Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 532: Nghiên cứu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:31
Lượt xem: 273
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người xưa câu: "Ba tuổi thấy già". Ý là một đứa trẻ lên ba thể đoán tính cách của nó khi trưởng thành.
Lúc Chu Toàn Quang mới ba tuổi, trong tình huống nguy cấp như còn quỳ xuống cầu xin phụ , vì cớ gì khi lớn lên giữ phép tắc cơ bản nhất?
Yến Tam Hợp lập tức đưa quyết định.
"Chu Viễn Mặc, ba các ngươi ngoài chờ một lát, chuyện hỏi riêng lão tổng quản."
Hô hấp của Chu Viễn Mặc như ngưng . Đến cả Chu lão nhị, Chu lão tam cũng căng thẳng theo. Tại tách họ ?
Chu Viễn Mặc dịu giọng thăm dò: "Yến cô nương, điều gì mà ba chúng phép ?"
"Có."
Một chữ ngắn gọn, dứt khoát và kiên định đến mức thể nghi ngờ.
Chu Viễn Mặc lập tức dậy, hiệu cho hai em, cả ba cùng lui ngoài. Lý Bất Ngôn nhanh tay đóng cửa dâng lên hai chén mới.
Yến Tam Hợp ngả , hai tay day day huyệt thái dương. Lý Bất Ngôn thấy nàng mệt mỏi, hỏi nhỏ: "Đói ? Muốn ăn chút gì ?"
"Hỏi xong ăn." Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên đối diện: "Chu Tỉnh, chắc ông hiểu rõ nguyên nhân vì mời ba vị gia ngoài chứ?"
Lão tổng quản hầu hạ qua hai đời chủ tử, sóng gió nào mà từng trải qua, lòng nào mà từng thấu hiểu.
"Lão nô hiểu. Yến cô nương sợ bọn họ ở đây, lão nô chuyện sẽ điều kiêng dè."
"Ngươi hiểu là ." Yến Tam Hợp gật đầu: "Tiếp theo chúng một chút về Ngũ lão gia. Sức khỏe Ngũ lão gia là do bẩm sinh từ trong bụng ?"
" ." Lão tổng quản kể: "Lúc Lão phu nhân m.a.n.g t.h.a.i tám tháng rưỡi, một đêm con mèo hoang màu đen dọa cho khiếp vía. Chỉ nửa canh giờ thì chuyển sinh non. Ngũ lão gia chào đời thiếu tháng nên sức khỏe từ nhỏ kém."
Yến Tam Hợp: "Kém tới mức nào?"
Lão tổng quản: "Trái gió trở trời là ho, thở ngắn, sợ lạnh. Mùa đông bao giờ cũng mặc nhiều hơn khác một lớp áo."
Thế cũng đến mức quá tệ. Vẫn còn hơn sức khỏe của Tạ Tam gia hồi nhỏ chán.
Yến Tam Hợp: "Ngoài còn gì nữa ?"
Lão tổng quản: "Những cái khác thì gì đáng ngại."
Yến Tam Hợp: "Thái y chẩn đoán thế nào?"
Lão tổng quản: "Bảo là do sinh thiếu tháng nên tiên thiên bất túc, thể yếu ớt."
Yến Tam Hợp: "Hết cách chữa trị ?"
"Có chứ!" Lão tổng quản đáp: "Thái y dặn Lão phu nhân chú ý tẩm bổ, điều dưỡng thật trong mấy năm Ngũ lão gia dậy thì, như là thể khỏe mạnh như thường."
Nam t.ử dậy thì cũng tầm mười bốn, mười lăm tuổi.
Yến Tam Hợp: "Việc chăm sóc ?"
Lão tổng quản khẳng định: "Lão phu nhân thương Ngũ lão gia nhất nhà. Mấy năm đó t.h.u.ố.c bổ cứ gọi là chất đống chuyển về phủ. Phòng bếp lớn, bếp nhỏ đổi thực đơn liên tục để Ngũ lão gia ăn nhiều."
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Vậy tại vẫn khỏe ?"
Hỏi đến đây, lão tổng quản chỉ thở dài: "Yến cô nương , Thái y giỏi đến cũng bó tay với một cứ thích tự hành hạ bản như Ngũ lão gia."
Yến Tam Hợp: "Ý ông là ?"
"Khoảng thời gian đó Ngũ lão gia theo Lão gia học vẽ bùa, mê mẩn đến mức quên ăn quên ngủ. Đêm nào cũng chong đèn vẽ đến tận khuya, khi cả ngày chỉ chợp mắt một hai canh giờ."
Lão tổng quản lắc đầu ngao ngán: "Nếu đột nhiên ngất xỉu thì Lão thái gia và Lão phu nhân cũng chẳng gì. Đến lúc phát hiện thì cứu vãn cũng muộn ."
Yến Tam Hợp từng chứng kiến bộ dạng của Chu lão đại khi vẽ bùa, bèn hỏi: "Vẽ bùa hao tổn nguyên khí lắm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-532-nghien-cuu.html.]
