Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 546: Gặp mặt
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:46
Lượt xem: 245
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Minh Đình." Yến Tam Hợp liếc mắt hiệu: "Ngươi cùng Chu Vị Hi."
"..."
Tiểu Bùi gia chỉ tay mũi , miệng há to đến mức nhét quả trứng gà.
Sao là ?
Tiểu Bùi gia cái mặt dỗ dành phụ nữ bao giờ ?
"Bảo Tam gia đưa bọn họ đến lầu Xuân Phong. Hôm nay thu hoạch kha khá tin tức, tâm trạng đang vui nên mời các ngươi một bữa."
Yến Tam Hợp Chu Vị Hi vẫn đang quỳ đất, gọi với ngoài: "Xuân Đào?"
Xuân Đào hớt hải chạy : "Yến cô nương?"
Yến Tam Hợp dặn dò: "Ngươi về Tạ phủ báo một tiếng, Đại phu nhân và dùng cơm tối xong sẽ về ngay, bảo Lão phu nhân và Phu nhân cứ yên tâm."
Xuân Đào liếc chủ t.ử nhà , dám hỏi nhiều, vội vã chạy nhiệm vụ.
Vừa Lý Bất Ngôn hỏi nàng chuyện cũ năm xưa khiến tim nàng đập thình thịch, giờ thấy Thiếu phu nhân ôm chân Yến cô nương lóc t.h.ả.m thiết thế ...
Chắc chắn biến lớn !
"Chu Vị Hi, các ngươi mau ."
Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn: "Ta còn vài chuyện hỏi ba vị ca ca của ngươi nữa."
Lý Bất Ngôn hiểu ý, vội bước tới đỡ Chu Vị Hi dậy: "Tiểu thư, cứ hỏi chuyện , đưa Thiếu phu nhân xe."
"Đi thôi!"
Yến Tam Hợp cho Chu Vị Hi cơ hội chần chừ: "Chu Viễn Hạo, trong phòng tối quá, thắp đèn lên . Chu Viễn Chiêu, nóng, tiện tay đóng cửa giúp ."
...
Hai vị gia Chu phủ như bừng tỉnh khỏi cơn mê, lập tức xoắn tay áo việc.
Chu Vị Hi bước qua ngưỡng cửa liền đầu , qua làn nước mắt m.ô.n.g lung Yến Tam Hợp thêm nữa.
Nàng ghế thái sư, vận bộ y phục màu xanh giản dị, đầu chỉ cài một cây trâm đơn sơ.
Chu Vị Hi thầm nghĩ, quyết định đúng đắn nhất cuộc đời nàng chính là giữa Đỗ Y Vân và Yến Tam Hợp, nàng chọn tin tưởng Yến Tam Hợp.
Kể từ ngày đó, nàng thực sự một bạn tri kỷ.
---
Doanh trại phía Bắc.
Trương Khuê vén rèm bước trướng tướng quân, bẩm báo: "Lão đại, Tạ đại nhân vẫn đang đợi ngoài quân doanh."
"Ồ?"
Bộ Lục buông cuốn binh thư tay xuống, nhướng mày ngạc nhiên.
Giữa trưa, luyện binh xong chuẩn dùng cơm thì thị vệ báo một trẻ tuổi tên Tạ Tri Phi cầu kiến.
Tạ Tri Phi?
Chẳng là Tạ đại nhân của Ngũ thành Binh Mã Tư hôm qua ?
Tại tự xưng là Tạ Tri Phi mà Tạ đại nhân?
Tạ Tri Phi là tên húy, Tạ đại nhân là quan danh. Dùng tên húy nghĩa là đến vì việc tư. Dùng quan danh nghĩa là đến vì việc công.
Đến cửa vì việc tư ư?
Không gặp!
Bộ Lục lệnh đuổi khách việc khác, ngờ tên vẫn kiên trì bám trụ ở đây.
"Mấy giờ ?" Hắn hỏi.
Trương Khuê: "Đã gần ba canh giờ ạ."
Bộ Lục: "Hắn một ? Bên cạnh tùy tùng ?"
Trương Khuê lắc đầu : "Vị công t.ử nhà Tạ Các lão cũng kiên nhẫn thật đấy."
Bộ Lục đưa tay vuốt râu cằm: "Đi, gặp một chút!"
...
Tạ Tri Phi lúc đông cứng như tảng băng, liên tục xoa tay dậm chân để giữ ấm. Cái nơi khỉ ho cò gáy trống trải, gió lùa tứ phía, nhiệt độ lạnh hơn trong nội thành Tứ Cửu nhiều.
"Gia, về thôi!"
"Đợi."
"Đừng đợi nữa."
Ngay cả Chu Thanh vốn điềm tĩnh cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, nắm lấy tay Tạ Tri Phi ủ trong lòng bàn tay chà xát cho nóng.
"Đã đợi ba canh giờ , sẽ gặp ."
"Sao ngươi ?" Tạ Tri Phi hất cằm về phía xa: "Chẳng đến ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-546-gap-mat.html.]
Người đến, nhưng hề ý định mời Tạ Tri Phi trong doanh trại .
Trọng địa quân doanh, phận sự miễn .
Bộ Lục chắp tay chào: "Tạ đại nhân, đắc tội ."
"Không gì to tát, đến đây cũng chỉ để vài câu thôi." Tạ Tri Phi thản nhiên liếc Trương Khuê lưng Bộ Lục: "Chuyện riêng tư."
