tiểu Bùi gia." Lý Bất Ngôn lạnh lùng đáp: "Ngươi nương chia nam nhân đời thành mấy loại ?"
Bùi Tiếu: "Mấy loại?"
"Loại thứ nhất là thể kiếm tiền nuôi gia đình, còn việc giỏi. Loại thứ hai là chỉ thể kiếm tiền nuôi gia đình. Loại thứ ba là chỉ việc giỏi. Số còn đều là thái giám hết."
Chu Vị Hi: "..."
Tiểu Bùi gia: "..." Vậy thuộc loại nào?
"Lời cực đoan, nhưng lý."
Yến Tam Hợp dừng một chút tiếp tục: "Nói cho cùng, mắt mới là quan trọng nhất."
Chu Vị Hi từ từ thở phào nhẹ nhõm, im lặng một lúc lâu mới : "Yến cô nương đúng."
Yến Tam Hợp thấy ánh mắt nàng trong trẻo, nàng lọt tai bèn hỏi tiếp: "Ngoài , về Chu lão gia, ngươi còn gì nữa ?"
Chu Vị Hi lắc đầu.
"Sau khi xuất giá, thường xuyên về nhà đẻ lắm, một tháng cùng lắm chỉ về một . Cha thích đại gia, hễ về là ông kéo thư phòng tán gẫu cả nửa ngày, trở thành cho rìa."
Nữ nhân xuất giá trở thành nhà khác, tâm sự thu , nước mắt cũng giấu .
Nàng tâm sự, nước mắt, mà là với cha, dám mặt cha, sợ cha lo lắng.
Thời gian đằng đẵng trôi, tình cảm của hai cha con cứ thế mà nhạt dần.
Yến Tam Hợp thấy nàng nghẹn lời, hỏi: "Chu lão gia khi lâm chung trăn trối gì với ngươi ?"
Chu Vị Hi nhớ : "Trước khi cha qua đời nửa năm, ông gọi và đại gia đến dặn dò vài chuyện."
Yến Tam Hợp: "Nói cụ thể xem."
"Chuyện đầu tiên là về đại gia." Chu Vị Hi kể: "Ông vài năm đại gia sẽ gặp một cái hạn, cái hạn kỳ lạ, chỉ tính lớn nhỏ, mà cũng chẳng tìm vị trí và nguyên nhân. chắc chắn nó sẽ xảy , ông dặn đại gia thật cẩn thẩn."
Yến Tam Hợp: "Chuyện thứ hai là gì?"
"Chuyện thứ hai là về Hoài Châu." Chu Vị Hi : "Ông trong mạng đứa nhỏ Văn Xương che chở, nhưng cốt cách kém."
Tiểu Bùi gia chen ngang: "Cốt cách là gì?"
Chu Vị Hi: "Là thiên phú."
Tiểu Bùi gia "À" một tiếng thật dài.
Chu Vị Hi tiếp tục: "Cha dặn nó thật chăm chỉ thì tương lai mới cơ hội đỗ đạt khoa cử. Còn đến hai mươi tuổi, nó sẽ vận Thực Thần, bảo chúng đừng lo lắng quá."
Tiểu Bùi gia hỏi: "Vận Thực Thần là cái gì?"
Chu Vị Hi giải thích: "Là trưởng bối hoặc thê t.ử giúp đỡ."
Tiểu Bùi gia nhếch miệng , trong lòng thầm nghĩ tên nhóc cũng đấy chứ.
"Cuối cùng là về ." Ánh mắt Chu Vị Hi thoáng ảm đạm: "Ông sẽ như thế nào, chỉ bảo sống với đại gia cho , hiếu thuận với cha nương chồng."
Những lời đều là lời trăn trối bình thường của một sắp c.h.ế.t, thực sự gì kỳ lạ.
Yến Tam Hợp đang định hỏi "Ngươi thấy cha điểm nào khác thường ", thì Chu Vị Hi bỗng "A" lên một tiếng.
"Yến cô nương, một chuyện cảm thấy khác thường."
Ánh mắt Yến Tam Hợp phút chốc sáng lên: "Chuyện gì?"
"Ba tháng khi cha lâm chung, đó trong nha môn đại gia việc bận tới , một về nhà đẻ."
Chu Vị Hi kể: "Ông hoa quế ở chùa Giới Đài nở , bảo xem giúp ông."
Yến Tam Hợp hỏi ngược : "Sao ngươi thấy việc là khác thường?"
Chu Vị Hi phân trần: "Chùa Giới Đài là nơi nương thường , là nơi cha nương đính ước. Cha kêu nương mà sai , là vì cớ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-514-khac-thuong.html.]
