Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 549: Đi dạo

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:49
Lượt xem: 260

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa phòng bao khép .

Lý Bất Ngôn cầm chung rượu lên mân mê, trầm tư một hồi hỏi: "Tam Hợp, ngươi cảm thấy Tam gia khác so với ?"

Yến Tam Hợp: "Khác ở chỗ nào?"

"Ta cũng diễn tả , chỉ là..." Lý Bất Ngôn nghiêng đầu, cau mày suy nghĩ: "Cảm thấy thuận mắt. Thuận mắt đến mức giao phó ngươi cho luôn."

"Nói bậy bạ gì đó!" Yến Tam Hợp thẹn giận.

"Đừng giận, chỉ thuận miệng đùa thôi mà."

Lý Bất Ngôn rót cho nàng giả lả, nhưng ánh mắt kín đáo quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất gương mặt Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp kiềm chế cảm xúc , nhưng hai vành tai đỏ bừng bán nàng.

Lý Bất Ngôn khẽ thầm.

Tam gia phòng, chỉ uống rượu Yến Tam Hợp đưa, ánh mắt chỉ dán chặt một nàng, lời cũng chỉ dành riêng cho nàng...

Tuy rõ ràng, nhưng từng ánh mắt, từng cử chỉ đều tố cáo rằng thích nàng.

Yến Tam Hợp tuy chậm hiểu trong chuyện tình cảm nhưng nàng ngốc. Nàng hẳn nhận Tạ Tam gia ý với , hơn nữa tình ý còn hề ít.

Lý Bất Ngôn , còn Yến Tam Hợp cố tỏ thản nhiên.

, nàng nhận . Từ lúc ở phủ Vân Nam trở về kinh thành nàng lờ mờ cảm nhận .

Chỉ cần nàng chợp mắt, ánh của nọ sẽ dừng nàng, ngắm lâu, thi thoảng kèm theo tiếng thở dài khe khẽ.

Tiếng thở dài Yến Tam Hợp từng qua bao giờ, cảm giác như chất chứa vô vàn tâm sự thôi, mà tim đập thình thịch.

đó vẫn là điều khiến tim nàng loạn nhịp nhất.

Có một đêm gió lớn, bên tai tiếng gió gào thét. Nàng đang ngủ mê mệt nhưng tiếng gió rít như tiếng than t.h.ả.m thiết đ.á.n.h thức nàng.

Tỉnh dậy, nàng phát hiện một bàn tay to lớn ấm áp đang nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu , dịu dàng vỗ về từng chút một, khiến nàng sững sờ dám cử động.

Đợi khi gió ngớt, nọ lầm bầm một câu: "Sao ngủ say như heo thế ", mới chịu thu tay về, trở sang hướng khác.

Rất lâu đó, tâm trạng nàng vẫn thể bình , những đợt sóng ngầm trong lòng cứ cuộn trào mãnh liệt.

Yến Tam Hợp bưng bát lên, cố giữ giọng bình tĩnh: "Cười cái gì mà , lo ăn cơm . Ăn xong chúng còn về Chu phủ."

Lý Bất Ngôn ngẩn : "Về đó gì?"

"Đến thư phòng xem bọn Hoàng Kỳ, Đinh Nhất thu hoạch ."

Yến Tam Hợp tiếp lời: "Tiện thể ghé qua xem cái viện của Chu Vị Hi hồi còn con gái."

Lý Bất Ngôn: "Ngươi nghi ngờ viện của Chu Vị Hi cũng vấn đề ?"

Yến Tam Hợp: "Không , cứ xem tính ."

Nhắc tới Chu Vị Hi, Lý Bất Ngôn bàn đầy thức ăn bỗng thấy mất hết khẩu vị.

Nương từng bảo con gái là tình kiếp của cha. Cái lão già Chu Toàn Cửu là động lòng với chính con gái ruột của đấy chứ?

...

Tạ phủ. Nội trạch.

Chu Vị Hi còn tới cửa nhị môn, từ xa thấy Xuân Đào xách đèn lồng ngóng ở cửa, thỉnh thoảng kiễng chân xa.

Thấy nàng về, Xuân Đào vội vàng đặt đèn lồng xuống đất, chạy bay tới quỳ sụp xuống.

Khuôn mặt trái xoan đầm đìa nước mắt nhưng dám thành tiếng.

Chuyện ở trang viên Ôn Tuyền năm đó vẫn luôn là nỗi ám ảnh trong lòng nàng.

Vừa sợ Đại tiểu thư chuyện dại dột, sợ chuyện vỡ lở Phu nhân trách tội, đem bán nàng . Do dự mãi, cuối cùng nàng đành chọn cách lén báo cho Phu nhân .

"Đứng lên , chuyện đó trách ngươi."

Xuân Đào tin tai : "Đại thiếu phu nhân?"

"Thật sự trách ngươi." Chu Vị Hi đưa tay đỡ nàng dậy.

Chỉ trách tự tự chịu mà thôi.

"Đại gia về ?"

