Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 555: Bình sứ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:55
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù đau đầu đến mấy thì Tạ Tri Phi vẫn c.ắ.n răng bước thư phòng, hơn nữa còn thẳng vấn đề gai góc nhất.
"Ca, tìm thấy Canh Tống Thăng . Hắn xuất gia hòa thượng ở núi Ngũ Đài."
Tạ Nhi Lập còn kịp phản ứng, bồi thêm cú nữa: "Yến Tam Hợp gặp ngay lập tức, và quan trọng hơn là nàng đưa cả Đại tẩu cùng."
Câu chẳng khác nào một cú đ.ấ.m trời giáng. Tạ Nhi Lập kịp hồn thì lĩnh thêm cú bồi tiếp theo.
Đau điếng .
"Nàng là phụ nữ chồng, lôi nàng theo cái gì?"
"Dẫn Đại tẩu gì thì chịu, chỉ là kẻ thừa hành mệnh lệnh thôi. Bên phía Đại tẩu cũng thông báo ."
"Không !" Tạ Nhi Lập đập bàn quát lớn.
"Đại ca, giờ lúc để giận dỗi . Chuyện của Canh Tống Thăng thể là mấu chốt giải tâm ma cho Chu lão gia. Huynh nhẫn tâm Chu gia c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn ?"
"Đệ..."
"Huynh tin tưởng bản , là tin tưởng Đại tẩu?" Tạ Tri Phi thuyết phục: "Hơn nữa, bây giờ Canh Tống Thăng là xuất gia , so đo với một ông sư gì cho mệt ?"
Hòa thượng?
Tạ Nhi Lập nhạt trong lòng.
Tên đó thà ăn mày còn dễ coi hơn là hòa thượng.
Ăn mày ư? Cùng lắm thì bảo Viễn Mặc ném cho ít tiền bố thí là xong.
hòa thượng ư? Phụ nữ vốn dĩ mủi lòng, thương cảm, nhớ nhung cả đời!
"Đại ca, nếu thực sự nỡ để Đại tẩu thì sẽ khó với Yến Tam Hợp ." Tạ Tri Phi giả vờ lùi một bước: "Cứ bảo là sức khỏe Đại tẩu yếu, chịu nổi đường xa..."
"Đi ! Cho hết ! Ngươi cứ việc mang nàng , mang ngay lập tức cho khuất mắt ."
Trong bụng Tạ Nhi Lập đang ngọn lửa giận bùng cháy dữ dội nhưng chẳng thể trút lên đầu Yến Tam Hợp, đành sang phát tiết lên đầu lão Tam.
Tạ Tri Phi chẳng những giận mà còn trai với ánh mắt đầy thương cảm.
Đại tẩu gả cho Đại ca là do lệnh cha , lời mối lái, chứ bản Đại ca cũng mặn mà gì?
Người mà thực sự yêu thương là một nha tên Nam Sơn.
Cô nha đó mua từ bên ngoài về, nhan sắc bình thường nhưng bù thông minh lanh lợi, tính tình dịu dàng chu đáo.
Cũng chính vì nhan sắc bình thường mà nương mới yên tâm để cô hầu hạ trong viện của Đại ca. Nào ngờ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hai nảy sinh tình cảm sâu đậm.
Sau khi chuyện, mẫu cũng phản đối, thậm chí còn bàn với phụ định nâng cô lên thông phòng.
Ai ngờ cha nổi trận lôi đình, mắng nương một trận té tát ngay hôm đem bán tống bán tháo Nam Sơn nơi khác.
Đại ca vì chuyện mà ốm thập t.ử nhất sinh, trong vòng một tháng sụt mất cả chục cân thịt, ở bên cạnh mà xót xa vô cùng.
Con cái thế gia, chuyện dựng vợ gả chồng đều do tự quyết. Phu thê bọn họ mấy năm nay tuy mặn nồng thắm thiết như đôi chim liền cánh, nhưng cũng giữ sự "tương kính như tân".
