Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 584: Không tin

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:24
Lượt xem: 309

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước Chu phủ, tới cửa thứ hai thì Đại gia Chu Viễn Mặc và Tam gia Chu Viễn Hạo nhận tin tức chạy nghênh đón.

Chu Viễn Mặc còn kịp xem , nhà tơi tả đến mức nào, chỉ chăm chăm Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Yến cô nương, nương rốt cuộc là ..."

"Chu Nhị gia hết chuyện, lát nữa sẽ giải thích cho ngươi."

Yến Tam Hợp chỉ phía .

"Chúng bẩn quá , cần rửa mặt qua loa một chút. Phiền các vị chuẩn cho chúng ít đồ ăn nóng, cơm nóng. Nửa canh giờ , chúng gặp ."

Chu Viễn Mặc định hỏi thêm thì Yến Tam Hợp hít sâu một , ngắt lời: "Chu Viễn Mặc, cho chúng thở một chút , đó còn nhiều việc ."

"Ca!" Chu Viễn Chiêu đầu bù tóc rối, mặt mũi bơ phờ than vãn: "Bọn hai ngày nay gì bỏ bụng , đường liên tục nghỉ ngơi chút nào."

"Vậy... Mau, mau chuẩn cơm nóng, đồ ăn nóng, nhanh lên..." Chu Viễn Mặc cuống quýt sai bảo, vội vàng sang Chu Vị Hi, nhưng thấy ánh mắt đang về một hướng khác.

Ở phía xa.

Cuối con đường mòn, một nam t.ử mặc áo xanh đang lặng lẽ. Người đó chắp tay lưng, mày kiếm nhíu chặt, ai khác chính là Tạ Nhi Lập.

Ánh mắt Tạ Nhi Lập và Chu Vị Hi chạm , ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng .

Người phụ nữ mặt mặc chiếc áo bông rộng thùng thình, đầu tóc rối như tổ quạ, sắc mặt trắng bệch, gò má hóp gầy guộc.

Đã bảo nàng đừng mà cứ khăng khăng đòi cho bằng .

Bây giờ biến thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn để cho ai xem?

Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, dứt khoát xoay bỏ .

Chu Viễn Mặc sợ nghĩ ngợi lung tung, vội giải thích: "Mấy ngày nay, Nhi Lập ngày nào cũng qua đây chăm sóc nương, Vị Hi ..."

"Ca." Chu Vị Hi khẽ ngắt lời trưởng: "Tất cả chuyện, hãy đợi tiễn nương xong xuôi hẵng , ?"

Chu Viễn Mặc chỉ cảm thấy n.g.ự.c bắt đầu đau nhói. Sao ai nấy đều chắc như đinh đóng cột rằng nương sẽ c.h.ế.t thế ? Chuyến Ngũ Đài Sơn rốt cuộc xảy biến cố gì?

Chu Viễn Mặc túm lấy tay Chu Viễn Chiêu: "Đi, theo thư phòng."

Chu Viễn Hạo thấy cũng vội vàng theo.

"Tam gia xin dừng bước."

Chu Viễn Hạo vội : "Yến cô nương gì phân phó?"

Yến Tam Hợp theo hướng Tạ Nhi Lập khuất, : "Mời cả Tạ Nhi Lập thư phòng, để cùng ."

Chu Viễn Hạo tỏ vẻ khó xử: "Chuyện e là..."

Yến Tam Hợp: "Không giấu , sớm muộn gì cũng sẽ . Để từ chính miệng các ngươi lẽ sẽ dễ chấp nhận hơn."

Chu Viễn Hạo Yến Tam Hợp, sang Chu Vị Hi, cuối cùng dậm chân quyết định: "Được!"

"Chu Vị Hi, ngươi cũng về phòng rửa mặt mũi, ăn chút gì hãy sang thăm Phu nhân." Yến Tam Hợp nàng đầy thương cảm.

Trên đường về, ngay cả một gã đàn ông như Tiểu Bùi gia còn nôn thốc nôn tháo, phụ nữ mặt mày tái mét vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, co ro trong góc xe rên rỉ nửa lời, thôi cũng đủ khiến xót xa.

"Có một việc cần vội rõ ngay lúc , còn khối thời gian để tính toán. Nếu thực sự dồn đến bước đường cùng, ngươi hãy nhớ vẫn còn và Bất Ngôn bên cạnh."

Chu Vị Hi ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc: "Yến Tam Hợp, kiếp chắc chắn ngươi nợ ."

Cho nên kiếp mới đối với đến .

" thế!" Yến Tam Hợp mỉm : "Xem món nợ cũng nhỏ ."

......

Tạ Nhi Lập theo Chu Viễn Hạo thư phòng.

"Nhi Lập, tới đúng lúc lắm." Chu Viễn Mặc chỉ chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi xuống cùng luôn ."

Cơn giận trong lòng Tạ Nhi Lập vẫn nguôi: "Ta chuyện tiện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-584-khong-tin.html.]

Chu Viễn Mặc cũng chắc lắm, đưa mắt sang lão nhị.

Chu Viễn Chiêu đây là ý của Yến Tam Hợp nên gật đầu xác nhận: "Tiện nhất đấy, chỉ là đừng mà kinh ngạc quá."

