Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 554: Nói lý
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:54
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bảo Chu Vị Hi thu dọn hành lý theo . Việc ngoại trừ Tam gia , e là ai nổi."
Tạ Tri Phi kinh ngạc tột độ: "Sao lôi cả Đại tẩu theo?"
"Nàng là khổ chủ, quyền chân tướng sự việc. Hơn nữa..." Yến Tam Hợp hít sâu một : "Ta nàng sống cả đời với vết nhơ trong lòng, lúc nào cũng cảm thấy thấp kém hơn khác."
Tạ Tri Phi thấy cay cay sống mũi, nhưng vẫn cố ý chìa tay vòi vĩnh: "Thế cho cái gì nào?"
"Không !"
Yến Tam Hợp vỗ cái 'bép' lòng bàn tay : "Không những , mà nếu nàng , sẽ tìm ngươi tính sổ đấy!"
Trong mắt Tạ Tri Phi tràn ngập ý : "Yến cô nương, lý lẽ chút chứ."
"Ai thèm lý với ngươi?"
Sao lý lẽ với thích cơ chứ?
"Yến cô nương, Yến cô nương..."
Lý Bất Ngôn bên cạnh mà trợn ngược mắt. Đêm nay cứ mấy khác gọi "Yến cô nương", lỗ tai nàng sắp mọc kén đến nơi .
Chu Viễn Chiêu xách vạt áo hớt hải chạy tới.
Yến Tam Hợp xoay hỏi ngay: "Của ai?"
Chu Viễn Chiêu gật đầu chào Tạ Tri Phi lưng nàng rút hai tờ giấy đưa cho Yến Tam Hợp.
Lý Bất Ngôn nhanh nhảu soi đèn lồng .
Yến Tam Hợp chăm chú kỹ, mệnh bàn hai tờ giấy giống hệt như hai giọt nước: "Là Canh Tống Thăng?"
Chu Viễn Chiêu nghiến răng: "Chính xác!"
Yến Tam Hợp giữ vẻ bình tĩnh, sang Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi đón lấy ánh mắt nàng: "Ta về Tạ phủ đây."
Vừa định bước , sực nhớ điều gì liền dặn dò: "Dù thế nào cũng nhớ mang theo nhiều quần áo ấm, núi Ngũ Đài lạnh thấu xương đấy."
"Yến cô nương định núi Ngũ Đài ?"
Chu Viễn Chiêu biến sắc: "Vậy còn tâm ma của cha ..."
"Đã tìm Canh Tống Thăng , đang tu hành ở núi Ngũ Đài. Về phần ai tìm thì ngươi cứ hỏi Đại ca ngươi ."
Yến Tam Hợp liếc xéo Tạ Tri Phi: "Tam gia đây chỉ là đưa tin thôi."
"Cái gì cơ?"
Chu Viễn Chiêu kinh hãi lùi hai bước, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng khiến thốt nên lời.
Lúc nhắc đến chuyện Canh Tống Thăng hôm nay, còn thầm đoán già đoán non xem tên đó giờ đang phiêu bạt nơi nào. Có khi vác kiếm ngao du sơn thủy, là tìm một chốn yên bình cưới vợ sinh con cũng nên.
Hắn mơ cũng ngờ Canh Tống Thăng chọn con đường nương nhờ cửa Phật.
"Tam gia, Tam gia..."
Nào còn thấy bóng dáng Tam gia nữa, chỉ còn tiếng vó ngựa xa dần và Yến Tam Hợp đang sừng sững mặt .
"Bất Ngôn."
"Có đây, gì?"
"Lập tức báo cho Đinh Nhất và Hoàng Kỳ ngừng việc sắp xếp thư phòng , về chuẩn hành lý lên đường ngay. Ta ở đây chờ, ngươi xong việc thì đón cùng về."
Yến Tam Hợp sang lệnh: "Chu Nhị gia, chuẩn hai cỗ xe ngựa nhất, sáu tay đ.á.n.h xe giỏi, lương khô đủ dùng cho năm ngày, cộng thêm hai ngàn lượng ngân phiếu. Sáng sớm mai chúng xuất phát."
Chu Viễn Chiêu mà choáng váng mặt mày.
Sao là ngay thế ? Quá đột ngột !
"Còn ngây đó gì?"
Yến Tam Hợp cao giọng quát: "Mau chuẩn !"
"Vâng, , ."
Chu Viễn Chiêu vội vã chạy lên bậc thềm, thấy lão tổng quản đang chờ sẵn liền kéo một góc khuất.
Hắn thì thầm: "Ngươi lập tức phái góc đường đợi Đại ca . Ba chúng nhất định một cùng chuyến ."
Lão tổng quản: "Vâng!"
"Hai ngàn lượng ngân phiếu đủ , chuẩn thêm ba ngàn lượng nữa cho chắc. Lương khô thực phẩm cũng mau chóng chuẩn , xe ngựa ngươi đích chọn, nhất định là loại chắc chắn, êm ái nhất."
Chu Viễn Chiêu suy tính thêm một chút dặn dò kỹ lưỡng: "Trong xe đầy đủ bồn than, chăn nệm ấm áp. Chuẩn thêm mấy bình nước nóng, trái cây điểm tâm các loại cũng một ít. Mang theo cả cái lò đất nung nhỏ và ít ngon nữa."
"Vâng, lão nô ngay!"
...
Tạ Tri Phi bước cửa hông quát tên gã sai vặt canh cửa: "Đi gọi Tạ tổng quản đây cho ."
"Vâng!"
Tên gã sai vặt chạy biến như một cơn gió, lát dẫn theo một tên béo tròn trùng trục.
