Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 582: Trở về

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:22
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một vị tướng quân trọng thương, con đường duy nhất là cáo lão hồi hương.

Mà một khi cáo lão hồi hương, Bộ gia quân sẽ tan rã.

Bộ gia quân tan rã cũng đồng nghĩa với việc tàn dư của Trịnh gia quân biến mất.

Theo lý thì xảy chuyện lớn tày trời như , Tạ Tri Phi dù thế nào cũng nhờ Triệu Hoài Nhân giúp đỡ điều tra. bây giờ xem ... Thôi thì cứ theo ý , tạm thời nhúng tay .

Tạ Tri Phi hỏi tiếp: "Có tra gì từ cái xác ?"

Chu Thanh đáp: "Là t.ử sĩ, trong kẽ răng giấu độc dược."

"T.ử sĩ?" Tạ Tri Phi nhạt: "Kẻ khả năng nuôi t.ử sĩ ở Tứ Cửu thành cũng chẳng mấy ."

Chu Thanh , lông mày nhíu : "Gia cảm thấy đám nhắm Bộ tướng quân ?"

"Ai mà , khi nhắm cũng chừng." Hàng mi dài của Tạ Tri Phi rũ xuống.

Ít nhất một điều thể khẳng định: Có kẻ nắm rõ nhất cử nhất động của và Bộ Lục như lòng bàn tay.

Chu Thanh đến đây chợt thấy sống lưng lạnh toát.

Lần Gia gặp nạn, trùng hợp đúng lúc bên cạnh. Bộ tướng quân cũng chỉ một một .

Điều đó nghĩa là gì?

Nghĩa là một đôi mắt đang đăm đăm Gia hoặc là Bộ tướng quân.

Về phần Bộ tướng quân thì rõ, nhưng Gia xưa nay hành xử khiêm tốn, kín đáo, thể dẫn dụ t.ử sĩ đến ám sát ?

Gia đúng, thể chỉ dựa Bộ Lục, chúng cũng âm thầm điều tra.

Nhất định tra cho lẽ!

......

Trong xe ngựa.

Trương Khuê cũng đang những lời tương tự.

"Lão đại xưa nay việc kín kẽ, cả ngày chỉ luyện binh, thể rước họa t.ử sĩ ."

"Mặc kệ chúng nhắm ai, đều điều tra cho rõ ràng." Bộ Lục liếc Trương Khuê: "Việc giao cho ngươi."

Không cần Lão đại lệnh, Trương Khuê cũng ôm việc . Tuy rằng manh mối gì, nhưng dám đả thương Lão đại cũng chính là đả thương .

"Lão đại yên tâm, nhất định sẽ xới tung lên để điều tra."

Giao việc cho Trương Khuê thì Bộ Lục yên tâm. Đứa nhỏ theo sáu năm, tính cách trầm và cẩn trọng nhất.

Một chuyện giao phó xong, chuyện khác dâng lên trong lòng.

Bộ Lục im lặng hồi lâu, cuối cùng : "Từ Niệm An giữ nữa . Ngươi với Tạ Tam gia, bảo ngậm miệng ."

"Lão đại?" Trương Khuê kinh hãi.

Từ Niệm An là cái mạng của Lão đại. Tên nhóc gây chuyện tày trời thế nào thì Lão đại vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, nhẫn nhịn suốt hơn mười năm nay, bây giờ ...

"Hắn câm miệng thì Bộ gia quân sẽ xong đời." Nước mắt Bộ Lục lặng lẽ rơi xuống: "Cuối cùng vẫn là với cha !"

"Lỗi gì chứ! Nếu Lão đại chùi đ.í.t cho thì cũng c.h.ế.t bao nhiêu ." Trương Khuê thấy Lão đại đau lòng thực sự, vội hỏi: "Thật sự... còn cách nào cứu vãn ?"

"Ngủ chung với gián điệp suốt ba tháng trời, còn cứu vãn cái gì nữa?" Bộ Lục khẽ thở dài: "Ngươi cầu xin Tam gia cho dứt khoát một chút, đừng để chịu nhiều đau đớn. Sau khi khỏi hẳn, sẽ đích đến tạ ơn ngài ."

Trương Khuê thôi: "Lão đại, Tạ Tam gia đáng tin ?"

Tuy hôm qua và Lão đại đồng sinh cộng tử. Tuy mời Bùi thái y của Thái y viện tới trị thương cho Lão đại. lòng cách một lớp da. Quỷ mới trong lòng cái gã họ Tạ rốt cuộc đang toan tính điều gì? Hơn nữa, ai mới gặp mặt một vội vàng xả giúp như thế?

Bộ Lục nhắm mắt , chỉ cảm thấy rệu rã mệt mỏi nên lời: "Có đáng tin , điều tra một chút sẽ ."

"Lão đại, cứ giao cho ."

"Không cần!" Bộ Lục lắc đầu: "Người , tự điều tra!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-582-tro-ve.html.]

Phải điều tra cho kỹ!

......

Từ Niệm An c.h.ế.t, tắt thở lúc nửa đêm. Nguyên nhân t.ử vong là do vết thương lưng quá nặng.

