Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 517: Mời khách

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:44
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù là ở trong bóng tối, Yến Tam Hợp cũng cảm nhận đây là một ngôi viện tầm thường, thậm chí thể đơn sơ.

"Trước khi , Yến cô nương hãy vệ sinh một chuyến, nhất định thật sạch sẽ."

Chu Viễn Mặc chỉ tay về phía bên cạnh: "Chỗ vệ sinh ở đằng ."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Vì ?"

Chu Viễn Mặc giải thích: "Người ăn ngũ cốc hoa màu, đều trọc khí, bài trừ hết trọc khí thì mới thể bước ."

Yến Tam Hợp: "Ngươi thì ?"

Chu Viễn Mặc: "Ta cũng ."

Tiểu Bùi gia vội vàng : "Vậy còn chúng ?"

"Các ngươi cần."

Tiểu Bùi gia "Xí" một tiếng: "Vậy thật khéo, lúc cũng đang mắc tiểu!"

---

Đi vệ sinh xong, Chu Viễn Mặc lấy chìa khóa mở cửa, cùng bước viện.

Hai chiếc đèn lồng trong viện gió thổi bay lung tung.

Đi chính đường, Chu Viễn Mặc thắp đèn lên.

Đèn sáng, thứ trong phòng đều trở nên rõ ràng.

Đây là một gian phòng vô cùng trống trải, căn bản bất kỳ trang trí gì. Ở chính giữa chỉ bài vị của Viên Thiên Cương.

Chu Viễn Mặc bước lên, cầm lấy ba cây hương châm lửa cắm lư.

Sau đó lấy thêm ba cây... Đốt xong ba cây, ba cây nữa, tổng cộng thắp chín cây hương.

Tiểu Bùi gia huých tay Yến Tam Hợp, che miệng hỏi nhỏ: "Người thắp chín cây, ngươi chỉ một cây?"

Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc một cái: "Một cây là đốt cho c.h.ế.t."

Tiểu Bùi gia xám xịt lui về phía nửa bước.

Được . Coi như gì cả!

---

Thắp xong chín cây hương, Chu Viễn Mặc mới sương phòng phía Tây.

Vừa bước , Yến Tam Hợp cảm thấy tức ngực.

Trong căn phòng mặc dù trận pháp bày biện rõ ràng, nhưng một uy lực truyền thừa từ đời sang đời khác, hề thua kém gì một trận pháp.

Chu Viễn Mặc tới chậu rửa mặt, bắt đầu rửa tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-517-moi-khach.html.]

Hắn rửa chậm, rửa từng ngón tay một, rửa xong cầm lấy khăn lông trắng bên cạnh, lau từng ngón tay một cách cẩn thận.

Yến Tam Hợp nhân cơ hội đ.á.n.h giá căn phòng . Bố trí cũng đơn giản, chỉ một cái bàn lớn, bàn trải sẵn giấy bút mực.

Chu Viễn Mặc lau tay xong, ghế thái sư, lấy chìa khóa từ trong n.g.ự.c , khom lưng mở ngăn kéo cùng.

Hắn lấy một tờ giấy màu vàng khỏi ngăn kéo chặn nó .

Hắn bắt đầu mài mực.

Đó là mực bình thường, mà hẳn là chu sa, còn đỏ hơn cả máu.

Hắn mài chậm, miệng còn lẩm bẩm khẽ khàng, Yến Tam Hợp đang niệm chú.

Niệm chú xong, đưa ngón tay trong miệng, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái. Một giọt m.á.u đỏ tươi rơi trong chu sa.

"Yến cô nương?" Chu Viễn Mặc khẽ gọi.

Yến Tam Hợp lên phía , dùng sức bóp vết thương sẵn ở ngón tay.

Trong lúc giọt m.á.u rơi chu sa, màu sắc chu sa lập tức tối nhiều.

Chu Viễn Mặc lấy một cây bút lông sói nhỏ, hòa hai giọt m.á.u và chu sa . Đến khi hòa tan thì bắt đầu vẽ bùa.

Hắn vẽ chậm, mỗi nét bút đều nặng tựa ngàn cân.

Yến Tam Hợp kịp thấy hết.

Lúc giọt màu rơi xuống, cả nàng ngã quỵ. Lý Bất Ngôn đỡ phía nàng, đỡ xổm xuống, nhanh nhẹn xoay cõng nàng lưng.

Lý Bất Ngôn đang định rời , thì liếc thấy Chu Viễn Mặc, khỏi thấy kinh hãi.

Khóe miệng chợt hằn lên những nếp nhăn sâu, tóc đen hai bên thái dương cũng biến thành tóc bạc trắng.

Hắn thật.

Một tấm bùa nho nhỏ thể lấy dương thọ của .

---

Một nét bút cuối cùng hạ xuống, Chu Viễn Mặc mệt mỏi ngã vật ghế thái sư, giọng yếu ớt.

"Tiểu Bùi gia, hết sức . Làm phiền ngươi đưa lá bùa cho nhị , bảo nó dán lên trán cha . Những chuyện khác cần nhiều lời."

Ôi chao, kêu việc .

Tiểu Bùi gia oán giận, cẩn thận cầm lấy lá bùa, nhanh chân chạy vội ngoài.

"Chu nhị ca, Chu nhị ca, nhị ca của ơi..."

"Người , c.h.ế.t ..."

---

 

Loading...