Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 552: Mệnh bàn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:52
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thanh trở về, thấy Tam gia đang chuyện với Thái Tứ nên dám phiền.

Một khắc , Thái Tứ rời , mới tiến lên bẩm báo: "Gia, việc bên sắp xếp thỏa ạ."

Tạ Tri Phi phất tay, gì.

Lúc Chu Thanh mới nhận sắc mặt chủ nhân lắm, dường như đang tâm sự nặng nề.

"Thái lão đại gì khó ạ?" Hắn lo lắng hỏi.

Tạ Tri Phi lắc đầu: "Ta dò la tung tích của Canh Tống Thăng ."

Chu Thanh há hốc mồm, sững sờ tại chỗ.

Chuyện đời đúng là khó lường. Bên , Gia mới bắc cầu cho Thái Tôn và Chu lão đại gặp . Bên , Gia nắm tung tích của Canh Tống Thăng.

Mọi thứ đến quá nhanh, trở tay kịp.

Sợi dây liên kết thể để đứt đoạn .

Tạ Tri Phi nhanh đưa quyết định.

"Ngươi lập tức đến biệt viện Thái Tôn một chuyến, chuyển lời của rằng việc do ngài lo liệu. Về phần lý do thoái thác, và Thái Tứ giao hảo thì cũng chẳng khác nào ngài và Thái Tứ giao hảo."

"Vâng!"

Chu Thanh định lên ngựa thì chợt nhớ : "Còn Gia thì ạ?"

Tạ Tri Phi về phía những kỹ viện sáng đèn bên sông, thở dài: "Ngươi cứ , vẫn nghĩ nên thế nào."

Chu Thanh thừa hiểu Gia đang rối bời chuyện gì.

Canh Tống Thăng hòa thượng ở núi Ngũ Đài, với tính cách quyết đoán của Yến cô nương thì tám chín phần mười là nàng sẽ lên đường ngay trong đêm.

Gia theo ?

Nếu , thì chuyện gián điệp ở kinh thành ?

Ngũ thành Binh Mã Tư của riêng Tạ gia. Gia ngày thường thể cà lơ phất phơ, dù lưng cũng Thái Tôn chống đỡ.

trong thời điểm nhạy cảm ... Thật sự là nên !

...

Biệt viện.

Chu Viễn Mặc quỳ rạp xuống đất, thực hiện đại lễ quân thần.

"Chu đại nhân cần đa lễ. Minh Đình qua chuyện với . Yên tâm , phái tìm, sẽ sớm tin tức thôi."

Chu Viễn Mặc thì cảm kích vô cùng, dập đầu lia lịa: "Đa tạ Thái Tôn thương xót."

"Minh Đình, đỡ Chu đại nhân dậy ."

Bùi Tiếu tiến lên đỡ : "Ngươi . Ta và Điện hạ lâu ngày gặp, uống xong chén hẵng về."

Chu Viễn Mặc vội từ chối: "Tiểu Bùi gia cứ tự nhiên, gian ngoài chờ là ."

"Ra ngoài gì, hai chúng bàn chuyện cơ mật quốc gia, chỉ chuyện phiếm thôi mà." Bùi Tiếu chỉ cái ghế: "Ngươi cứ yên tâm xuống ."

Chu Viễn Mặc mà yên tâm cho ?

Hắn bây giờ như đang đống lửa!

Khâm Thiên Giám là nơi nhạy cảm, thể tùy tiện kết giao, nhất là với hoàng t.ử hoàng tôn. Dính họ là điều đại kỵ.

Thứ nhất là phạm điều kiêng kỵ của Hoàng đế. Thứ hai là dính thì chẳng kết cục gì.

tình thế mắt cho phép lựa chọn. Tam gia thể mặt, chuyện gián điệp đang căng thẳng, mà mạng sống của chỉ còn tính bằng tháng.

Ba cái "sự thật" dồn ép cùng lúc khiến Chu Viễn Mặc còn đường lui, chỉ thể c.ắ.n răng đến gõ cửa cầu xin.

lúc , tiếng gõ cửa.

"Điện hạ?"

"Vào ."

Thẩm Trùng đẩy cửa bước , ghé sát tai Triệu Diệc Thời thì thầm to nhỏ.

Chu Viễn Mặc thấy cảnh thì yên, liếc mắt hiệu cầu cứu Tiểu Bùi gia.

Tiểu Bùi gia gì, chỉ dùng khẩu hình trấn an : "Cứ bình tĩnh, đừng nóng vội."

Vừa thì thầm xong, Thẩm Trùng lui ngay. Triệu Diệc Thời dậy, về phía Chu Viễn Mặc.

Chu Viễn Mặc sợ quá vội vàng bật dậy: "Điện hạ?"

"Đừng sợ!"

Triệu Diệc Thời mỉm ôn hòa: "Vừa tin báo về, tìm tung tích ngươi cần tìm ."

"Thật ư?" Chu Viễn Mặc mừng rỡ quá đỗi, hai lời quỳ sụp xuống: "Đa tạ Điện hạ! Đa tạ đại ân đại đức của Điện hạ!"

Tiểu Bùi gia bên cạnh ngơ ngác hiểu chuyện gì.

Nhanh thế ?

Có cần khoa trương ?

...

Chu phủ. Nội trạch.

Chu Nhị gia dẫn Yến Tam Hợp tới một viện nhỏ thanh tịnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-552-menh-ban.html.]

