Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 53: Tam Gia
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:47
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy tên cai ngục lừ lừ tới cửa nhà lao. Một trong đó rút chùm chìa khóa , tra ổ khóa lách cách.
Yến Tam Hợp yên nhúc nhích. Dáng vẻ bình thản đến lạ thường của nàng khiến đám cai ngục bất giác rùng . Nhớ sự tàn nhẫn khi nãy của nữ nhân , chẳng ai dám chủ động tiến lên .
"Ra đây!" Tên cai ngục cầm đầu quát lớn.
Yến Tam Hợp chỉ khẽ nhướng mắt lên , vẫn bất động. Mấy tên ngục liếc đầy e dè đồng loạt rút đao đeo lưng .
Tên cầm đầu hừ lạnh một tiếng: "Lên hết cho !"
Yến Tam Hợp bất ngờ tung nhảy lên, lưng dán chặt vách tường đá lạnh lẽo, đôi đồng t.ử đen kịt như dã thú đang đề phòng, trừng trừng đám mặt.
Bọn cai ngục từng bước, từng bước ép sát gần.
"Đừng trách mấy lòng độc ác nhé." Tên cầm đầu khẩy: "Ai bảo cô nương , dám đắc tội với Từ đại công tử. Đáng đời ngươi c.h.ặ.t t.a.y chặt chân."
Yến Tam Hợp siết chặt cây trâm vàng nhỏ xíu trong lòng bàn tay, gằn giọng: "Người trong phủ Tạ Đạo Chi mà các ngươi cũng dám đụng ?"
"Đã đến chốn thì mặc kệ là Tạ Đạo Chi Từ Đạo Chi, ở đây chúng chỉ nhận một họ... họ Từ mà thôi!" Dứt lời, lưỡi đao trong tay một tên ngục vung lên c.h.é.m ngang.
Hai mắt Yến Tam Hợp đỏ ngầu, giống như con thú hoang dồn đường cùng, nàng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ: "Liều mạng thôi!"
Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc thì từ cuối hành lang bỗng truyền đến một tiếng hô thất thanh:
"Lão đại! Khoan hãy động thủ! Tam gia Tạ phủ tìm tới cửa !"
Tên cầm đầu giật khựng , ánh mắt hung ác trừng trừng Yến Tam Hợp một cái hậm hực xoay bỏ khỏi nhà lao. Hắn , đám ngục còn cũng lục tục rút lui theo.
Khi cánh cửa sắt nặng nề rầm một tiếng đóng , Yến Tam Hợp từ từ trượt dọc theo vách tường, ngã xuống đất. Màu đỏ điên cuồng trong mắt dần tan , đó là một màu đen thăm thẳm của sự trống rỗng và mồ hôi lạnh túa như tắm khi thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
...
Hình bộ, Nội đường.
Tạ Tam gia vắt chéo chân ung dung, nâng chén nóng hổi mà nha dịch dâng lên, chậm rãi thưởng thức một ngụm.
"Ừm... Trà ngon lắm!"
Nói xong, thong thả nhấp thêm một ngụm nữa.
Dáng vẻ của căn bản chẳng giống đến gây sự tìm chút nào, mà cứ như khách quý đến chơi nhà , chỉ thiếu mỗi đĩa hạt dưa để c.ắ.n tán gẫu nữa mà thôi.
Từ Lai ho khan một tiếng, ý bảo chuyện gì thì mau, rắm thì thả lẹ, con trai ông đang kêu la t.h.ả.m thiết ở phòng bên kìa.
Thế nhưng vị Tam gia cứ lề mề dây dưa mãi, trong mũi chỉ khẽ hừ một tiếng hưởng thụ cúi đầu ngắm nghía chén .
Từ Lai đành đặt mạnh chén xuống bàn, ngoài nhưng trong : "Trà của Hình bộ xem hợp khẩu vị của Tam gia nhỉ!"
"Thơm, hậu ngọt." Tạ Tam gia tấm tắc khen: "So với thứ ở Binh Mã Tư Bắc Thành chúng thì quả là một trời một vực!"
Từ Lai thể leo lên đến chức Tả thị lang Hình bộ tất nhiên hạng chỉ nịnh bợ luồn cúi. Ông một đứa con trai chuyên gây họa, dạy dỗ thì chỉ còn cách lẽo đẽo theo chùi đ.í.t cho nó. Mà chùi đ.í.t êm thấm ở cái đất kinh thành , ngoài việc am hiểu nông sâu thì còn vài phần bản lĩnh thực sự.
Bản lĩnh thực sự của Từ Lai chính là khả năng phỏng đoán lòng và "gió chiều nào xoay chiều nấy".
Lúc con trai gặp chuyện, ông lập tức phái dò la lai lịch nữ t.ử nhốt trong lao . Không tiểu thư Tạ gia, cũng chẳng thấy dây mơ rễ má họ hàng gì, cho nên ông mới dám to gan hạ lệnh cắt gân tay gân chân ả.
Ai ngờ , Tam gia Tạ phủ tin vội vã chạy tới.
Được ! Nếu tên tiểu t.ử họ Tạ hùng hổ chạy tới ầm ĩ đòi thả thì chuyện dễ giải quyết. Chứng tỏ cô nương vị trí quan trọng với Tạ phủ, ông sẽ cân nhắc nể mặt một chút.
Đằng , tên nhãi ranh chẳng la lối, cũng chẳng gây sự, cứ điềm nhiên hòa nhã như thăm bạn bè, khiến Từ Lai cảm thấy khó nắm bắt vô cùng. Ông e ngại tên nhóc , mà là e ngại Tạ Đạo Chi lưng . Tạ Đạo Chi là cận thần của Hoàng đế, trụ cột Nội các. Những năm qua bên cạnh Hoàng đế đổi như đèn cù, chỉ lão vẫn sừng sững ngã.
