Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 52: Hình Bộ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:46
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đời chỉ đúng một dám gọi Tạ Tri Phi như .

Tạ Tri Phi đang lòng như lửa đốt, còn tâm trí để ý đến vị tổ tông . Hắn xoay nhảy lên ngựa, vọng : "Vừa , đang việc gấp."

"Ngươi gấp hơn chắc?" Bùi Tiếu đang định c.h.ử.i ầm lên thì thấy sắc mặt Tạ Tri Phi khó coi đến cực điểm. Xưa nay từng thấy bạn như thế bao giờ, trong lòng tự hiểu là xảy chuyện lớn, bèn vội vàng lên ngựa đuổi theo.

Hai con ngựa phi song song. Tạ Tri Phi tranh thủ liếc Bùi Tiếu: "Nói mau, chuyện gì?"

Bùi Tiếu xóc nảy lưng ngựa, giọng cũng đứt quãng theo nhịp: "Ngươi... cái tên... Lý Bất Ngôn... từ thế hả?"

Tạ Tri Phi nhướng mày: "Sao? Tìm ?"

Bùi Tiếu trừng mắt quát: "Ta cho lục tung cả cái huyện Phúc Cống lên nhưng ai tên như thế cả!"

Gân xanh trán Tạ Tri Phi giật giật liên hồi: "Sao thể ?"

"Ta cũng đang hỏi tội ngươi đây!"

"Ta..." Tạ Tri Phi ấp úng, Bùi Tiếu lập tức bùng nổ.

"Tạ Ngũ Thập! Mộ bà ngoại đến giờ vẫn còn để hở đấy! Mấy ngày nay trời càng lúc càng nóng, cứ để thế thì..." Bùi Tiếu nghĩ tới cảnh tượng kinh khủng , tóc gáy dựng ngược cả lên.

"Ngươi tin ?"

"Ông đây cũng tin lắm, nhưng ngươi thử xem, mấy cái thứ tâm niệm, tâm ma rốt cuộc là cái quái quỷ gì hả?" Bùi Tiếu nghiến răng ken két.

“Chỉ sợ ma nó mới tin lời ngươi !"

"Thích tin thì tùy! Tam gia giờ thời gian rảnh rỗi để lo chuyện bao đồng nhà Quý gia các ngươi !"

Tạ Tri Phi giật mạnh dây cương, phóng ngựa lao vút .

"Này! Đồ khốn kiếp! Ngươi đấy? Có chột dám mặt ? Ngươi cố ý lừa ?" Bùi Tiếu thúc ngựa đuổi theo c.h.ử.i rủa: "Ta cho ngươi , nếu việc ngươi giải quyết thỏa cho , thì và cả nhà bà ngoại sẽ ám lấy ngươi, đêm nào cũng hiện về quấy quả ngươi cho xem!"

Tạ Tri Phi tức đến mức suýt lộn cổ xuống ngựa. Khốn kiếp thật chứ! Sao chuyện gì cũng rối tung rối mù lên thế ?

...

Rất nhanh, đoàn phi ngựa tới cửa Bảo Ngọc Hiên.

Chưởng quầy Bảo Ngọc Hiên gây họa lớn, đang định đóng cửa trốn biệt thì cánh cửa đá văng , cổ áo ai đó túm chặt nhấc bổng lên.

"Nói! Cô nương ?"

Chưởng quầy thấy mặt mũi hung thần ác sát của Tạ Tam gia Binh Mã Tư Bắc Thành thì hồn xiêu phách lạc, nào dám giấu giếm nửa lời, vội vàng kể bộ sự việc.

Khi chữ cuối cùng thốt , gian xung quanh chìm im lặng đáng sợ. Bùi Tiếu sợ hãi sang bạn . Phong cách việc của cô nương mà giống hệt cái cô kỹ nữ Tạ lão đại nuôi bên ngoài thế nhỉ?

Tạ Tri Phi cảm thấy như sắp nghẹt thở. Mỗi một cú đ.ấ.m giáng xuống Yến Tam Hợp chẳng khác nào đang tát thẳng mặt mũi Tạ phủ .

Hắn nghiến răng hỏi: "Đối phương là ai?"

Chưởng quầy mặt như đưa đám, mếu máo: "Tam gia ơi, đó là Từ Thịnh, con trai độc nhất của Tả thị lang Hình bộ Từ Lai đấy ạ. Dân đen chúng dám đắc tội !"

"Lại là !" Tạ Tri Phi như rơi xuống hầm băng.

Kẻ là tên háo sắc khét tiếng trong thành Tứ Cửu, cũng kè kè một đám tay chân hung hãn. Hễ chấm cô nương nhà nào thì một ai thoát khỏi nanh vuốt.

"Gia!" Chu Thanh hạ giọng nhắc nhở: "Việc cần báo ngay cho Lão gia."

Tạ Tri Phi thừa hiểu cái chức quan cỏn con của đủ tuổi để đối đầu với Tả thị lang Hình bộ.

"Trước mắt chỉ báo cho phụ , mà còn ..." Hắn c.ắ.n chặt môi, dám tiếp viễn cảnh tồi tệ , nhưng Chu Thanh lập tức hiểu ý.

Lão gia nhận tin chạy tới Hình bộ đòi , cho dù việc thuận buồm xuôi gió thì ít nhất cũng mất một canh giờ. Một canh giờ trong đại lao Hình bộ thì chuyện kinh khủng gì cũng thể xảy . Nếu là đàn ông thì cùng lắm chịu đòn roi da thịt, đằng là một cô nương yếu đuối.

Nghĩ tới đây, Chu Thanh cũng cuống lên: "Gia, bây giờ ?"

