Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 569: Đào hoa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:09
Lượt xem: 322

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Viễn Chiêu ngã phịch xuống bồ đoàn, mặt cắt còn giọt máu.

Lòng hiếu kỳ của Tiểu Bùi gia dâng lên tận cổ họng. Hắn định mở miệng hỏi lão hòa thượng rốt cuộc gì đặc biệt thì Canh Tống Thăng lên tiếng: "Sư phụ một năm chỉ bói ba , mỗi chỉ trả lời duy nhất một câu hỏi. Không thu vàng bạc châu báu, chỉ cần hỏi nguyện một việc cho thiên hạ chúng sinh."

Canh Tống Thăng Yến Tam Hợp đầy ẩn ý: "Các ngươi đến thật đúng lúc, năm nay sư phụ vẫn mở quẻ nào."

"Khoan !" Yến Tam Hợp chằm chằm lão hòa thượng: "Chẳng Hình gia quy định truyền nữ truyền nam ? Tại ông những bí thuật ?"

Lý Bất Ngôn gật đầu lia lịa: " đấy, ai dạy cho ông?"

Tiểu Bùi gia bồi thêm: "Có chuẩn đấy?"

"Chuẩn!"

Ba đồng loạt đầu Chu Viễn Chiêu, ánh mắt hiện lên cùng một câu hỏi: Làm ngươi ?

Ánh mắt Chu Viễn Chiêu dán chặt lão hòa thượng, hít một sâu để trấn tĩnh.

"Truyền thuyết kể rằng đứa trẻ là hóa của một vị Lạt Ma cao tăng, mang theo ký ức của kiếp . Vừa sinh , và mỗi câu thốt đều linh nghiệm như thần."

"Thật á?”

“Điêu ?"

Thấy họ tin, Chu Viễn Chiêu vội giải thích:

"Truyền thuyết còn sở hữu đôi thiên nhãn, ban ngày , ban đêm quỷ. Việc gia nhập Phật môn là để áp chế tà tính bẩm sinh. Người xuống tóc cho chính là vị cha ruột Lạt Ma ."

"Sau khi xuống tóc cho con xong, phụ tọa hóa viên tịch. Còn mẫu , khi sinh hạ , cũng mỉm mà qua đời."

Tiểu Bùi gia kinh hãi đến mức tim ngừng đập một nhịp: "Vì... vì... vì thế?"

Chu Viễn Chiêu: "Bởi vì sứ mệnh của hai đó đến thế gian chỉ là để sinh và xuống tóc cho mà thôi. Nhiệm vụ thành, công đức viên mãn, họ liền tu thành chính quả."

Sự im lặng bao trùm gian. Có thể rõ cả tiếng kim rơi xuống đất.

Yến Tam Hợp thầm nghĩ: Hèn gì ông chỉ liếc mắt một cái thấu việc Canh Tống Thăng lấy mất Văn Xương.

Lý Bất Ngôn: Hèn gì ông thể xoay chuyển mệnh bàn của Canh gia.

Tiểu Bùi gia: Dưới trướng một nhân vật tầm cỡ thế hề ? Tại ?

Lão hòa thượng hề hề: "Bé trai họ Chu , ai kể cho ngươi mấy chuyện thế?"

"Tổ phụ ." Chu Viễn Chiêu hồi tưởng: "Năm đó tổ phụ từng lặn lội khắp nơi tìm kiếm ngài, chỉ mong cầu một quẻ."

Điên ! Điên thật !

Đương gia của Khâm Thiên Giám, thông thiên văn, tường địa lý, xem tinh tượng đoán vận mệnh quốc gia, mà còn cầu lão một quẻ... Tiểu Bùi gia thật tự tát một cái.

Câu là gì nhỉ? Có mắt thấy Thái Sơn, mắt như mù?

, bây giờ lao đến ôm đùi lão, nịnh nọt vài câu liệu còn kịp nhỉ?

Lý Bất Ngôn cũng tự vả mặt . Vừa nàng còn mắng lão là đồ khốn nạn, còn xúi Canh Tống Thăng tìm sư phụ khác... Liệu lão hòa thượng thù dai đây?

Yến Tam Hợp thì suy nghĩ nhiều. Ngay đầu tiên thấy lão hòa thượng , nàng cảm nhận một luồng khí tức kỳ lạ tỏa từ ông , khiến nàng cảm thấy vô cùng thư thái, như thể kinh mạch trong cơ thể đều gột rửa.

Chưa từng tiền lệ.

Lúc trong lòng nàng lờ mờ đoán rằng vị hòa thượng gầy gò khô quắt thường, nên mới dùng phép khích tướng để thử lòng.

"Bé con , mấy cái truyền thuyết vỉa hè đó cho vui thôi." Lão hòa thượng vẫn giữ vẻ mặt khiêm tốn giả tạo.

"Cái gì mà Lạt Ma chuyển thế, cái gì mà ký ức kiếp , thiên nhãn quỷ thần, là chuyện tào lao. Các ngươi xem, cũng ăn ngũ cốc hoa màu, cũng ỉa đái như thường cả thôi."

Thấy đám trẻ vẫn còn đang ngẩn , mặt lão trầm xuống.

"Được , tranh thủ thời gian , đừng lỡ giấc ngủ của . Người già ban đêm ngủ ngon thì ban ngày sẽ uể oải lắm."

Ba vội vàng dậy khỏi bồ đoàn, đến tượng Phật ở gian ngoài quỳ xuống.

Dập đầu ba cái. Dập xong, chắp tay mặt Phật tổ thành tâm thề nguyện.