"Đại gia đang ở thư phòng của Lão gia, Đại ca nhi cũng ở đó." Xuân Đào lau nước mắt: "Lão phu nhân và Phu nhân dùng cơm xong, giờ đang niệm kinh ở tiểu Phật đường."

Chu Vị Hi: "Vậy đến thỉnh an Lão phu nhân ."

Xuân Đào vội xách đèn lồng lên: "Thiếu phu nhân cẩn thận kẻo ngã."

Chẳng mấy chốc tới Từ n đường. Đám nha bà v.ú thấy Đại thiếu phu nhân đến vội hành lễ đón chào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-549-di-dao.html.]

Chu Vị Hi chỉnh trang y phục bước trong.

Lão phu nhân tụng kinh xong đang nghỉ giường quý phi, trò chuyện với Ngô thị.

Thấy Chu thị đến, bà hiền từ: "Đại thiếu phu nhân về đấy ."

Chu thị rằng, quỳ xuống ngay mặt bà.

Nụ môi Lão phu nhân cứng : "Người , lấy bồ đoàn cho Đại thiếu phu nhân quỳ."

"Lão phu nhân khoan ." Chu Vị Hi cản : "Cháu dâu chuyện cầu xin."

Thấy vẻ mặt trịnh trọng của nàng, Lão phu nhân liếc đám nha . Bọn họ hiểu ý vội lui ngoài, khép cửa .

Lúc Chu Vị Hi mới mở lời: "Lão phu nhân, chuyện bên nhà đẻ của con chút trắc trở, con xin phép về đó ở một tháng để giúp đỡ."

"Sao thêm một tháng nữa?"

Ngô thị tỏ vẻ hài lòng: "Hồi ông thông gia mất, con cứ chạy chạy về suốt đành, bây giờ tang sự xong còn về đó gì nữa..."

"Yến cô nương nhắn rằng, nếu Lão phu nhân và Phu nhân đồng ý thì nàng sẽ đích đến xin giúp con."

Ngô thị ngơ ngác: "Chuyện thì liên quan gì đến Yến cô nương?"

Lão phu nhân lờ mờ đoán chút manh mối, lạnh lùng liếc Ngô thị: "Ngươi ngoài ."

"Mẫu ?"

"Ta bảo ngoài!"

Ngô thị thấy Lão phu nhân sa sầm mặt mày, sợ quá dám ho he nữa, hậm hực lui .

Chờ cửa đóng , Lão phu nhân mới nhổm dậy, hỏi dồn: "Yến cô nương còn gì nữa ?"

Chu Vị Hi rơi nước mắt: "Yến cô nương ... sẽ nhiều c.h.ế.t."

Tim Lão phu nhân thót , vội vàng xua tay: "Con cứ về bên đó giúp , chuyện trong phủ lo liệu."

"Đa tạ Lão phu nhân."

Chu thị dập đầu ba cái tạ ơn dậy.

Lão phu nhân níu lấy tay nàng, hạ giọng hỏi nhỏ: "Con , thật cho tổ mẫu , tâm ma của cha con rốt cuộc là..."

“Trăng máu!"

Lão phu nhân chỉ cảm thấy mắt tối sầm, tim đập loạn nhịp.

...

Tạ Nhi Lập dắt bàn tay nhỏ bé của con trai bước khỏi thư phòng, trong đầu vẫn còn văng vẳng lời dặn dò của phụ .

"Thế cục sắp tới e là thái bình. Con ở Hàn Lâm Viện cẩn trọng lời ăn tiếng , thà rụt đầu như rùa đen còn hơn là ló mặt gây chuyện."

"Còn chuyện bên phía lão Tam, con tìm cơ hội nhắc nhở nó hết sức cẩn thận."

Cẩn thận cái gì chứ?

Nếu ngày đó thực sự đến, thì ai là của ai, ai là ch.ó săn của ai, chỉ cần qua là ngay.

"Nương! Nương về !"

Tạ Nhi Lập ngẩng đầu, thấy bóng dáng mảnh mai quen thuộc phía xa, đôi mày khẽ cau .

Tạ Hoài Châu giằng khỏi tay cha, chạy ùa về phía .

Chu Vị Hi dang tay ôm lấy con trai nhỏ, xoa đầu con thủ thỉ gì đó.

Chẳng hai con chuyện gì mà Tạ Hoài Châu tít cả mắt.

"Con hư tại !" Tạ Nhi Lập khoanh tay , khẽ.

"Xuân Đào, đưa Tiểu thiếu gia về phòng ."

"Thế còn nương?"

"Nương và cha chuyện cần bàn."

Tạ Hoài Châu liền ngoan ngoãn buông tay , lẽo đẽo theo chân Xuân Đào về phòng.

Chu Vị Hi theo bóng con trai khuất dần mới sang Tạ Nhi Lập, hít sâu một , ngước đôi mắt đen láy chồng.

"Thời gian còn sớm, Đại gia cùng dạo một chút ?"

Tạ Nhi Lập giật kinh ngạc.

---

 

Loading...