Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 540: Đường sáng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:39
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân cờ thì bất do kỷ.

Tiến lùi đều trong toan tính của chơi, chẳng thể thoát khỏi sự sắp đặt của vận mệnh.

Sao thể là một quân cờ chứ?

Chu Vị Hi tái mặt, hai tay bám chặt tay vịn ghế để khỏi ngã quỵ.

"Chu Vị Hi, năm đó ở trang viên Ôn Tuyền, tỷ thật sự cho rằng nương chuyện tỷ lén ngoài gặp Canh Tống Thăng lúc nửa đêm ?"

Chu Vị Cẩn nhạt: "Bộ quần áo lấm lem bùn đất, cả đôi giày da dê ướt sũng của tỷ, đều là nương giúp tỷ che giấu đấy."

"Sao thể?" Chu Vị Hi lắp bắp: "Rõ ràng bảo Xuân Đào..."

"Nha đầu Xuân Đào là nương cài bên cạnh tỷ. Nó tuy trung thành với tỷ, nhưng dám đem thanh danh cả đời của Đại tiểu thư Chu gia trò đùa chứ?"

Chu Vị Cẩn bồi thêm: "Nó sợ nương bán nên trời còn sáng ôm quần áo và giày đến thỉnh tội với nương ."

Chu Vị Hi chỉ cảm thấy trời đất cuồng.

Ngày đó nàng trở về, dối Xuân Đào là ban đêm khó ngủ nên ngoài nghịch tuyết ngã. Vốn tưởng thể qua mặt , nào ngờ...

"Chu Vị Cẩn, ngươi phát hiện ?" Yến Tam Hợp hỏi.

"Có ai tắm suối nước nóng ở trang Ôn Tuyền mà dẫn theo ngoài ?"

Chu Vị Cẩn nhếch mép: "Không cần nghĩ cũng nương đang bày binh bố trận, vì mới để ý. À, chỉ để ý, còn sai nha quan sát giúp nữa."

Yến Tam Hợp định gì đó thì liếc thấy Tiểu Bùi gia đột nhiên trợn tròn mắt, mồm há hốc, chỉ thiếu nước thốt lên: Phụ nữ thời nay thật sự quá đáng sợ!

Dừng một chút, Chu Vị Cẩn về phía Chu Viễn Mặc.

"Đại ca cũng mặt ở trang viên Ôn Tuyền nhỉ? Nếu ngại thì thử nhớ xem, đó chúng trở về như thế nào?"

Chu Viễn Mặc còn cần nhớ ?

Vốn định ở chơi thêm vài ngày, nhưng ngay hôm cha bỗng nhiên nhiễm phong hàn, sang ngày thứ ba đành khăn gói hồi phủ.

"Cho nên chuyện cha bệnh là giả vờ?" Hắn hỏi.

"Cố ý thì , nhưng chung quy là chúng trở về."

Chu Vị Cẩn khúc khích.

"Vừa về đến nơi, Canh Tống Thăng lập tức Quốc T.ử Giám, còn Đại tiểu thư nhà chúng cấm túc trong nhà, gặp mặt tình lang!"

Mặt Chu đại tiểu thư càng thêm tái nhợt: "Lý cô nương."

"Ngươi ."

"Xuân Đào đang ở ngay ngoài viện, phiền ngươi giúp ..."

"Ta ngay."

Lý Bất Ngôn đợi Chu Vị Hi hết câu mở cửa bước ngoài.

Chỉ trong chốc lát, nàng , gật đầu xác nhận với Chu Vị Hi.

Hai tay Chu Vị Hi còn chút sức lực nào, buông thõng xuống, cả dựa hẳn lưng ghế, mềm nhũn như cọng bún.

Chu Vị Cẩn thấy nàng suy sụp như thế thì trong lòng hả hê nên lời.

Thế chịu nổi ?

Kịch còn ở phía kìa!

Nước cờ ở trang viên Ôn Tuyền nương quả là cao tay. Từ vụ đó, tình cảm giữa Chu Vị Hi và Canh Tống Thăng cứ thế âm thầm nảy nở.

Ánh mắt của kẻ đang yêu mà giấu .

Mỗi khi ánh mắt hai chạm , kẻ thì mỉm e thẹn, thì mím môi cúi đầu, đúng là giấu đầu lòi đuôi.

Khoảng thời gian đó, tâm trạng nương cực kỳ , đường cũng híp mắt, bước chân như gió.

Cha chẳng bất kỳ phản ứng gì khác lạ, vẫn chuyện, việc như ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-540-duong-sang.html.]

Mãi cho đến một hôm, đầu Chu Vị Hi xuất hiện một cây trâm gỗ. Cây trâm chất liệu gỗ nhưng nét chạm khắc thô sơ vụng về. Nàng đoán chắc tám chín phần mười là do Canh Tống Thăng tự tay .

Hôm đó, cha vẫn điềm nhiên như . Ông bình tĩnh ăn cơm, ăn xong dẫn ba đứa con trai thư phòng, tuyệt nhiên liếc con gái lớn lấy một cái.

Lúc Chu Vị Cẩn mừng thầm, nghĩ rằng chắc cha thất vọng về Đại tỷ nên cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện của nàng nữa.

