Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 545: Không xong

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:44
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai chân Chu Vị Cẩn như mượn, bước thấp bước cao rời .

Bùi Tiếu tiễn nàng đến hành lang, kịp đầu ba chân bốn cẳng chạy biến về phòng.

Trong phòng thắp đèn sáng trưng. Ba Chu gia vẫn nguyên vị trí cũ, mặt mày ai nấy đều thẫn thờ như cà tím phơi sương.

Yến Tam Hợp chắp tay lưng giữa sân, thong thả dạo bước.

Lý đại hiệp ?

Lý Bất Ngôn bước khỏi phòng, thấy Bùi Tiếu liền vội vàng tới, hạ giọng hỏi: "Chu Vị Cẩn gì thêm ?"

"Cạy miệng cũng nửa lời."

Tiểu Bùi gia sợ hãi bồi thêm một câu: "Sắc mặt khó coi lắm, ánh mắt càng đáng sợ, cũng chẳng dám thẳng nàng ."

Lý Bất Ngôn hiếm khi nhạo cái tính nhát gan của Tiểu Bùi gia, đôi mắt hạnh thoáng buồn, thở dài: "Cũng nàng hiểu thâm ý trong lời của Yến Tam Hợp ."

Nhắc đến chuyện , Tiểu Bùi gia đang cả bụng thắc mắc hỏi.

Hắn che miệng thì thầm: "Có Yến Tam Hợp đang xúi giục Nhị tiểu thư đấu tranh với đám đàn ông Chu gia ?"

" !" Lý Bất Ngôn nhếch môi.

"Phụ nữ đấu đá với thì nghĩa lý gì? Phải đấu với đàn ông mới cảm giác thành tựu chứ."

Tiểu Bùi gia há hốc mồm: "..."

"Đi thôi!"

Mau đổi chủ đề . Đừng để lửa cháy lan sang tiểu gia .

Tiểu Bùi gia huých nhẹ tay Lý Bất Ngôn: "Thế còn Đại tẩu?"

Lý Bất Ngôn trong phòng: "Ngồi im như tượng, một lời. Tam tiểu thư đang ở bên cạnh chăm sóc."

"Bước tiếp theo bây giờ?"

Tiểu Bùi gia thực sự hoang mang: "Theo ý thì cứ tìm cái gã tên Canh Tống Thăng hỏi cho ngô khoai."

Lý Bất Ngôn với vẻ ngạc nhiên. Tên nhóc dạo gần đây vẻ khôn phết, quả thực là nên tìm Canh Tống Thăng để hỏi cho rõ.

Tiểu Bùi gia thấy nàng vẻ tán thành liền đà lấn tới: "Việc chắc nhờ Tạ Ngũ Thập, trong Cẩm Y Vệ của chuyên phụ trách mảng dò la tin tức."

"Sao hở một tí là tìm Tam gia thế?" Lý Bất Ngôn cố ý chọc tức : "Còn ngươi thì , vô dụng ?"

Tiểu Bùi gia ném cho nàng một ánh mắt "ngươi thì cái quái gì", đó dõng dạc tuyên bố: "Thép dùng lưỡi dao!"

Lý Bất Ngôn: "..."

lúc , Chu lão nhị bước khỏi nhà chính.

"Yến cô nương."

Yến Tam Hợp dừng bước, .

Chu Viễn Chiêu tới mặt Yến Tam Hợp: "Ta đột nhiên nhớ một chuyện, giúp ích gì ."

Yến Tam Hợp: "Ngươi cứ ."

Chu Viễn Chiêu: "Sau khi chuyện gian lận của Canh Tống Thăng vỡ lở, tìm . Mục đích duy nhất là tẩn cho một trận nên ."

Để yên tâm ôn thi, nửa năm cuối cùng Canh Tống Thăng thuê một căn nhà nhỏ gần Quốc T.ử Giám.

Hắn xông nhà, thẳng đến thư phòng, từ xa ngửi thấy mùi khói khét lẹt.

Đến gần mới thấy cửa phòng dựng một chậu lửa lớn, Canh Tống Thăng đang ném từng quyển sách trong đó.

Tên khốn còn mặt mũi nào mà đốt sách thánh hiền?

Chu Viễn Chiêu cảnh đó mà m.á.u nóng dồn lên não, lao đ.ấ.m đá túi bụi.

"Trong ba , nhất, rảnh rỗi thường hẹn uống rượu đàm đạo. Bỏ qua chuyện của đại , thực lòng coi , cũng chính vì thế mà hôm đó tay chút lưu tình."

Chu Viễn Chiêu kể tiếp: "Hắn cứ mặc cho đánh, hề phản kháng, cuối cùng ngã chổng kềnh đất, miệng cứ lẩm bẩm mãi: 'Ta xong , xong , tiêu đời '..."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Chỉ lặp lặp mấy câu đó thôi ?"

"Phải, chỉ mỗi câu đó thôi."

Chu Viễn Chiêu: "Ta hỏi lời đó ý gì, chỉ nước mắt lưng tròng, bảo cũng , chỉ là xong , tiêu đời . Ta thấy điên điên khùng khùng nên tức giận bỏ về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-545-khong-xong.html.]

