Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 541: Gặp lại

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:40
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin dữ truyền đến Chu gia, đừng nương và Đại tỷ c.h.ế.t sững, ngay cả Chu Vị Cẩn cũng bàng hoàng.

Sao thể như thế ?

Thi trượt thì cùng lắm là chờ thêm ba năm nữa, ba năm từ đầu cũng muộn.

gian lận ư?

Thế là tiền đồ coi như tong.

Không, chỉ tiền đồ hủy hoại, mà với gia quy nghiêm ngặt của Canh gia, chừng sẽ gạch tên khỏi gia phả, đuổi khỏi nhà.

Canh Tống Thăng thể chuyện ngu xuẩn mất não như ?

Yến Tam Hợp ngắt lời nàng: "Thế ngươi phát hiện điều gì bất thường ?"

Chu Vị Cẩn lắc đầu: "Ta thì phát hiện gì chứ? Canh Tống Thăng quỳ gối mặt nương , chính miệng thừa nhận còn gì."

Khoảng thời gian đó, Chu gia thể là gà bay ch.ó sủa.

Nương tức giận công tâm, ngã bệnh liệt giường.

Đại tỷ cả ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Đại ca, Nhị ca, Tam ca phiên tìm Canh Tống Thăng tính sổ.

Nàng và tiểu chẳng dám bước chân khỏi cửa viện, chỉ sợ tai bay vạ gió.

Người bình tĩnh nhất trong nhà chỉ cha. Sáng lên nha môn tối về nhà, ông vẫn điềm nhiên an ủi nương, còn kiên nhẫn khuyên giải tỷ tỷ, cực kỳ ân cần tận tụy.

Chu lão tam nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng: "Chu Vị Cẩn, nên nghi ngờ, cha vốn dĩ là điềm đạm như ."

"Ca sai, cha vốn là như ."

Nàng căn bản hề nghi ngờ, cũng lý do gì để nghi ngờ.

Nàng chỉ tài nào hiểu nổi, tại Canh Tống Thăng thể hồ đồ đến mức ?

Con Canh Tống Thăng, nàng từng quan sát kỹ bàn ăn. Hắn sự thông minh sắc sảo của kẻ sách nhưng hề cái vẻ hủ nho, mọt sách. Ngược , toát một luồng hào khí sảng khoái, năng việc đều thẳng thắn bộc trực.

nương hỏi khi thi đỗ thì dự định gì, ha hả trả lời nương rằng... xách kiếm ngao du thiên hạ.

Không hề giấu giếm, trong lòng nghĩ , nương tức đến trợn ngược mắt.

"Sau đó thì ?" Yến Tam Hợp hỏi tiếp.

Chu Vị Cẩn: "Sau đó, nương dứt khoát từ hôn. Và đó nữa, bọn họ rủ bỏ trốn."

Yến Tam Hợp: "Là ngươi mật báo?"

Chu Vị Cẩn: "Không sai."

Yến Tam Hợp xoáy mắt nàng: "Vì mật báo?"

"Rất đơn giản thôi, Yến cô nương." Chu Vị Cẩn đáp tỉnh bơ: "Đại tỷ theo một kẻ bại danh liệt như thì tương lai gì? Chuyện mà đồn ngoài thì mặt mũi Chu gia để ?"

"Không đúng, ngươi dối." Yến Tam Hợp chút khách khí vạch trần.

"Nếu ngươi thật sự cho Chu Vị Hi, vì thể diện của Chu gia, thì ngươi để cho nàng cơ hội bước chân khỏi cửa Chu gia ."

Chu Vị Cẩn ngẩn : "Yến cô nương, ngươi phản bác ? Chẳng ngươi bảo gì ngươi cũng tin ?"

"Ngươi thật, sẽ tin." Yến Tam Hợp nghiêm nghị: " ngươi đang dối, hơn nữa còn là lời dối vụng về đến mức tin cũng thể tin nổi."

Chu Vị Cẩn im lặng nàng hồi lâu hỏi: "Vậy theo ngươi, tại mật báo?"

Yến Tam Hợp bước vài bước, dừng mặt Chu Vị Cẩn: "Ngươi nàng bẽ mặt, nàng cha nương chán ghét, và nhất là... bại danh liệt!"

Sắc mặt Chu Vị Cẩn lập tức biến đổi.

"Cái hố sâu trong lòng ngươi từ thuở nhỏ, dù dùng cả đời để lấp cũng đầy. Cái hố đào bởi sự thiên vị của cha ngươi, chứ nguồn gốc từ Chu Vị Hi."

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Sở dĩ phản bác ngươi là vì mỗi lời ngươi đều cực kỳ quan trọng đối với việc giải tâm ma cho Chu Toàn Cửu."

Dừng một chút, nàng bồi thêm: "Chu Vị Cẩn, đừng để bản mắc kẹt mãi cái hố sâu đó. Ngươi tìm cách trèo lên, nếu thế giới của ngươi sẽ mãi mãi chỉ xoay quanh một Chu Vị Hi mà thôi."

Chu Vị Cẩn sững sờ, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, dính dấp khó chịu.

"!"

Thật lâu , cuối cùng nàng cũng thốt một chữ thừa nhận.