Tạ Tiểu Hoa mấy ngày gặp chủ, miệng toe toét đến tận mang tai: "Tam gia, Tam gia về ạ, tiểu nhân..."
Tiểu Hoa tổng quản kịp hết câu thì gáy một bàn tay to lớn túm lấy, bóp nhẹ ngấn mỡ núng nính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-554-noi-ly.html.]
"Ca ?" Tạ Tiểu Hoa hỏi đến Đại gia liền vội vàng kéo Tạ Tri Phi một góc, thì thầm kể sự tình xảy cách đây một canh giờ.
Tam gia xong, tim thắt .
Quả nhiên sai, bảo lòng đàn ông hẹp hòi lắm mà.
"Ngươi dẫn gặp Thiếu phu nhân."
"Dạ?"
Tạ Tiểu Hoa tưởng nhầm.
Có đời thuở nhà ai chồng thấy trai chị dâu cãi khuyên giải ruột , mà nửa đêm nửa hôm đòi mò phòng chị dâu chứ?
Tạ Tiểu Hoa tuy còn độc vui tính nhưng cực kỳ nhạy cảm với mấy chuyện nam nữ thụ thụ bất .
"Gia , đêm khuya , Thiếu phu nhân chắc ngủ ạ, để mai..."
"Ngay bây giờ!" Tay Tạ Tri Phi ngứa ngáy nhéo thêm cái nữa cái cổ mập mạp, cảm giác mềm mại tay.
" , gọi chuẩn xe ngựa , lát nữa còn đưa Thiếu phu nhân công chuyện."
Tạ Tiểu Hoa suýt chút nữa thì vung tay đ.ấ.m cho ông chủ một phát!
Cái gì? Tên nhóc thối định bắt cóc cả Đại thiếu phu nhân trốn á?
Tạ Tri Phi cái bản mặt của tên béo là ngay trong đầu đang chứa suy nghĩ đen tối. chuyện của Đại tẩu là bí mật, đừng giấu Tạ Tiểu Hoa, đến cả Lão phu nhân và Phu nhân cũng tuyệt đối hé răng.
"Yến cô nương mời Đại thiếu phu nhân ngoài vài ngày."
Tạ Tri Phi nghiêm mặt cảnh cáo: "Ngươi mà dám để lọt một chữ ngoài, sẽ úp cả thùng phân lên đầu ngươi đấy."
Tạ Tiểu Hoa: "..."
...
Viện Phương Châu, then cửa cài chặt.
Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, bà v.ú tưởng Đại gia đổi ý ngủ, vội vàng khoác áo mở cửa.
Vừa ngước mắt lên thấy đến là Tam gia, bà giật suýt nhảy dựng lên.
Tạ Tri Phi lệnh: "Vào gọi Thiếu phu nhân dậy."
"Vâng!"
Bà v.ú hốt hoảng chạy trong gọi .
Một lát , Tạ Tri Phi giữa nhà chính, liếc mắt Tạ Tiểu Hoa đầy ẩn ý.
"Mọi lui hết ngoài , chuyện quan trọng cần bàn với Đại phu nhân. Tạ tổng quản canh ở cửa cho ."
Lúc Tạ Tiểu Hoa mới vỡ lẽ, hóa thằng nhãi con lôi theo là để bình phong che mắt thiên hạ, tránh tai vách mạch rừng.
Cửa phòng đóng .
Tạ Tri Phi đôi mắt thâm quầng của chị dâu, hít sâu một lấy can đảm.
"Đại tẩu, tìm tung tích Canh Tống Thăng ."
"Choang!"
Chén tay Chu Vị Hi rơi xuống đất vỡ tan tành.
Tạ Tri Phi thấy cảnh tượng thì nuốt ngược câu " xuất gia hòa thượng" trong bụng, dám nữa.
"Trời sáng Yến cô nương sẽ lên đường tìm , nàng nhắn tẩu cùng. Chỗ đó lạnh lắm, Đại tẩu nhớ mặc thêm nhiều áo ấm ."
Chu Vị Hi chôn chân tại chỗ, mặc cho nước nóng thấm ướt giày thêu.
"Chuyện bên phía Đại ca tẩu cần lo lắng, lo liệu. Hoài Châu càng cần lo, Lão phu nhân và Phu nhân cưng chiều nó nhất mực!"
Tạ Tri Phi thấy nàng ngẩn ngơ như mất hồn, cũng chẳng nàng lọt tai chữ nào . Hắn an ủi vài câu nhưng vụng về cho .
"Đại tẩu tranh thủ thu dọn đồ đạc , qua bên chỗ Đại ca một chút."
"Tam ." Chu Vị Hi chống tay mép bàn dậy, bước tới mặt Tạ Tri Phi bất ngờ quỳ sụp xuống.
"Đại tẩu!"
Tạ Tri Phi hoảng hồn vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.
"Đừng thế, đừng thế! Tẩu mau dọn đồ , tìm Đại ca đây. Nhớ mặc ấm đấy!"
Tam gia gần như là bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Chạy một đoạn xa mà tim vẫn đập thình thịch, cảm giác ngột ngạt khó thở như ai bóp nghẹt.
Tạ Tiểu Hoa ghé cái mặt mâm xôi gần: "Gia, giờ qua bên Đại gia ạ?"
Tạ Tri Phi bỗng thấy đau đầu kinh khủng.
Hai cãi to như thế, tám chín phần mười là do Đại tẩu nhắc đến chuyện Canh Tống Thăng. Đại ca chỉ tên thôi chịu nổi , giờ Đại tẩu còn đòi gặp tình cũ...
Giấu thì thể giấu mãi , chi bằng cứ thẳng cho xong.
thế nào cho êm đây?
---