Bộ Lục nửa đời chinh chiến sa trường, chuyện gì cũng từng trải qua, nhưng bao giờ thấy một gã đàn ông đòi chuyện riêng tư với .
là chuyện lạ đời.
"Ngươi lui xuống ."
"Vâng!" Trương Khuê thức thời lùi xa.
Tạ Tri Phi động tác mời: "Bộ tướng quân dạo với một chút ?"
"Mời!"
Bộ Lục xưa nay tính tình phóng khoáng. Một vị công t.ử thế gia chịu chờ ba canh giờ trong gió lạnh đến tím tái cả môi, giờ dạo vài bước thì sá gì?
Trời chạng vạng, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ một nửa bầu trời.
"Nghĩa t.ử của Bộ tướng quân, e là giữ nữa ."
Bộ Lục đang chắp tay thưởng thức cảnh hoàng hôn, đồng t.ử bỗng co rút . Hắn dừng bước, xoay Tạ Tri Phi với ánh mắt sắc lẹm: "Tạ đại nhân, ngươi cái gì?"
"Từ Niệm An còn an nữa." Tạ Tri Phi thẳng mắt : "Chậm nhất là chiều mai, Cẩm Y Vệ chắc chắn sẽ tới bắt ."
Bộ Lục chắp tay lưng, lạnh lùng hỏi: "Làm ngươi bảo vệ ?"
"Bộ tướng quân đại náo lầu Ngọc Sênh, đ.á.n.h c.h.ế.t gián điệp, chẳng là để bảo vệ Từ Niệm An ?"
Tạ Tri Phi nhạt: "Nếu thì việc gì ầm ĩ đến thế?"
Sát ý lóe lên trong mắt Bộ Lục, bàn tay to lớn như gọng kìm bóp chặt lấy cổ Tạ Tri Phi, gằn giọng: "Sao ngươi ?"
Gần như cùng lúc đó, Chu Thanh đang phía lao tới như một tia chớp.
"Lui !"
Mặt Tạ Tri Phi đỏ bừng vì ngạt thở, khó khăn rít qua kẽ răng hai chữ.
"Gia?" Chu Thanh sốt ruột đến mức xương cốt kêu răng rắc.
Trong chớp mắt, tay Tạ Tri Phi nắm lấy cổ tay Bộ Lục, dùng hết sức bình sinh vặn mạnh một cái.
Bộ Lục ngờ một thư sinh trói gà chặt như Tạ Tri Phi thể đòn hiểm như , thoáng sững sờ. lúc đó, Tạ Tri Phi tung cước đá mạnh .
Bộ Lục buông tay, lùi phía , dễ dàng né đòn.
"Sao hả?" Tạ Tri Phi thở hồng hộc nhạt: "Bị thấu tâm can nên Bộ tướng quân g.i.ế.c diệt khẩu ? Trong kinh thành nhiều như , liệu Bộ tướng quân g.i.ế.c hết ?"
"Sao g.i.ế.c hết ?"
Lời thốt , Bộ Lục chợt nhận điều bất thường: "Ngươi cái gì? Trong kinh nhiều như ..."
Chẳng lẽ...
"Chẳng lẽ Bộ tướng quân cho rằng là thông minh nhất thiên hạ ?"
Câu khiến Bộ Lục c.h.ế.t sững.
Đại náo lầu Ngọc Sênh, đ.á.n.h c.h.ế.t gián điệp là kế sách mà và quân sư vắt óc suy nghĩ suốt hai ngày trời mới chốt hạ, cốt để bảo vệ cái mạng ch.ó của tên súc sinh Từ Niệm An. Hắn tự tin kế hoạch kẽ hở, cũng đinh ninh ai thể thấu, nào ngờ...
"Hay là Bộ tướng quân quên hỏi Từ Niệm An xem cặp kè với tên bao lâu ?" Tạ Tri Phi xoa xoa cổ họng đau rát: "Ba tháng, chuyện gì cũng thể xảy ."
Bộ Lục thầm kêu . Tên tiểu súc sinh lừa là mới chỉ qua với tên gián điệp hơn mười ngày.
Ba tháng! Lỡ như Từ Niệm An vô tình để lộ bí mật quân sự, thì đó là tội c.h.ế.t vạn kiếp bất phục.
"Tướng quân vì đây nghi ngờ , chi bằng dành thời gian suy nghĩ xem nên giải quyết hậu quả như thế nào !"
Tạ Tri Phi gót: "Chu Thanh, chúng về!"
"Tạ đại nhân, xin dừng bước!"
Tạ Tri Phi như thấy, cứ thế thẳng.
Bộ Lục đuổi theo, đưa tay chặn đường.
Tạ Tri Phi lười biếng ngước mắt lên: "Bộ tướng quân cản đường gì?"
Bộ Lục , hít sâu một : "Phải giải quyết hậu quả thế nào?"
"Tự nghĩ ."
"Nghĩ !"
Đường đường là một Đại tướng quân uy phong lẫm liệt mà giữa thanh thiên bạch nhật buông một câu vô như thế, Tạ Tri Phi quả thực dở dở .
Hắn ngẩng đầu hỏi: "Ngươi tin ?"
Bộ Lục nhướng mày kiếm: "Ngươi chịu hứng gió lạnh suốt ba canh giờ, cho dù tin, thì cũng xem mục đích ngươi tới đây là gì ."
---