Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 55: Lý Bất Ngôn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:49
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện tất nhiên là sai bét .
Sau khi mấy con ngựa phi nước đại qua hai con phố, Tạ Tri Phi và nọ đồng loạt xoay nhảy xuống, một cái cùng lách một con hẻm vắng.
Quả nhiên đoán sai! Có biến !
Bùi Tiếu cũng vội vàng nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho Chu Thanh hớn hở chạy theo.
Tạ Tri Phi dẫn bọn họ đến một góc khuất yên tĩnh, kìm tò mò hỏi ngay: "Ngươi là ai? Có quan hệ gì với Yến Tam Hợp?"
Người nọ nhướng mày, đáp mà hỏi ngược : "Còn ngươi là ai?"
"Tạ phủ Tam gia, Tạ Tri Phi, Chỉ huy sứ Binh Mã Tư Bắc Thành, và là..." Tạ Tri Phi c.ắ.n răng, mặt dày nhận bừa: "Coi như là nửa trai của Yến Tam Hợp !"
Người nọ cũng trả lời sảng khoái: "Lý Bất Ngôn, là tỳ nữ của nàng ."
Lý Bất Ngôn? Nàng chính là Lý Bất Ngôn? Lý Bất Ngôn thế mà là nữ nhân ?
Tạ Tri Phi còn kịp hồn thì thấy Bùi Tiếu bên cạnh hùng hổ xông tới, túm chặt lấy cánh tay Lý Bất Ngôn.
Tạ Tri Phi nheo mắt, vội vàng quát lớn: "Lý Bất Ngôn, dừng tay!"
"Muộn !"
Thân thể Bùi Tiếu vẽ một đường cong tuyệt trung, đó "rầm" một tiếng, rơi bịch xuống đất. Tư thế "chó ăn cứt" vô cùng t.h.ả.m hại và mất mặt!
Trời đất cuồng, thứ như ngừng trôi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , Bùi Tiếu cứ ngỡ hồn lìa khỏi xác, mãi đến khi cơn đau buốt óc lan khắp tứ chi bách hài thì mới bừng tỉnh.
Ối ơi! Ông đây vẫn còn sống!
Ngẩng đầu lên, đập mắt là khuôn mặt lo lắng của Tạ Tri Phi: "Ngươi ?"
Bùi Tiếu trừng mắt: Hỏi cái quái gì, mau hỏi con mụ !
Tạ Tri Phi: Ta hỏi xem ngươi tàn phế ?
Bùi Tiếu lườm: Tàn phế thì bố già chữa, ngươi nhanh cái mồm lên cho ông.
Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Chu Thanh. Chu Thanh vội chạy tới đỡ Bùi gia dậy, nắn bóp kiểm tra xem xương cốt gãy cái nào .
"Lý cô nương, chuyện là thế ..." Tạ Tri Phi chậm rãi giải thích: "Quan tài bà ngoại của nứt. Tiểu thư nhà cô bảo chúng phủ Vân Nam tìm một tên là Lý Bất Ngôn. Người phái gửi thư về báo là tìm thấy, nên sốt ruột quá mới..."
Lý Bất Ngôn mỉm : "Hóa ngươi là khổ chủ ?"
Bùi Tiếu lúc chẳng còn cảm thấy đau đớn gì nữa, chỉ thấy da đầu tê dại, tê đến mức mất hết cảm giác, chỉ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Lý Bất Ngôn: "Tất nhiên là tìm thấy . Ở phủ Vân Nam ch.ó tên Lý Bất Ngôn thì nhiều vô kể."
"Ý cô nương là ?"
Tạ Tri Phi sang Bùi Tiếu, vẻ mặt nghệch . Bùi Tiếu khổ sở, nháy mắt liên tục với bạn.
Tạ Tri Phi: Gì thế?
Bùi Tiếu: Tên khốn kiếp, mau để cho gia tiếp tục sấp xuống ! Gia đắc tội với , thà c.h.ế.t quách cho xong!
"..."
Tạ Tri Phi quả thực hiểu rõ tính nết tên bạn nối khố như lòng bàn tay.
"Lý cô nương, của chỗ nào mạo phạm, xin mặt tạ . Miệng tuy hỗn hào nhưng tâm địa , mong cô nương đại lượng bỏ qua, đừng chấp nhặt với ."