Tạ Tri Phi á khẩu. Cho dù Cẩm Y Vệ Đô Sát Viện bắt , đều cách xoay xở. Hình bộ... đó là địa bàn của Hán Vương, tay với tới .

"Tạ Ngũ Thập, cô nương là ai mà nghĩa khí gớm, mỗi tội tính khí nóng nảy. 'Của quý' của đàn ông mà cứ tùy tiện đá thế ?" Bùi Tiếu chỉ mới kể thôi mà thấy thốn đến tận rốn.

Tạ Tri Phi cực kỳ đồng cảm. Nhớ nếu nhanh chân lẹ mắt thì cũng suýt toi đời chân nàng ...

Bỗng nhiên, vẻ mặt đanh , trở nên hung dữ đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-52-hinh-bo.html.]

"Minh Đình, lúc nãy ngươi cái gì cơ?"

Bùi Tiếu ngơ ngác: "...”

“Ta cái gì là cái gì?"

Chu Thanh nhắc: "Gia, Bùi gia bảo là đá hai ."

Như một tia chớp x.é to.ạc màn đêm u tối trong đầu, Tạ Tri Phi túm chặt lấy cổ áo Bùi Tiếu.

"Hai ! Chắc chắn thương nhẹ. Từ gia nhất định sẽ đến Thái Y Viện mời . Ngươi quen hết cả cái Thái Y Viện, mau hỏi thăm xem mời ai chữa trị."

Bùi Tiếu vẫn hiểu mô tê gì: "..."

Tạ Tri Phi gằn giọng: "Ta mặc kệ ngươi dùng cách gì, bắt đó phán bệnh thật nặng , chữa , đời coi như đoạn t.ử tuyệt tôn cho !"

"Tạ Ngũ Thập, ngươi xúi dối trắng trợn ? Lỡ như..."

"Bùi Minh Đình!" Tạ Tam gia gầm lên từng chữ một.

“Cái tên Lý Bất Ngôn là do chính miệng cô nương đó cho . Nếu ngươi thực sự chân tướng sự việc, thì mau giúp cứu !"

"Cái thằng khốn nạn nhà ngươi sớm hả giời!"

Bùi Tiếu đẩy mạnh Tạ Tri Phi , xoay nhảy phắt lên ngựa. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên kèm theo tiếng c.h.ử.i đổng của Bùi công t.ử vọng :

"Tạ Ngũ Thập! Bùi Minh Đình đúng là mù mắt mới kết giao với cái thứ lưu manh thô lỗ như ngươi! Đồ ch.ó má nhà ngươi!"

"Tam gia khốn nạn ch.ó má" ngoáy ngoáy lỗ tai, cơ mặt giãn đôi chút. Mắng càng hăng chứng tỏ tên nhóc càng để tâm, và chuyện ắt sẽ lo liệu thỏa đáng.

Chu Thanh: "Gia, báo tin cho Lão gia xuất phát . Giờ chúng gì đây?"

"Còn gì nữa?" Tạ Tam gia nhạt: "Đi! Đến Hình bộ đòi với Tam gia nào!"

...

Nha môn Hình bộ.

Tiếng gào thét như heo chọc tiết của Từ đại công t.ử vang vọng khiến ai thấy cũng tê dại da đầu. Thái y vẫn tới, Từ Lai sốt ruột như kiến bò chảo nóng.

Hắn năm thê bảy nhưng là một lũ "máy tịt", khó khăn lắm mới một mụn con trai để nối dõi tông đường. Nếu như cái "bảo bối" mà xảy mệnh hệ gì... Chẳng là bắt Từ gia tuyệt tự !

"Đau quá! Con đau quá cha ơi..."

Từ Thịnh túm chặt lấy ống tay áo của cha , lóc t.h.ả.m thiết: "Phụ , con cắt gân tay gân chân con tiện nhân ! Con chơi chán g.i.ế.c, băm vằm nó trăm mảnh!"

"Chuyện đó để hẵng tính. Người trong tay chúng thì..."

"Con để ! Con ngay bây giờ! Ngay lập tức!" Từ Thịnh nước mắt nước mũi tèm lem gào lên: "Phụ báo thù cho con thì con thiết sống nữa! Con c.h.ế.t cho cha xem!"

"Được, , !" Từ Lai nghiến răng: "Cha cho cắt gân tay gân chân ả . Con yên tâm!"

...

Trong đại lao ẩm thấp, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Yến Tam Hợp khoanh chân chiếc chiếu rách nát, bình thản đối diện với mấy con chuột cống to tướng đang chạy qua chạy kiêng nể ai. Ánh mắt nàng vô định, tập trung cả.

Lúc chắc Tạ gia nhận tin. Nếu gì bất trắc, họ tuyệt đối sẽ khoanh tay , chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi.

Việc nàng thể bây giờ, ngoài kiên nhẫn chờ đợi thì còn đề phòng sự trả thù đê hèn của kẻ . ở cái chốn ngục tù thì bảo vệ bản đây?

Yến Tam Hợp đảo mắt quanh, lặng lẽ đưa tay lưng sờ soạng vạt áo, giật mạnh một cái. Một cây trâm vàng nhỏ rơi lòng bàn tay nàng.

Cây trâm tuy nhỏ bé nhưng đủ sắc bén để đ.â.m thủng yết hầu của một trưởng thành một cách dễ dàng. Hoặc... trong trường hợp nhất, cũng thể dùng nó để bảo danh tiết của chính .

Đây là tấm lá chắn cuối cùng mà Yến Tam Hợp chuẩn cho bản .

Cạch!

Cánh cửa sắt nặng nề ở cuối hành lang mở toang, tiếng bước chân lộn xộn từ xa vọng gần.

Máu Yến Tam Hợp như dồn hết lên não.

 

Loading...