"Đại tỷ , đem chuyện của hai kể cho nương , thực tìm cho tỷ một con đường sáng. Đương nhiên, cũng tư tâm của riêng ."

Chu Vị Cẩn chẳng hề giấu giếm toan tính của bản .

"Tư tâm của tỷ mau chóng lấy chồng, rời khỏi cái nhà , gả về Lạc Dương phủ xa xôi, nhất là cả đời đừng bao giờ kinh thành nữa."

Chu Vị Hi ôm ngực, lạnh lùng nàng như một con quái vật.

Chu Vị Cẩn chẳng thèm để ý, tiếp tục : "Thực nương giận tỷ, mà là giận ."

Bởi vì Canh Tống Thăng vẫn đỗ đạt công danh. Nếu đỗ tiến sĩ thì chuyện tự nhiên nước chảy thành sông.

Yến Tam Hợp: " ngươi chọc thủng lớp giấy cửa sổ quá sớm, phá hỏng kế hoạch của bà ."

"Yến cô nương thật thông minh." Chu Vị Cẩn tán thưởng: "Bà tiện trút giận lên đầu , đành bộ tịch đòi đ.á.n.h Chu Vị Hi, nhưng ngờ cha ngăn cản."

Sự ngăn cản khiến nàng vỡ lẽ. Cha hề thất vọng về Chu Vị Hi, mà là ông đang thỏa hiệp, đang ngầm chấp nhận.

Cũng thôi, cha cưng chiều nhất đời chính là Đại tỷ, thể vì một tên Canh Tống Thăng mà ghét bỏ con gái rượu .

Mọi chuyện đó diễn vô cùng suôn sẻ.

Canh Tống Thăng đành lòng để Chu Vị Hi một gánh chịu áp lực nên tới nhà cầu hôn. Nương thuận thế đề điều kiện trúng cử, Canh Tống Thăng đồng ý ngay tắp lự, cha cũng hề phản đối.

Chuyện tình duyên cứ thế con đường sáng sủa. Phía bên Canh gia nhận tin cũng cực kỳ tán thành mối hôn sự môn đăng hộ đối .

Thời gian đó nương và Canh gia thư từ qua thường xuyên, hai nhà thậm chí bắt đầu bàn đến chuyện sáu lễ.

Tất cả chỉ còn chờ ngày Canh Tống Thăng ghi tên bảng vàng.

"Đại tỷ còn nhớ đợt đó bệnh ? Thực giả bệnh đấy." Chu Vị Cẩn khẽ thở dài.

"Vốn dĩ là một ván cờ đặc sắc, kết quả mới nửa đường thì vứt cờ nhận thua. Điều càng khiến cảm thấy vô nghĩa, cực kỳ vô nghĩa."

Còn một phần nguyên nhân nữa là chợt nhận Canh Tống Thăng cũng tệ. Hắn chỉ thông minh mà còn trách nhiệm.

Chu Vị Quân lườm Chu Vị Cẩn một cái: "Ta ngay là tỷ thích mà."

"Tiểu ." Chu Vị Cẩn nhếch môi nhạo: "Ta , cứ thấy nam nhân nào mã ngoài bảnh bao là tít mắt lên ngay ."

"Tỷ..." Chu Vị Quân đỏ bừng mặt.

Chu Vị Cẩn phớt lờ, tiếp: "Ta cảm thấy tâm."

Gia thế Canh gia thực còn hơn Chu gia nhiều. Canh Tống Thăng là đích trưởng tôn, cái gì mà chẳng ?

Vậy mà dùng một khối gỗ thượng hạng, tự tay tỉ mẩn điêu khắc cho Chu Vị Hi một cây trâm gỗ thô kệch.

Bao nhiêu tình cảm sâu nặng... đều gửi gắm cả trong đó!

Muốn một tâm , chỉ cần lời và việc của là đủ.

Sau khi hai xác định tương lai, Canh Tống Thăng cũng tu tâm dưỡng tính, còn lêu lổng bên ngoài nữa mà một lòng một dùi mài kinh sử chuẩn cho khoa thi mùa xuân.

Hắn cũng ít đến Chu gia hơn, từ một tháng ba giảm xuống còn một tháng một , đến vội vàng cũng vội vàng, chẳng còn thấy bóng dáng bàn cơm Chu gia nữa.

Rằm tháng Giêng năm , nương dẫn Đại tỷ đến núi Tây Ngũ Đài ở Sơn Tây để cầu phúc.

Ngũ Đài Sơn là đạo tràng của Văn Thù Bồ Tát, vị Bồ Tát đại diện cho trí tuệ thông thái, cầu công danh khoa cử ở đó là linh nghiệm nhất.

Nương còn xin đại sư một lá bùa bình an, định bụng về sẽ cho đưa cho Canh Tống Thăng đeo bên .

Thành tích của Canh Tống Thăng ở Quốc T.ử Giám luôn xuất sắc, thêm sự gia trì của Văn Thù Bồ Tát, lúc Chu Vị Cẩn nghĩ, mối hôn sự chắc chắn như đinh đóng cột .

Ai ngờ...

Chậc chậc, ai mà ngờ chứ...

---

 

Loading...