Lời vô cùng chân thành khẩn thiết.
Ấn tượng của Lý Bất Ngôn về Tạ Tri Phi cũng tệ. Vừa nếu nhờ nhanh trí can thiệp thì lẽ lúc nàng vẫn đang quần thảo với đám nha dịch Hình bộ cũng nên.
"Huyện Phúc Cống nam nhân nào tên Lý Bất Ngôn cả, chỉ duy nhất một nữ t.ử tên Lý Bất Ngôn thôi. Các ngươi chắc chắn là tìm sai đối tượng ."
Tạ Tri Phi huých tay Bùi Tiếu: Nghe thấy ?
Bùi Tiếu ngậm một bụng bồ hòn ngọt, đắng nghét nuốt trôi: Mẹ kiếp, cô nương nhà ngươi rõ là nữ . Cái tên quái đản ai mà nghĩ là của con gái hả?
Tạ Tri Phi gật đầu cái rụp: Được tổ tông của , coi như tại .
Bùi Tiếu lườm cháy mặt: Vốn dĩ là của ngươi chứ còn ai đây nữa.
"Xin hỏi?" Lý Bất Ngôn hai bọn họ kỳ quặc: "Hai vị đây là đang liếc mắt đưa tình với đấy ?"
Hai vị: "..."
"Lý cô nương." Tạ Tri Phi vội vàng lảng sang chuyện khác: "Theo lý thì lúc nên mời cô nương đến tửu lâu dùng bữa, chúng ăn chuyện. tình thế cấp bách, xin phép hỏi thẳng luôn: vị cao nhân mà tiểu thư nhà cô nhắc tới là ai ?"
Lý Bất Ngôn im lặng một lát mỉm bí hiểm.
"Chuyện thể tiết lộ . Chờ khi nào gặp tiểu thư nhà , sẽ cho các ."
"Ngươi..." Bùi Tiếu định sừng sồ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-55-ly-bat-ngon.html.]
Tạ Tri Phi vội bịt miệng Bùi Tiếu , trấn an: "Cô nương cứ yên tâm, tiểu thư nhà cô chắc chắn sẽ bình an vô sự. Có điều, cô nương tiểu thư nhà cô đang ở trong đại lao Hình bộ?"
"Ta ghé qua Tạ gia."
Tạ Tri Phi bừng tỉnh, nhưng đồng thời cũng nảy sinh nghi hoặc.
"Vậy cái chiêu đập bảng hiệu Hình bộ là cô nương định một xông cướp ngục cứu đấy ?"
"Ngươi thấy ?"
"Không là thấy, mà là..." Tạ Tri Phi lựa lời: "Cô nương chẳng lẽ hiểu ? Hình bộ là một trong sáu bộ quan trọng của triều đình, lính canh đông như kiến cỏ. Một cô nương..."
"Một , một mạng." Lý Bất Ngôn mỉm nhẹ tênh: "Cứu tiểu thư thì giữ cái mạng để gì?"
Trời đất như chìm tĩnh lặng một nữa!
...
Từ phủ.
Tạ Đạo Chi dằn mạnh chén xuống bàn, giận dữ quát: "Dám trêu ghẹo con gái nuôi của ? Từ đại nhân là quá coi thường Tạ mỗ ?"
Từ Lai mà ngớ . Hắn cứ tưởng con trai chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt một nữ t.ử họ Yến ất ơ nào đó thôi, nào ngờ cái thằng súc sinh dám đụng con gái nuôi của Tạ Đạo Chi cơ chứ. Tính chất sự việc khác hẳn .
Bốp! Tạ Đạo Chi đập bàn cái rầm, giọng lạnh như băng: "Tạ mỗ sống đến từng tuổi bao giờ khinh rẻ đến thế. Từ đại nhân, chúng cùng cung diện kiến Hoàng thượng xin phân giải trái !"
"Tạ đại nhân! Tạ đại nhân bớt giận!" Từ Lai thấy hai chữ "Hoàng thượng" thì chân tay bủn rủn, vội vàng xuống nước: "Có chuyện gì thì từ từ , việc gì thì chúng đóng cửa bảo , ngài xuống , xuống nào."
"Ngồi cái gì mà ?”