Người ngoài chứ Tạ Tri Phi hiểu rõ, chính nhờ Đại tẩu mà mấy năm nay Đại ca mới tìm nụ .
Bây giờ tự dưng xảy cơ sự ...
"Ca, coi như đồng ý nhé?"
Tạ Nhi Lập bực bội phẩy tay, ý bảo cút nhanh cho khuất mắt.
"Ca, sáng sớm mai sẽ đích tiễn Đại tẩu ."
"Ca, nhớ kỹ là tuyệt đối đừng chuyện với Lão tổ tông và nương đấy nhé."
Tạ Nhi Lập hít sâu một cố trấn tĩnh, đợi bóng dáng thằng em khuất cánh cửa mới vung tay gạt mạnh đống đồ bàn.
"Choang..."
Tiếng chén vỡ tan tành chói tai như tiếng lòng đang vụn vỡ.
...
Chu phủ. Bí cảnh.
"Đại ca." Chu Viễn Chiêu thắc mắc: "Ai mà tài tình tìm tung tích Canh Tống Thăng nhanh như ?"
Chu Viễn Mặc khẽ thở dài: "Hoàng thái tôn Điện hạ."
Không khí trong phòng lập tức trùng xuống nặng nề.
Hóa Đại ca vội vã cùng Tiểu Bùi gia là để đến gặp Hoàng thái tôn.
mà...
Chu Viễn Hạo ngập ngừng liếc Nhị ca, thấy vẻ mặt khiếp sợ của bèn c.ắ.n răng : "Lão tổ tông quy củ nghiêm ngặt, tuyệt đối lén lút tiếp xúc với các hoàng t.ử hoàng tôn cơ mà."
Đã đến nước , còn giữ khư khư cái quy củ thì ích lợi gì?
"Nếu cầu cứu, thì tìm nhanh đến thế?"
Ánh mắt Chu Viễn Mặc trầm xuống đầy suy tư: "Thái tôn suy cho cùng vẫn là dòng dõi chính thống, tương lai ắt sẽ là chủ nhân của thiên hạ, cũng là chủ nhân của Chu gia. Sớm muộn gì cũng phục tùng, thì gì khác biệt ?"
Chu Viễn Chiêu và Chu Viễn Hạo , trong lòng hiểu rằng lúc cũng chỉ thể tự an ủi bản như mà thôi.
"Lão Nhị."
"Dạ, Đại ca."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-555-binh-su.html.]
"Đệ cùng Yến cô nương chuyến ."
Chu Viễn Chiêu vốn cũng định xung phong . Nha môn đang bộn bề công việc Đại ca dứt , nương bên cần Tam túc trực, bản là hợp lý nhất.
"Được."
Chu Viễn Mặc dậy, tới mặt , thôi.
"Ca, chuyện gì cứ dặn dò."
"Để theo, thực còn một nguyên nhân nữa. Trong ba , là thiết với Canh Tống Thăng nhất, cũng gần gũi với Đại nhất. Lỡ như chuyện gì..."
Chu Viễn Mặc vỗ vai lão Nhị đầy tin tưởng: "Đệ lựa lời khuyên giải giúp cả hai bên."
Chu Viễn Chiêu khổ: "Đại ca, chuyện gì cũng thể khuyên, duy chỉ chuyện tình cảm ..."
"Lão Nhị, chỉ cần nhớ kỹ một điều: Đệ mang họ Chu."
"Đệ..."
Chu Viễn Chiêu thấy nỗi đau đớn thoáng qua trong mắt trưởng, cuối cùng chỉ gật đầu chấp thuận.
...
Ngày hôm .
Trời còn sáng rõ, một chiếc xe ngựa lặng lẽ rời khỏi cổng Tạ phủ, thẳng đến Chu phủ.
Đến nơi, Tạ Tri Phi nhảy xuống xe , đang định đỡ Đại tẩu thì giọng của Yến Tam Hợp vang lên bên cạnh.
"Để nàng tự xuống."
