Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 551: Quen tai
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:51
Lượt xem: 262
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya. Cầu Vĩnh Định.
Tạ Tri Phi cầu, về phía những lầu xanh kỹ viện rực rỡ ánh đèn hai bên bờ sông, dặn dò Chu Thanh: "Báo với các em, Cẩm Y Vệ rút thì chúng cũng lui. Lát nữa xong việc, Tam gia sẽ mời uống rượu hoa."
"Vâng!"
Đợi Chu Thanh khuất, Tạ Tri Phi mệt mỏi rã rời phịch xuống đất.
Vốn chuyện Chu gia đủ rối rắm, giờ lòi thêm vụ gián điệp Thát Đát... Ông trời đúng là cho con đường sống mà.
"Ơ kìa, Tam gia?"
Tạ Tri Phi ngẩng đầu lên, thấy Thái Tứ - đầu Bắc Trấn Phủ Tư của Cẩm Y Vệ đang cưỡi ngựa, đôi mắt chim ưng sắc lẹm chằm chằm.
Thái Tứ nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho tùy tùng tới xuống bên cạnh Tạ Tri Phi.
"Tứ gia đây..."
"Ngươi nghỉ ngơi thì ông đây nghỉ chắc?"
Lúc Tạ Tri Phi mới để ý, ánh mắt sắc bén thường ngày của Thái Tứ giờ lờ đờ, bọng mắt thâm quầng, tròng mắt vằn đỏ tia máu.
Bắc Sở phụ trách Chiếu ngục. Giờ đến của Chiếu ngục cũng điều động thì đủ sức ép từ bên lớn đến mức nào.
Tra gì ? Tra cái con khỉ!
Thái Tứ nghĩ đến chuyện trời lạnh cắt da cắt thịt thế mà ôm tiểu yêu tinh da thịt nóng hổi ngủ, lòng bực bội điên.
"Cái tên Bộ Lục ch.ó c.h.ế.t! Chạng vạng tối ném con rùa sang Cẩm Y Vệ phủi m.ô.n.g thẳng. Bên xong việc, ông đây về thẩm vấn con rùa đó nữa."
Khóe môi Tạ Tri Phi khẽ nhếch lên.
Bộ Lục đúng là lời.
"Con rùa đó đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t , ông định thẩm vấn kiểu gì?"
"Thẩm vấn thế nào mặc kệ, miễn đừng để nó c.h.ế.t là , gì cũng giữ chút tàn cho ." Tạ Tri Phi giơ năm ngón tay lên: "Đợi dịp nào đó Tam gia đích tới cửa hậu tạ, con sẽ thấp hơn cái ."
Trời đông giá rét co ro cầu, Thái Tứ gia cũng chỉ chờ mỗi câu .
Trước đó Tam gia cho nhắn tin, chỉ bảo giữ chứ bàn chuyện giá cả.
Chuyện lợi lộc thì bố ai mà thèm ?
Thái Tứ hài lòng nhếch mép: "Tên nhóc nhà ngươi định giữ cho ai đấy?"
"Đừng hỏi nhiều." Tạ Tri Phi đá nhẹ chân : " , bên chỗ ngươi thể điều cho một hai ?"
Thái Tứ: "Để gì?"
Tạ Tri Phi: "Giúp tìm một ."
Thái Tứ lườm một cái, thầm nghĩ tên chẳng lẽ tình hình dầu sôi lửa bỏng hiện tại.
"Không rảnh tay ."
"Nghĩ cách mà." Tạ Tri Phi ghé sát tai : "Sang năm Tam gia sẽ xin Chu lão đại bên Khâm Thiên Giám cho ngươi lá bùa hộ mệnh."
Bùa của Chu gia, thứ tiền cũng chắc mua !
Mấy bọn họ bên ngoài thì oai phong lẫm liệt, nhưng thực chất đầu lúc nào cũng treo thắt lưng, sống nay c.h.ế.t mai, cực kỳ nguy hiểm.
Thái Tứ lập tức xiêu lòng: "Nói , tìm ai?"
Tạ Tri Phi: "Một tên là Canh Tống Thăng."
Canh Tống Thăng?
Thái Tứ chau mày suy nghĩ: "Cái tên quen tai thế nhỉ?"
Tạ Tri Phi kinh ngạc: "Ngươi từng qua ?"
"Hình như loáng thoáng ở đó."
Tạ Tri Phi quan hệ rộng, tai mắt khắp nơi nên vội vàng cung cấp thông tin: "Người phủ Lạc Dương, Quốc T.ử Giám học, dính vụ gian lận khoa thi mùa xuân..."
Gian lận khoa thi mùa xuân?
Thái Tứ vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Có cái thằng nhãi con cao to, da đen, chẳng giống thư sinh tẹo nào nhưng mặt mũi khá điển trai ?"
" đúng đúng, ngươi ?"
Hắn là cái thá gì chứ?
Mũi Thái Tứ phì một luồng lạnh: "Ta dựa cái gì mà quen ?"
"Khoa thi năm , Bắc Ti phái sáu mươi phụ trách tuần tra canh gác. Cái thằng nhãi đó mang theo phao thi, chính tay của Bắc Ti tóm tại trận."
Hèn gì tên quen quen!