Tạ Đạo Chi lăn lộn chốn quan trường bao năm, cái uy của bậc lão thần ngấm trong máu: "Ngươi cứ thẳng , chuyện tính đây?"
"Còn tính nữa?" Từ Lai gượng gạo: "Tất nhiên là Đại nhân thế nào thì xin theo thế ạ."
Tạ Đạo Chi: "Thả ngay lập tức. Những chuyện khác sẽ từ từ tính sổ với ngươi ."
Từ Lai thì toát mồ hôi hột.
"Tạ đại nhân, bao che cho con trai . Thằng súc sinh đúng là đáng c.h.ế.t vạn , nhưng... nhưng cũng thể tay tàn độc đá chỗ hiểm như thế ."
Tạ Đạo Chi nhạt trong lòng. Dám động đến con gái nuôi của Tạ Đạo Chi , đá nát "của quý" là còn nhẹ đấy.
"Tạ đại nhân cũng đấy, Từ gia chúng ba đời độc đinh, chỉ mỗi mụn con trai nối dõi tông đường. Nếu thật sự đá hỏng thì chẳng là tuyệt tự dòng giống nhà ? Thế thì khác nào lấy cái mạng già của !"
Lời dứt thì hạ nhân hớt hải chạy bẩm báo.
"Lão gia! Lão gia! Thái y bảo ạ! Vẫn dùng ! Vẫn dùng ạ!"
Từ Lai mừng rỡ như bắt vàng: "Tạ đại nhân, hóa chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi! sẽ cho thả ngay!"
Tạ Đạo Chi đập bàn: "Chỉ thả thôi ?"
Từ Lai đảo mắt tính toán nhanh: "Tạ đại nhân yên tâm. Ba ngày , sẽ bày tiệc tạ ở Túy Tiêu Lâu, bắt thằng súc sinh đến dập đầu nhận tội với Tạ đại nhân."
Tạ Đạo Chi đến ba chữ "Túy Tiêu Lâu", cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Ai mà chẳng Túy Tiêu Lâu là sản nghiệp riêng của Hán Vương. Bày tiệc ở đó chẳng khác nào ngầm nhắc nhở ông rằng: "Nhìn cho kỹ xem kẻ lưng Từ Lai là ai!"
Tạ Đạo Chi im lặng đáp. Từ Lai tưởng ông xuôi lòng, vội bồi thêm: "Tạ đại nhân cứ yên tâm, vẫn còn nguyên vẹn, chúng dám động đến một sợi tóc nào ạ."
Tạ Đạo Chi cố nén giận, nhạt một tiếng: "Từ đại nhân nên cảm thấy may mắn vì dùng nhục hình với con bé . Nếu thì là mười cái Túy Tiêu Lâu cũng vô dụng thôi."
Dứt lời, ông phất tay áo bỏ thẳng.
Từ Lai theo bóng lưng xa dần của Tạ Đạo Chi, ánh mắt trở nên âm trầm đáng sợ: "Tạ Đạo Chi, lão là cái thá gì chứ. Sẽ một ngày..."
Hừ!
...
Đại lao Hình bộ.
Yến Tam Hợp vẫn giữ nguyên tư thế bất động, vẻ mặt vẫn bình thản như lúc đầu. Chỉ là theo thời gian trôi từng chút một, nỗi sợ hãi trong lòng nàng dâng lên thể kìm nén .
Phải, nàng đang cảm thấy sợ hãi.
Lao ngục âm u đầy t.ử khí, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên ngớt khiến da đầu nàng tê dại. Điều đáng sợ hơn cả là trí tưởng tượng của nàng cứ tự vẽ cảnh những tù đang chịu đựng cực hình tàn khốc như thế nào. Và liệu tiếp theo đến lượt ?
Cuối hành lang vọng tiếng lạch cạch mở khóa cửa sắt.
Máu nóng trong Yến Tam Hợp dồn hết lên lồng ngực, tay nàng siết chặt cây trâm vàng đến mức đau nhói.
Cửa nhà lao bật mở. Tên ngục thò đầu , giọng điệu bỗng trở nên ôn hòa lạ thường:
"Cô nương, mau đây . Có tới đón cô ."
Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong đầu Yến Tam Hợp chợt đứt phựt.