Tạ Tri Phi rụt tay , ái ngại: "Đại tẩu, đường xa vất vả, màn trời chiếu đất, Yến Tam Hợp sợ tẩu..."
"Ta sợ, mà."
Chu Vị Hi bám mép xe nhẹ nhàng nhảy xuống. Khi vững , nàng nhận đều với ánh mắt ngỡ ngàng.
Cũng thôi.
Nàng tháo bỏ hết trâm cài trang sức, để mặt mộc, khoác chiếc áo vải thô dày dặn nhất, tóc búi cao gọn gàng như nam tử.
"Yến cô nương, ăn mặc thế ?"
"Rất , nên như ." Yến Tam Hợp hài lòng gật đầu: "Bất Ngôn, vứt hết mấy thứ vô dụng trong xe ."
Lý Bất Ngôn nhảy tót lên xe.
Ném lò than xuống. Ném hết dưa và trái cây điểm tâm xuống. Lò đất nung, cụ tinh xảo cũng ném xuống đất thương tiếc.
Mặt Chu Nhị gia méo xệch: "Yến cô nương, những thứ đều là đồ ..."
"Thì ?" Giọng Yến Tam Hợp đầy vẻ khó chịu: "Ta dẫn các ngươi du ngoạn sơn thủy chắc? Có cần mang thêm mấy con vịt , bồ câu hầm nữa ?"
Tiểu Bùi gia chột sờ mũi: Nàng cái gì thế nhỉ? Gió to quá chả thấy gì cả.
Lý Bất Ngôn nhảy xuống xe, bĩu môi: "Nếu nể mặt Thiếu phu nhân thì ném luôn cả cái bình nước nóng ."
Yến Tam Hợp lệnh đanh thép: "Xuất phát!"
Vừa dứt lời, Đinh Nhất và Hoàng Kỳ kẻ nhảy lên vị trí đ.á.n.h xe. Cả hai đều trùm kín mít, chỉ để lộ đôi mắt đen láy tinh .
Chu Vị Hi hỏi: "Yến Tam Hợp, xe nào..."
"Xe phía ."
Lý Bất Ngôn chỉ tay: "Đi theo ."
Tiểu Bùi gia thấy khí thế hừng hực của Lý Bất Ngôn thì ngoan ngoãn leo tót lên chiếc xe ngựa đầu tiên.
Chu Viễn Chiêu Đại ca, Tam một cái lồm cồm bò lên chiếc xe đầu tiên cùng Tiểu Bùi gia.
Yến Tam Hợp bước tới mặt Tạ Tri Phi, ngẩng đầu cộc lốc: "Đưa tay ."
Tạ Tri Phi ngoan ngoãn ngửa lòng bàn tay, một chiếc bình sứ nhỏ lạnh lẽo đặt tay .
Yến Tam Hợp, đây là cái gì thế?
Không tự mở mà xem !
Mặt Yến Tam Hợp nóng bừng, vội vàng leo lên xe, lúc vén rèm còn ngoái buông một câu: "Tam gia cần tiễn tận cửa thành , chia tay ở đây là . Xuất phát!"
"Họ!"
Đinh Nhất quất roi, bánh xe bắt đầu lăn bánh.
Tạ Tri Phi lặng theo đoàn xe ngựa khuất dần trong sương sớm mới cúi đầu chiếc bình sứ trong tay.
Vừa thấy nhãn hiệu, m.á.u trong như sôi lên sùng sục.
Bình sứ chính là loại t.h.u.ố.c trị vết bầm tím thượng hạng mà đến Bách Dược Đường mua cho nàng khi nàng tên ch.ó Từ Thịnh thương.
Nàng đưa nó cho ?
Tạ Tri Phi đưa tay sờ lên vết bầm tím cổ, trong ánh mắt ánh lên niềm vui sướng thể che giấu.
Vết thương ngoại trừ Chu Thanh , ngay cả Minh Đình tinh ý thế cũng phát hiện .
Chỉ mỗi nàng thấy .