"Yến cô nương, đây là nơi Vị Hi ở khi xuất giá. Tòa nhà là do đích cha chọn cho ."

Yến Tam Hợp quan sát trạch viện mặt: "Hiện giờ viện ai ở ?"

Chu Nhị gia: "Vẫn để dành cho . Cha nương giữ nguyên trạng, bảo là để con gái về thăm nhà còn chỗ nghỉ ngơi."

Yến Tam Hợp: "Nhị tiểu thư cũng phần chứ?"

"Có!" Chu Nhị gia khẳng định: "Về khoản thì cha nương công bằng, thiên vị ai cả."

Yến Tam Hợp: "Ta xem thử."

Chu Nhị gia hiệu cho lão tổng quản phía . Lão tổng quản nhanh nhẹn tiến lên , sai nha thắp đèn lồng lên.

Đây là một khuôn viên nhỏ nhắn, bài trí giản dị tự nhiên nhưng từng chi tiết đều toát lên vẻ tinh xảo.

Cửa viện mở về hướng Đông. Một con đường nhỏ lát đá cuội uốn lượn dẫn lối trong. Bồn hoa trong sân trồng đủ loại cây cỏ, thậm chí còn một cái ao nhỏ thả vài chú cá chép tung tăng bơi lội.

Yến Tam Hợp thể hình dung cuộc sống vô ưu vô lo của Chu Vị Hi thời còn con gái ở nơi .

"Trồng những cây gì thế ?"

"Cây bên trái là hồng, bên là lựu."

Chu Nhị gia giới thiệu: "Còn mấy cây trồng ngoài tường viện đều là cây quế."

Cây quế?

Yến Tam Hợp bất chợt nhớ đến chùa Giới Đài, liền xoay ngoài viện.

Chu Nhị gia hiểu ý định của nàng nhưng vẫn vội cầm đèn lồng từ tay lão tổng quản đuổi theo.

Yến Tam Hợp dọc theo tường viện hơn mười trượng mới phát hiện bên ngoài viện cũng trồng một hàng cây quế.

"Đưa đèn lồng cho , các ngươi chờ ở đây."

Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn cầm lấy đèn lồng, hai chủ tớ cùng vòng quanh tường viện.

Rất nhanh đến hậu viện. Lý Bất Ngôn giơ cao đèn lồng soi rọi, khỏi kinh ngạc thốt lên:

"Tam Hợp, chỗ cả một rừng quế."

Yến Tam Hợp cũng thấy, trầm ngâm: "Ngươi còn nhớ Chu Vị Hi từng kể, chùa Giới Đài cũng một rừng quế ?"

"Nhớ chứ. Chu lão gia lúc ngã bệnh vẫn còn cố ý bảo Chu Vị Hi lên đó ngắm."

Yến Tam Hợp nheo mắt suy tư: "Hẳn là trùng hợp ngẫu nhiên ."

Vừa dứt lời, bỗng tiếng gọi thất thanh: "Yến cô nương! Yến cô nương!"

"Là Đinh Nhất."

Yến Tam Hợp: "Chắc phát hiện điều gì ."

Lý Bất Ngôn: "Đi mau!"

Yến Tam Hợp: "Không vội, cứ hết một vòng quanh viện ."

Lý Bất Ngôn hắng giọng gọi với : "Đinh Nhất, cứ yên ở cửa viện, bọn ngay."

Đi hết một vòng.

Đinh Nhất vội vã chạy đón đầu: "Yến cô nương, xem ?"

Đó là một mảnh giấy nhỏ bằng bàn tay. Yến Tam Hợp vội nội dung mà bình tĩnh hỏi: "Tìm thấy ở ?"

Đinh Nhất: "Kẹp trong một cuốn sách. Ta tiện tay lật xem thì nó rơi xuống."

Yến Tam Hợp: "Là cái gì?"

Đinh Nhất lắc đầu: "Không nữa."

Yến Tam Hợp lúc mới đưa tờ giấy gần ánh đèn lồng, nheo mắt hồi lâu nhưng vẫn hiểu những ký tự đó gì.

"Chu Nhị gia, ngươi xem thử ."

Thực trong lòng Chu Viễn Chiêu nóng như lửa đốt. Thứ mà cha kẹp trong sách chắc chắn là vật quan trọng.

Hắn ghé sát , vô cùng bất ngờ.

"Đây là mệnh bàn của một . Yến cô nương xem , đó ghi đầy đủ Chủ tinh, Thiên Can, Địa Chi, Tàng Can, Phó tinh..."

Yến Tam Hợp như vịt sấm, cắt ngang lời : "Của ai?"

Chu Viễn Chiêu dò xét một hồi, lật qua lật tờ giấy: "Không , ghi tên."

Vô danh vô tính?

Vậy tại kẹp cẩn thận trong sách?

Yến Tam Hợp trầm ngâm một lát hỏi: "Mệnh bàn của thế nào?"

Chu Viễn Chiêu nghiêm túc xem xét kỹ lưỡng.

Nhìn một hồi lâu, bỗng trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kích động.

"Người mệnh cực , đại phú đại quý. Hơn nữa, từ năm ba tuổi Văn Xương chiếu mệnh, chiếu ròng rã suốt hai mươi năm. Ta từng thấy ai Văn Xương chiếu mệnh lâu đến thế bao giờ."

Sao Văn Xương?

Yến Tam Hợp căng thẳng hỏi dồn:

"Liệu thể là Canh Tống Thăng ?"

---

 

Loading...