Lý Bất Ngôn đỡ Yến Tam Hợp dậy, dìu nàng ngoài. Ra đến cửa, Lý Bất Ngôn ghé sát tai Yến Tam Hợp, thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai thấy: "Nếu là cao nhân ngàn năm một, chi bằng đừng hỏi chuyện Chu gia nữa, hãy hỏi xem hung thủ vụ t.h.ả.m án diệt môn Trịnh gia là ai ?"

Yến Tam Hợp cũng từng thoáng nghĩ đến điều .

"Này, hai các ngươi lén lút to nhỏ cái gì đấy?" Tiểu Bùi gia tò mò theo.

Lý Bất Ngôn ngứa tay chỉ ném hạt dẻ mặt tên .

Yến Tam Hợp ho khan một tiếng chữa cháy: "Đang bàn xem nên hỏi cái gì."

Chỉ ba cơ hội, mỗi một câu hỏi, thì đ.á.n.h trọng tâm.

Tiểu Bùi gia ghé đầu gần, vẻ mặt thần bí: "Yến Tam Hợp, thể hỏi xem bao giờ Hoài Nhân lên Hoàng đế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-569-dao-hoa.html.]

Lý Bất Ngôn huých tay Yến Tam Hợp: Thấy , tên nhóc cũng tranh thủ hỏi chuyện riêng tư kìa.

"Không !" Yến Tam Hợp quả quyết từ chối: "Ngươi hỏi chuyện của Đại lão gia Chu gia - Chu Toàn Quang. Bất Ngôn, ngươi hỏi chuyện của Ngũ lão gia Chu gia - Chu Toàn Gia. Còn sẽ tùy cơ hành sự..."

Lý Bất Ngôn: "..." là cái đầu gỗ. Tiểu Bùi gia: "..." Chẳng thức thời gì cả.

...

Trở nhà đá, điều khiến bất ngờ là lão hòa thượng áo cà sa trang trọng, n.g.ự.c đeo chuỗi tràng hạt uy nghiêm.

Vừa đổi trang phục, bầu khí trong nhà đá lập tức trở nên trang nghiêm, bản lão hòa thượng cũng như lột xác, toát lên phong thái của một bậc cao tăng đắc đạo.

Ba xuống. Tiểu Bùi gia định mở miệng thì chợt nhớ một chuyện quan trọng.

"Đại sư, việc như thế nào mới tính là tạo phúc cho chúng sinh?"

Phải hỏi cho rõ ràng.

"Lỡ như hứa mà , c.ắ.n trả ngược thì chẳng thiệt đơn thiệt kép ?"

Lão hòa thượng: "Đối với ngươi, sửa cầu đường, quyên tiền bố thí lương thực đều coi là tạo phúc cho thiên hạ."

Thế nghĩa là mỗi sẽ yêu cầu khác ?

Tiểu Bùi gia vội vàng liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn: Nhanh, hỏi cho rõ phần của ngươi .

Lý Bất Ngôn vội hỏi: "Còn thì ?"

"Ngươi ..." Lão hòa thượng ngẫm nghĩ: "Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ là ."

Cái thì đơn giản, danh xưng Lý đại hiệp của hữu danh vô thực.

Lý Bất Ngôn chỉ Yến Tam Hợp: "Còn nàng ?"

"Nàng ?" Lão hòa thượng liếc Yến Tam Hợp một cái đầy ẩn ý: "Nàng chẳng cần gì cả, bản sự tồn tại của nàng là tạo phúc cho chúng sinh thiên hạ ."

Yến Tam Hợp rùng , cảm giác ánh mắt lão hòa thượng chứa đựng điều gì đó vô cùng sâu xa.

"Tại ?"

Lão hòa thượng chắp tay ngực, trang nghiêm : "Nam mô A Di Đà Phật, thiên cơ bất khả lộ."

Yến Tam Hợp: "..." Không cần gì càng đỡ mệt!

Tiểu Bùi gia lên tiếng: "Đại sư, câu hỏi."

Lão hòa thượng: "Hỏi ."

Tiểu Bùi gia: "Ta vòng vo nữa, hỏi về mệnh cách của Đại lão gia Chu phủ - Chu Toàn Quang."

Lão hòa thượng: "Báo ngày sinh tháng đẻ."

Chu Viễn Chiêu thuộc lòng, vội vàng một chuỗi con .

Hắn dứt lời, lão hòa thượng nhạt: "Người c.h.ế.t , còn mệnh cách mà xem."

Mặt Tiểu Bùi gia trắng bệch.

Nghe xong ngày sinh ngay sống c.h.ế.t, tốc độ nhanh đến mức cần bấm đốt ngón tay, chuyện ... quả thực khiến rợn tóc gáy!

Tiểu Bùi gia lắp bắp: "Không giấu gì đại sư, chính là vị công t.ử thế gia mà Yến Tam Hợp nhắc đến. Vốn là , nhưng đó..."

Lão hòa thượng cắt ngang: "Giếng Đào Hoa."

"Cái gì?" Bùi Tiếu ngơ ngác: "Giếng Đào Hoa là cái gì?"

"Đại sư, ngài thể rõ hơn một chút ?"

"Hỏi tiếp ."

"Khoan , ý ngài là dùng hết lượt hỏi á?"

"Không kết thúc thì chẳng lẽ lão hòa thượng còn đây tán gẫu với ngươi đến sáng ?"

Vị Bùi đại nhân chẳng lẽ đầu óc vấn đề?

Thôi thôi, nể tình kẻ ngốc, thêm một câu cho rõ.

"Về cái viện từng ở, phái xuống giếng mà xem."

"Sau đó thì ?"

Lão hòa thượng giật thon thót, vẻ mặt như thể "chẳng lẽ còn ngu hơn cả kẻ ngốc", chán ghét nhắm mắt .

"Đổi khác hỏi ."

---

 

Loading...