"Người !" Từ Lai hô lớn.
“Gói nửa cân thượng hạng biếu Tam gia mang về thưởng thức."
Định đuổi khéo ? Còn sớm lắm!
Tạ Tam gia từ tốn đặt chén xuống, đôi mắt đen láy liếc xéo Từ Lai một cái, chậm rãi mở miệng: "Làm gì đạo lý ăn uống còn gói mang về. Từ đại nhân khách sáo quá ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-53-tam-gia.html.]
Từ Lai gượng gạo, ướm hỏi: "Vậy chuyến Tam gia tới đây là để..."
"Uống chứ còn gì nữa!" Tạ Tam gia nhướng đôi mày kiếm lên, bày cái vẻ "ai bảo tới uống , đập kẻ đó".
Từ Lai nhớ đến vết thương của con trai, kiên nhẫn cạn kiệt: "Vậy Tam gia cứ từ từ thưởng thức, nha môn còn nhiều công vụ giải quyết."
"Đừng nóng vội thế chứ, Từ đại nhân..."
Từ Lai chằm chằm , chờ đợi câu tiếp theo. Tạ Tam gia im bặt. Hắn vươn vai duỗi lưng một cái, đưa tay che miệng ngáp dài, cuối cùng mới uể oải dậy, chắp tay lưng cửa. Một chân nhấc lên qua ngưỡng cửa.
Muốn về ?
Từ Lai trơ mắt cái chân sắp bước qua ngưỡng cửa bỗng nhiên rụt , đặt về chỗ cũ. Sau đó, ngoài mà trở , thẳng tới mặt Từ Lai.
Tim Từ Lai đập thình thịch, buộc nâng cao cảnh giác, dậy đối diện với gã đàn ông cao lớn mặt.
Gã đàn ông tặc lưỡi một tiếng, môi mấp máy như gì đó nhưng thôi, thản nhiên về chỗ cũ xuống, tiếp tục nâng chén lên nhâm nhi.
Mẹ kiếp, đang trêu ngươi ! Từ Lai tức đến mức suýt phát điên.
"Thái y tới ! Thái y tới !"
Tiếng hô hoán vọng , Từ Lai còn tâm trí nào mà đoán lòng xoay theo chiều gió nữa.
"Tam gia đến đây là vì nữ t.ử ?"
"Từ đại nhân thông minh thật đấy, đoán trúng phóc ."
Cái mà còn cần đoán ?
"Cô nương cầm hung khí hành hung giữa đường phố, nhân chứng vật chứng rành rành đó." Từ Lai nhạt: "Sao nào, Tam gia định ép chà đạp lên luật pháp quốc gia, việc trái lương tâm ?"
"Sao thể như thế chứ!" Đôi mắt hoa đào của Tạ Tam gia híp : "Từ đại nhân là quan thanh liêm mẫu mực, triều đình ai mà , ai mà hiểu."
Từ Lai ngẩng cao đầu: "Biết thế là . Mời Tam gia về cho. Chờ vụ án xét xử xong xuôi, sẽ phái đến thông báo cho quý phủ ."
"Vậy thì đa tạ Từ đại nhân nhé." Tạ Tam gia đặt chén xuống bàn.
Không vô tình cố ý mà chén đặt vững, chao đảo vài vòng mặt bàn rơi toang xuống đất vỡ tan tành.
Từ Lai giật thon thót, theo phản xạ sang Tạ Tam gia. Trên mặt vị Tam gia trẻ tuổi lúc còn nét cợt nào nữa. Đôi đồng t.ử đen láy, lạnh lẽo như băng đang ông chằm chằm, ánh mắt mang ý cảnh cáo, chứa đầy sát khí.
"Đại nhân! Đại nhân!"
lúc , một thị vệ hớt hải xông : "Đại nhân mau qua xem ạ! Thái y bảo... bảo là chỗ hiểm của công tử..."
"Câm mồm!" Từ Lai phất tay áo, hốt hoảng lao vút ngoài.
Nội đường bỗng chốc trở nên trống trải. Tạ Tam gia chắp tay giữa sân, bộ ngắm nghía gốc hoa đào đang nở rộ. Đứng một lát, Chu Thanh từ xó xỉnh nào bỗng xuất hiện nhẹ nhàng như một con mèo.
"Gia, bọn họ đưa công t.ử về Từ phủ chữa trị ạ."
Tạ Tri Phi thở phào nhẹ nhõm. Bị thương nặng như , là ở chỗ nhạy cảm liên quan đến việc nối dõi tông đường, Từ Lai đời nào chịu để con trai Hình bộ cho thiên hạ dòm ngó.
Chiêu gọi là "điệu hổ ly sơn"... Mục đích là để tên khốn Từ Thịnh còn cơ hội động đến Yến Tam Hợp nữa.
Còn màn kịch dày công diễn mặt Từ Lai lúc nãy, gọi là "công tâm vi thượng"... Chẳng Từ Lai tự hào giỏi đoán lòng ? Vậy cứ để nặn óc mà suy diễn dụng ý chuyến của .
"Trước khi , Từ Lai dặn dò gì cấp ?"
"Có ạ. Hắn lệnh tạm thời đóng cửa nhà lao, dừng hành động tra khảo ."
Dừng ! Nghĩa là bọn chúng đang định tay, hoặc là tay một nửa ?
Sắc mặt Tạ Tri Phi trắng bệch, âm thầm nghiến chặt răng.
---