Yến Tam Hợp: "Chuyện phu nhân ?"
Chu Vị Hi: "Ta với nương. Nương xong lập tức rơi nước mắt, bảo cha đang nhớ chuyện cũ, còn con khi bắt đầu hoài niệm chuyện cũ là điềm báo sống còn bao lâu nữa."
Yến Tam Hợp: "Ngươi ?"
Chu Vị Hi: "Ta ."
"Thấy cái gì?"
"Thấy từng chùm hoa quế nở rộ, từ xa thể ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt. Ta còn hái một nhánh mang về đưa cho cha, cha mỉm , bảo cắm nó trong chiếc bình mỹ nhân."
Yến Tam Hợp sang Lý Bất Ngôn: "Có thời gian chúng đến chùa Giới Đài một chuyến."
Trước khi Chu Toàn Cửu lâm chung nửa năm, ông bắt đầu sắp xếp hậu sự đấy, hẳn là sẽ tùy tiện kêu nữ nhi đến chùa Giới Đài ngắm hoa quế vô cớ như .
Ngoại trừ là nơi đính ước với Mao thị, ngoại trừ việc cầu nguyện cho nương đẻ, chùa Giới Đài còn ý nghĩa đặc biệt gì với Chu Toàn Cửu đây?
Hoặc là.... hoa quế ý nghĩa đặc biệt gì chăng?
Lý Bất Ngôn gương mặt tái nhợt của Yến Tam Hợp, xót xa : "Để Tam gia , dù cũng rảnh rỗi."
Yến Tam Hợp lắc đầu: "Ta tự ."
"Được , tự ." Ngữ khí Lý Bất Ngôn đột nhiên trở nên mất kiên nhẫn.
Chu Vị Hi vội : "Nếu Lý cô nương việc bận thì để cùng Yến cô nương cho."
Lý Bất Ngôn "hừ" một tiếng, hung tợn nhả từng chữ: "Không việc cũng theo, việc cũng theo, c.h.ế.t cũng theo."
Theo thì theo, hung tợn thế gì chứ?
Tiểu Bùi gia liếc Yến Tam Hợp thầm nghĩ: Đã xác định qua ánh mắt, nha đầu hôm nay chắc chắn là ăn t.h.u.ố.c nổ .
Yến Tam Hợp đột nhiên dậy, tới bên cạnh Lý Bất Ngôn. Ngay ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Bùi gia và Chu Vị Hi, nàng xổm xuống, đặt cằm lên đùi Lý Bất Ngôn, khẽ cọ cọ hai cái.
Tư thế giống cái gì đây?
Giống hệt như ch.ó mèo đang nũng với chủ nhân .
Lý Bất Ngôn cúi xuống nàng thật lâu, cũng bất lực gục đầu xuống.
"Kiếp chắc chắn mắc nợ ngươi."
Yến Tam Hợp nghiêm trang gật đầu: " , còn nợ nhiều là đằng khác."
"..."
Lý Bất Ngôn xì một tiếng, cuối cùng cũng nở nụ lâu thấy.
Yến Tam Hợp nhéo nhéo cánh tay nàng, tới bên cạnh Chu Vị Hi: "Ngươi chắc chắn cùng ."
"Được, ." Chu Vị Hi thấp thỏm gật đầu.
Màn khiến nàng một cảm giác mãnh liệt: hai quan hệ chủ tớ, mà là tỷ , là bạn , hơn nữa còn là tri kỷ gắn bó sinh tử.
Yến Tam Hợp: "Còn gì nữa ?"
Chu Vị Hi cất suy nghĩ của , lắc đầu.
"Nếu thì kết thúc tại đây." Yến Tam Hợp dừng một chút: "Ta tiễn ngươi khỏi phủ."
Nàng đích tiễn ?
Chu Vị Hi bối rối: "Yến cô nương, thật sự sẽ..."
"Có lẽ , lẽ , nhưng còn đường lui nữa ."
thế, đường lui nữa.
Chu Vị Hi ngơ ngác lên, định cất bước thì đột nhiên rụt chân , thở dài từng nặng nhọc.
Ngực phập phồng vài cái đột nhiên định , sự bối rối trong mắt Chu Vị Hi dần biến thành kiên định.
Ta chắc chắn thể sống đến cuối cùng, sẽ c.h.ế.t, tâm ma nào thể cho c.h.ế.t , chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.
Nghĩ xong, nàng ngẩng đầu Yến Tam Hợp.
"Không cần tiễn , tự ."
---