"Yến cô nương, việc chỉ hao tổn nguyên khí mà còn rút cạn cả huyết khí. Lúc Lão thái gia còn sống, chú trọng dưỡng sinh nhất, bắt đầu từ năm hai mươi tuổi chỉ uống sâm. Người Chu gia vốn thọ, đa phần đều qua đời ở độ tuổi bốn mươi, năm mươi."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Gã sai vặt, nha cả ? Sao ai khuyên can ?"
Lão tổng quản: "Tính cách của Ngũ lão gia thì ai mà khuyên cho nổi."
Yến Tam Hợp: "Ý ông là tính tình Ngũ lão gia hiếu thắng, cố chấp?"
"Hả?" Lão tổng quản ngẩn vội xua tay: "Không , . Ngũ lão gia tính tình hề mạnh mẽ, lúc nào cũng nhẹ nhàng, thong dong, gì cũng từ tốn."
Yến Tam Hợp: "Nếu hiếu thắng thì vẽ bùa đến quên như ?"
"Ngũ lão gia một khi thích cái gì là sẽ lao nghiên cứu đến cùng, quên hết thứ xung quanh, cơm ăn, ai cũng bỏ ngoài tai, cứ như hòa thượng nhập định ."
Lão tổng quản thêm: "Tính tình mềm mỏng, miệng lưỡi ngọt ngào. Nha , gã sai vặt bên cạnh chỉ cần dỗ dành vài câu là mất phương hướng ngay, đừng chi đến chuyện lén mách lẻo với Lão thái gia Lão phu nhân."
Yến Tam Hợp trầm ngâm. Nghe mà giống Tạ Tam gia thế nhỉ?
Thấy nàng im lặng, tổng quản tự kể tiếp.
"Đâu chỉ riêng chuyện vẽ bùa. Lão thái gia dạy tính toán cái gì, cũng thể si mê đến mức ba ngày ba đêm chợp mắt. Lúc học xem âm trạch, hễ rảnh là chạy tót nghĩa trang. Sức khỏe vốn yếu, cứ đ.â.m đầu nơi âm khí nặng nề như thế, mà chịu cho thấu."
"Lão phu nhân khuyên can hết nước hết cái, cứ tai lọt qua tai . Lão phu nhân nổi giận thì sà lòng bà, ngọt nhạt 'Nương ơi nương ' dỗ dành vài câu, thế là bà mềm lòng, hết cách với ..."
Lão tổng quản cảm giác như trút hết những tiếng thở dài của cả đời dồn giờ phút .
"Ngũ lão gia khi đó dù cũng còn trẻ non , cái gì nặng cái gì nhẹ. Bản lĩnh thì thể từ từ học, nhưng sức khỏe thì chỉ một, hỏng thì lấy gì bù đắp. Nói thì cũng là cái mệnh cả thôi!"
Số mệnh?
Yến Tam Hợp nhắm mắt .
Phật dạy: "Người thiện việc thiện, từ sáng về phía sáng". trong hiện thực, nhiều chuyện chắc như . Không thất bại, sa cơ lỡ vận đều thể quy chụp hết cho hai chữ... mệnh!
Yến Tam Hợp mở bừng mắt, hỏi thẳng: "Giữa Ngũ lão gia và hai thì ai là linh khí và thiên phú cao hơn?"
"Chuyện ..."
Lão tổng quản nhíu mày, dán mắt xuống viên gạch xanh chân, im bặt. Yến Tam Hợp uống cạn nửa chén mà vẫn chịu mở miệng.
Đợi thêm một lúc nữa, lão tổng quản mới ngập ngừng đáp: "Ngũ lão gia lợi hại hơn Đại lão gia, nhưng... bằng Lão gia nhà ."
"Một đáp án như mà..." Yến Tam Hợp nhoài về phía , giọng đanh : "Chu Tỉnh, vì ông suy nghĩ lâu như thế mới trả lời ?"
Lão tổng quản: "..."
Ánh mắt Yến Tam Hợp sắc bén như d.a.o găm: "Hay là... ông đang dối?"
Ánh mắt lão tổng quản d.a.o động, dám thẳng Yến Tam Hợp.
"Đến nước , khuyên ông nên thật !" Lý Bất Ngôn cũng đủ kiên nhẫn như Yến Tam Hợp, quát lên: "Đều nương nó tai họa diệt môn đến nơi mà còn giấu giấu diếm diếm. Còn giấu nữa thì Chu gia c.h.ế.t sạch hết đấy!"
Bốn chữ "tai họa diệt môn" vang lên, lão tổng quản sợ đến suýt ngã khỏi ghế. Hắn c.ắ.n răng, đành khai thật.
Lão thái gia từng , Ngũ lão gia là đứa trẻ linh khí và thiên phú nhất trong thế hệ đó của Chu gia. Nếu như sức khỏe , thì Chu gia sự dẫn dắt của thể thịnh vượng thêm ít nhất ba đời nữa.
"Cho nên..." Yến Tam Hợp nhắm mắt , khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo: "Nếu như sức khỏe của vấn đề, thì gia chủ Chu gia chắc chắn sẽ là , đúng ?"
"Chuyện ..."
"Nói mau!"
Lão tổng quản cúi gằm mặt, hồi lâu , từ trong cổ họng mới phát một tiếng lí nhí: "Vâng."
---