"Ta tỷ bại danh liệt, trở thành trò cho cả thiên hạ. Đến lúc đó, cha nương sẽ thất vọng tột cùng, nhất là từ mặt đứa con gái luôn."

Như , nàng sẽ trở thành tiểu thư yêu chiều nhất Chu gia, sự chú ý của cha nương sẽ chuyển sang đặt lên nàng.

Yến Tam Hợp đúng.

Đây là vết sẹo cả đời nàng, chữa thế nào cũng lành , dù năm tháng trôi qua bao lâu chăng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-541-gap-lai.html.]

"Mọi chuyện diễn đúng như ý ngươi mong . Sau khi Chu Vị Hi bắt về và nhốt phòng củi, Canh Tống Thăng cũng trục xuất khỏi Chu gia."

Yến Tam Hợp cho nàng quá nhiều thời gian để chìm đắm trong cảm xúc riêng: "Sau đó ngươi còn phát hiện điều gì nữa ?"

Phát hiện ư?

Nương từ chỗ trăm phương ngàn kế tác hợp cho hai , giờ chuyển sang trăm phương ngàn kế chia rẽ uyên ương.

Cha bệnh.

Bệnh vì lo lắng cho Chu Vị Hi.

cho dù ông ốm đau bệnh tật thì ông yêu thương nhất vẫn là đứa con gái lớn .

Chu Vị Hi tự trách, day dứt, thái độ dần mềm mỏng hơn.

tự trách nghĩa là buông bỏ tư tình. Ngược , tâm bệnh của nàng càng nặng, ngày ngày bỏ ăn bỏ uống, gầy rộc trông thấy.

Chu Vị Cẩn , nàng đang chờ của Canh gia đến cầu hôn.

Canh gia là danh gia vọng tộc, bề dày ngàn năm. Nếu song Canh gia đích tới cửa cầu hôn thì chuyện may còn cơ hội cứu vãn.

Nào ngờ, đợi ròng rã ba tháng trời, thứ chờ là một nữ nhân vác cái bụng bầu tìm đến tận cửa.

Là một kẻ ngoài xem kịch, đến nước Chu Vị Cẩn cũng cảm thấy chán ngán.

Còn gì để mà xem nữa đây?

Rõ ràng chơi cờ bỏ cuộc, ván cờ dở dang vứt xó.

Quan trọng hơn là, cha nương cũng chẳng còn đoái hoài gì đến nàng nữa.

Thậm chí, mẫu còn nàng bằng ánh mắt cực kỳ chán ghét.

Điều mà Yến Tam Hợp nghĩ đến, nương cũng thể nghĩ . Nếu nàng báo sớm hơn thì chẳng gây chuyện tày đình như .

Trong mắt nương, nàng trở thành đứa con gái vong ơn bội nghĩa, tâm địa rắn rết.

Ánh mắt cha nàng vẫn thờ ơ lạnh nhạt như cũ, nhưng Chu Vị Cẩn , thực tâm ông chẳng với nàng dù chỉ nửa lời.

Đại ca, Nhị ca, Tam ca vốn dĩ chẳng thiết gì với nàng.

Tiểu thì như ngọn cỏ đầu tường, gió chiều nào che chiều .

Nàng sống trong Chu gia mà cô độc như dưng nước lã.

"Ta ở trong phủ mãi cũng thấy ngột ngạt, bèn thư cho Tam đường tỷ, nhờ tỷ đón sang chơi một hai tháng cho khuây khỏa."

Sợ Yến Tam Hợp , Chu Vị Cẩn giải thích thêm: "Tam đường tỷ là con gái út của nhà bác cả, gả đến Thiên Tân Vệ. Hồi nhỏ tỷ thiết."

"Nói tiếp ."

"Cha nương đều ngăn cản, chỉ sai lão tổng quản phái năm sáu thị vệ theo hộ tống, còn chất đầy nửa xe đồ đạc cho mang ."

Chu Vị Cẩn nhớ : "Khi gần đến Thiên Tân Vệ, tình cờ gặp một ."

Yến Tam Hợp: "Ai?"

"Canh Tống Thăng!"

Ba chữ thốt khiến tim đập trật một nhịp.

Nhất là Chu Vị Hi.

Ánh chiều tà hắt qua cửa sổ chiếu nghiêng lên gương mặt nàng, khiến nàng trông như một nữ quỷ từ cõi âm, trắng bệch, vô hồn, chỉ đôi mắt đen thẳm một cách đáng sợ.

Yến Tam Hợp hiệu cho Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn hiểu ý, lập tức bê hai chậu than trong góc đặt lưng Chu Vị Hi để sưởi ấm.

Yến Tam Hợp hỏi: "Sao Canh Tống Thăng xuất hiện ở đó?"

Chu Vị Cẩn: "Không ."

Yến Tam Hợp: "Chỉ một thôi ?"

Chu Vị Cẩn: "Một , một gã sai vặt, và một đống vò rượu rỗng."

Yến Tam Hợp: "Hắn say rượu?"

"Phải, say bí tỉ, gục bàn nhúc nhích."

Chu Vị Cẩn ném cho Chu Vị Hi một cái đầy ẩn ý.

"Nếu thấy gã sai vặt của thì nhận cái gã say rượu bê tha như c.h.ế.t chính là Canh Tống Thăng hào hoa phong nhã ngày nào."

---

 

Loading...