"Mà Tam gia, ngươi tìm thằng đó gì?"
"Ôi dào, Tứ gia của ơi, đừng hỏi nhiều nữa. Ngươi giờ đang ở ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-551-quen-tai.html.]
"Làm !" Thái Tứ hắng giọng định tiếp thì sực nhớ điều gì, sắc mặt đổi: "Khoan , hình như ai đó nhắc tới..."
"Nhắc gì?"
"Đừng ồn, để nhớ !" Thái Tứ vò đầu bứt tai: "Hình như mấy năm ai đó chuyện mặt ... Đừng hối, đừng hối!"
Nghĩ mãi .
Thái Tứ sang quát tên tùy tùng đang dắt ngựa: "Nghê Nhị ? Gọi nó đây cho ."
"Vâng!"
Tạ Tri Phi hỏi: "Nghê Nhị là ai?"
Thái Tứ: "Là năm đó trực tiếp bắt gian lận."
Tạ Tri Phi định dậy: "Để qua đó hỏi xem!"
"Vội cái gì?"
Thái Tứ giữ : "Nó đang kiểm tra bên sông, để gọi nó sang đây. Mà , khai thật với Tứ gia , ngươi với bên Khâm Thiên Giám quan hệ thế nào đấy?"
Tạ Tri Phi nào còn tâm trí tán gẫu, thuận miệng bịa đại: "Lão đại Khâm Thiên Giám là họ hàng bên ngoại chị dâu ."
"Ôi chao, cái trí nhớ của chán thật!" Thái Tứ hề hề: "Thế thể nhờ Chu gia xem giúp phong thủy mồ mả tổ tiên nhỉ..."
"Tứ gia, Tứ gia của , tìm hẵng ."
Tạ Tri Phi vịn vai dậy, ngó nghiêng sang bên sông.
Chẳng bao lâu , tên Nghê Nhị chạy tới.
Thái Tứ hỏi sơ qua, Nghê Nhị cần suy nghĩ, buột miệng luôn: "Thằng cha hình như lên núi Ngũ Đài hòa thượng . Mấy năm Hứa Thất lên đó tra án thì tình cờ gặp. Lúc về nó còn kể với là thời buổi lắm thư sinh bại hoại tu thế ."
Làm hòa thượng?
Thế mà hòa thượng!
Tạ Tri Phi vội hỏi: "Hứa Thất là ai?"
Nghê Nhị: "Người Bắc Ti, của tiểu nhân."
Tạ Tri Phi: "Hắn đang ở ? Có thể gọi tới đây ?"
Nghê Nhị: "Thế thì xuống âm phủ tìm ạ."
C.h.ế.t ư?
Tạ Tri Phi sững sờ.
"Tra án mất mạng." Thái Tứ vỗ vai Tạ Tri Phi, giọng trầm xuống: "Tam gia , cái nghề của bọn bạc bẽo lắm, sống nay c.h.ế.t mai."
Tạ Tri Phi gượng , rút trong n.g.ự.c tờ ngân phiếu dúi tay Nghê Nhị: "Nghê Nhị , kể rõ cho chuyện Canh Tống Thăng gian lận năm đó ?"
Nghê Nhị nào dám nhận, liếc lão đại xin ý kiến.
Thái lão đại trừng mắt: "Sao? Bạc của nóng tay mà cầm?"
Nghê Nhị vội vàng nhận lấy, nịnh nọt.
"Tam gia, cái thằng nhãi Canh Tống Thăng đó tiểu nhân vấn đề. Cả nó cứ căng cứng, mắt la mày lét."
Tạ Tri Phi của Bắc Ti thì mắt tinh như cú vọ.
"Ban ngày thì nó im thin thít, nhưng đến chạng vạng tối là bắt đầu yên, hai chân cứ run bần bật. Run một hồi thì nó lén thò tay trong n.g.ự.c áo."
"Tiểu nhân cầm kiếm bước tới, nó giật thon thót, vội rút tay , thế là lôi luôn cả mảnh giấy ngoài."
Nghê Nhị nhớ chiến tích năm xưa, mặt mày hớn hở.
"Tiểu nhân nhặt lên xem thử. Chà chà, tờ giấy chi chít chữ, nhỏ như con kiến, hoa cả mắt."
"Sau đó thì ?"
"Sau đó tiểu nhân báo cáo thẳng lên giám khảo Lễ bộ, quan giám khảo lập tức đuổi cổ nó ngoài."
Nói tới đây, Nghê Nhị nhạt.
"Mà thằng cha cũng gớm mặt phết. Vừa đuổi thi, nó còn dậy hành lễ chỉnh tề với giám khảo, lưng thẳng tắp, phủi tay áo nhạt một cái vỗ m.ô.n.g thẳng."
Tạ Tri Phi kinh ngạc: "Hắn còn ư?"
"Tiểu nhân và các đều mắt tròn mắt dẹt, thầm nghĩ tên thư sinh mặt dày thế , đúng là vô địch thiên hạ."
Nghê Nhị lắc đầu quầy quậy: "Phải tay em thì hổ quá nước tự cứa cổ cho xong."
Tạ Tri Phi: "..."
Hắn mà cũng thấy ong cả đầu.
---