"Sao tự nhiên ngươi nhớ đến chuyện ?"

Yến Tam Hợp: "Có gì kỳ lạ ?"

"Yến cô nương điều ."

Chu Viễn Chiêu giải thích: "Canh Tống Thăng thực sự thông minh. Ở phủ Lạc Dương, tự xưng học vấn thứ hai thì ai dám nhận nhất."

Yến Tam Hợp: "Cho nên?"

Chu Viễn Chiêu thở dài: "Cũng chẳng gì, đại khái là do Nhị nhắc đến nên giờ ngẫm , cảm thấy lời đó của dường như ẩn ý khác."

Ta xong ? Ta tiêu đời ?

Yến Tam Hợp lẩm nhẩm những từ trong đầu.

Ngay lúc Canh Tống Thăng từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm, cứ lặp lặp câu đó, rốt cuộc ẩn ý đằng là gì? Liệu liên quan đến Chu Toàn Cửu ?

"Còn nữa." Chu Viễn Chiêu bổ sung: "Hắn là kẻ yêu sách như mạng, ai mượn sách của chẳng khác nào lấy mạng . Vậy mà hôm đó đốt từng quyển sách quý chút xót thương, giờ nghĩ mới thấy thật kỳ quái."

" là kỳ quái thật."

Ngay cả Yến Hành nghèo túng đến thế, lưu đày vẫn cố mang theo sách, nỡ vứt bỏ quyển nào.

Yến Tam Hợp day day trán: "Ngươi tình hình gần đây của Canh Tống Thăng ?"

Chu Viễn Chiêu theo bản năng liếc trong phòng, hạ giọng: "Chỉ khi về quê đầy một tháng đuổi khỏi Canh gia, tên cũng gạch khỏi gia phả."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Nói cách khác, hiện giờ ai đang ở ?"

"Ít nhất là chúng từng dò la tin tức, còn về phần Canh gia thì khó lắm."

"Phải tìm cho ." Yến Tam Hợp vội bước phòng: "Chu Viễn Mặc, Canh Tống Thăng là nhân vật mấu chốt."

Chu Viễn Mặc dậy, vuốt mặt: "Yến cô nương yên tâm, sẽ phái tìm ngay."

Yến Tam Hợp: "Tìm bằng cách nào?"

Chu Viễn Mặc ngẩn : "Thì... tiên đến Canh gia ở phủ Lạc Dương hỏi thăm, đó..."

"Quá chậm!" Yến Tam Hợp gạt phăng: "Cả và ngươi đều nhiều thời gian như . Tìm Tạ Tri Phi ."

"Phải tìm Tạ Ngũ Thập." Tiểu Bùi gia vội vàng chen ngang: "Tốc độ tìm của là vô địch thiên hạ. Năm đó Quý gia tìm cũng nhờ cậy cả đấy."

Tam gia Chu Viễn Hạo xung phong: "Đại ca, để đích cửa thành nhờ vả!"

"Tam ca, để !"

Chu Vị Hi vịn khung cửa, chậm rãi bước . Dù rửa mặt bằng nước lạnh nhưng vẫn giấu vẻ nhợt nhạt khuôn mặt.

Chu Viễn Hạo giậm chân: "Muội gì, mau nghỉ ngơi ..."

"Cứ để nàng !" Yến Tam Hợp bước tới mặt Chu Vị Hi: "Ngươi nhờ , chắc chắn sẽ tìm nhanh hơn."

Lão Tam và Yến cô nương quan hệ như , Chu Vị Hi thừa hiểu là đang tạo cơ hội cho , rưng rưng gật đầu cảm kích.

"Còn nữa, xin rút lời ." Yến Tam Hợp tiếp lời: "Hành trình giải tâm ma , nếu ngươi , vẫn thể tiếp tục cùng. Chúng sẽ cùng tìm đáp án từ Canh Tống Thăng, giải mã tâm ma của cha ngươi."

Nước mắt trào .

Chu Vị Hi lúc chính là cầu xin Yến Tam Hợp cho phép nàng tiếp tục ở Chu gia. Không ngờ kịp mở lời, Yến Tam Hợp chủ động mời nàng cùng .

" điều kiện tiên quyết là thu xếp thỏa chuyện bên Tạ gia ."

Yến Tam Hợp rút khăn tay lau nước mắt cho nàng.

"Nếu Lão gia, Lão phu nhân Phu nhân khó dễ, sẽ đỡ cho ngươi, cần sợ. một , ngươi tự đối mặt và thuyết phục."

"Yến cô nương!" Chu Vị Hi quỳ sụp xuống, ôm chân Yến Tam Hợp nức nở thành tiếng.

Nàng lo liệu chu thứ cho .

"Khóc cái gì mà !" Yến Tam Hợp đưa tay xoa đầu nàng.

"Ngươi gọi là Yến cô nương bao nhiêu như thế còn đây , chẳng coi là bạn bè gì cả!"

Thân thể Chu Vị Hi run lên, nước mắt càng tuôn rơi như mưa.

---

 

Loading...