Bởi vì moi gì từ miệng nên t.h.i t.h.ể Bộ gia quân mang về. Nghe khi quả mẫu của Từ Niệm An tin, bà ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tỉnh , đàn bà lao đến doanh trại Bộ gia quân, mắng nhiếc suốt hai canh giờ ở cổng, lời lẽ cay độc, quy kết Bộ Lục là kẻ vong ân phụ nghĩa, hại c.h.ế.t con trai bà .

Bộ Lục mặt, mặc kệ bà c.h.ử.i bới. Chờ đến khi bà mệt lả thì mới lệnh cho thị vệ đưa bà về phủ.

Màn náo loạn ngược càng khiến uy tín của Bộ Lục trong quân tăng cao thêm một bậc. Mọi đều bàn tán rằng, Bộ tướng quân mười mấy năm nay cưng chiều nghĩa t.ử như trứng mỏng, hái trăng trời ngài cũng chiều. đại sự phi rõ ràng, ngài hề mềm lòng, đáng đ.á.n.h thì đánh, đáng g.i.ế.c thì g.i.ế.c.

Chuyện của Bộ tướng quân lắng xuống thì tin tức từ phía Võ An Hầu nổi lên. Ông dâng tấu lên Bệ hạ, chủ động xin lĩnh binh xuất chinh đ.á.n.h Thát Đát năm .

Bệ hạ khen ngợi Võ An Hầu vài câu giữ tấu chương , thêm gì.

Tin tức truyền đến tai Tạ Tri Phi, ngay tên nhóc Hách Quân tác động gì đó. Võ An Hầu vì con trai quý t.ử mà quyết định đối đầu với Hán Vương.

Vì thế, sai Chu Thanh truyền tin cho Thái Tôn, gợi ý Thái Tôn tìm cơ hội nâng cốc chúc mừng Võ An Hầu một chút.

Không chỉ hai tin .

Bùi Ngụ đến Bộ gia quân một chuyến, báo rằng vết thương của Bộ Lục hồi phục khá , miệng vết thương bắt đầu khép .

Tạ Tri Phi xong, bắt chước Tiểu Bùi gia niệm một câu "A Di Đà Phật".

Bùi Ngụ còn mang về một cây sâm già trăm năm, là Bộ Lục biếu Tam gia tẩm bổ dưỡng thương.

Vết thương của Tam gia cần thời gian để lành. thứ Tam gia thiếu nhất lúc chính là thời gian.

Yến Tam Hợp sắp kinh, trấn thủ kinh thành, dù thế nào cũng nghênh đón nàng.

Bùi Ngụ tên nhóc xuống giường thì hai lời, lăn đất ăn vạ.

Muốn ư? Lại đây! Bước qua xác bổn thái y .

Tạ Tri Phi hết nước hết cái, nịnh nọt đủ đường, Bùi Ngụ vẫn chỉ phán xanh rờn hai chữ: "Đừng mơ."

Từng ngày trôi qua.

Đêm nay, Tam gia chợp mắt thì Chu Thanh bỗng nhiên kích động chạy : "Gia, Yến cô nương và chỉ còn cách kinh thành trăm dặm nữa thôi."

"Nhanh ?" Tạ Tri Phi vội vàng bật dậy: "Mau, mau cõng cổng thành chờ."

"Bùi thái y cho phép ."

"Hắn cho thì c.h.ế.t cho xem!"

Tạ Tri Phi đợi nữa: "Thang Viên, Thang Viên, quần áo cho Gia. Lấy cái bộ màu đỏ kìa, mặc trông khí sắc sẽ hơn một chút."

Mấy ngày nay việc ăn uống vệ sinh của Tam gia đều do Thang Viên đích chăm sóc. Nàng việc thuần thục, chẳng mấy chốc xong xiêm y cho Tam gia.

Nào ngờ đúng lúc , của Chu phủ hớt hải chạy tới.

Người đến là lão tổng quản Chu Tỉnh, ông cầu khẩn: "Tam gia, Phu nhân xong , đến canh sâm cũng nuốt trôi nữa."

Sao nhanh như !

Tạ Tri Phi cố nén kinh hãi: "Đại gia nhà ngươi ?"

"Đại gia và Tam gia đều đang túc trực bên giường, cả Đại cô gia cũng mặt." Chu Tỉnh run rẩy : "Đại gia phái lão nô tới hỏi Tam gia một tiếng, cần... chuẩn hậu sự ?"

"Chuyện ..." Sao chứ?

"Ngươi mau trở về cho Phu nhân , rằng nhóm Yến cô nương đang ở ngoài trăm dặm, chắc chắn cô mang về nhiều tin tức quan trọng. Bảo bà nhất định ráng chịu đựng chờ đợi."

Chu Tỉnh thế, đến chào hỏi cũng quên bẵng, vội vàng đầu chạy thục mạng ngoài, chạy hô lớn: "Yến cô nương trở , Phu nhân cứu ! Yến cô nương trở , Phu nhân cứu !"

Tạ Tri Phi mà lòng chua xót: "Chu Thanh, nhanh lên!"

---

 

Loading...