Tạ Nhi Lập cho là đúng. Trên đời còn chuyện gì đáng kinh ngạc hơn tâm ma của lão tổ tông, tâm ma của Quý gia tâm ma của Đường Chi Vị nữa chứ?

Đợi an tọa, Chu Viễn Chiêu liền tay rót hai chén nóng, bắt đầu kể bộ sự việc xảy đường .

Khi chữ cuối cùng dứt, bầu khí trong thư phòng như đông cứng .

Biểu cảm của Chu Viễn Mặc, Chu Viễn Hạo và Tạ Nhi Lập y hệt ...

Đầu tiên là khiếp sợ, tiếp đến là thể tin nổi, và cuối cùng là trợn mắt há hốc mồm.

Không ai thốt lên lời nào.

Họ trân trân, thể tin rằng đàn ông luôn tươi , hòa ái dễ gần tâm địa rắn rết đến nhường .

"Chuyện ... chuyện thể?"

Trong ánh mắt Tạ Nhi Lập còn xen lẫn một cảm xúc phức tạp khó tả.

Canh Tống Thăng là Văn Xương hạ phàm? Hắn đ.á.n.h cắp vận mệnh, ép buộc con đường gian lận thi cử?

Chẳng lẽ thực sự bằng ?

lúc , Chu Viễn Hạo đột nhiên nhảy dựng lên.

"Nhị ca, cái gì mà cao tăng ba trăm năm mới gặp một ? Đệ tin!"

"Lão Tam." Chu Viễn Chiêu rũ mắt xuống, giọng buồn bã: "Lời hỏi hỏi nhiều , cũng mong đó chỉ là nhầm lẫn, nhưng nương... bà thực sự qua khỏi ..."

"Nhỡ ... nhỡ chỉ là trùng hợp thì ?" Chu Viễn Hạo sốt ruột đến mức hoảng loạn. "Cha như ! Cha đối xử với nương như thế, chuyện mượn vận? Cha thể động mồ mả tổ tiên nhà họ Canh? Cái gì mà giếng đào hoa, cái gì đinh đòi mạng, Đại bá và Ngũ thúc đều là do bọn họ tự tự chịu mà thôi!"

"Tam ca đúng!" Tạ Nhi Lập bước tới mặt Chu Viễn Chiêu, khẳng định chắc nịch: "Nhị ca, tin cha như ."

Chu Viễn Chiêu ngước lên: "Ngươi dựa mà tin?"

"Con rể cũng là con, ông coi như con đẻ ." Thái độ Tạ Nhi Lập cực kỳ kiên định: "Ông đối xử với như thế, thể nhẫn tâm tính kế với đầu gối tay ấp của ?"

Lời Tạ Nhi Lập hề quá.

Lòng đều bằng thịt. Một đối xử với khác thật lòng , đều thể hiện qua từng cử chỉ lời , thể nào giả bộ mãi.

Cho dù là giả bộ, ông thể diễn kịch đến bao giờ? Một ngày, hai ngày? Hay một năm, hai năm?

Tạ Nhi Lập và Chu Vị Hi kết hôn nhiều năm, nào Chu lão gia ân cần hỏi han, dốc hết tâm can với con rể. Nói một câu bất hiếu thì khi cha ruột còn chu đáo bằng. Chính vì Chu lão gia quá nên mới ba ngày hai bữa chạy sang Chu gia.

Đối với Mao thị, ông càng chu chê . Tạ Nhi Lập mỗi thấy hai vợ chồng họ ân ái mặn nồng đều cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.

Ân ái như mà cũng thể là giả tạo ?

"Nhị ca, hãy sờ lên lương tâm xem cha đối xử với như thế nào?" Tạ Nhi Lập nghiêm mặt chất vấn: "Ông yêu thương, che chở cho suốt ba mươi năm qua, ân tình sâu nặng chẳng lẽ bằng vài lời của ngoài ?"

"Chuyện ..." Chu Viễn Chiêu cứng họng, cúi đầu thấp hơn.

"Đại ca." Chu Viễn Hạo lao tới mặt Chu Viễn Mặc: "Huynh một câu chứ! Cha như , chắc chắn là lão hòa thượng hươu vượn !"

Chu Viễn Mặc chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu: "Lão Tam, chuyện nhà họ Hình chắc cũng từng qua chứ?"

"Thì ? Cũng chỉ là đồn thổi thôi, ai thật giả thế nào?"

Chu Viễn Hạo nhạt: "Cái gì mà 'ban ngày xem , ban đêm xem quỷ', là bốc phét lừa , ai thần thánh đến mức ."

Chu Viễn Mặc trầm giọng: "Lão Tam, núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn."

"Đệ mặc kệ cái gì mà núi cao với giỏi!" Chu Viễn Hạo đ.ấ.m mạnh một cú xuống bàn, lòng đầy căm phẫn.

"Đệ chỉ tin tưởng một điều là cha chúng tuyệt đối thể chuyện tán tận lương tâm như . Theo thấy, chắc chắn là tên Canh Tống Thăng gột rửa tiếng nhơ nên mới cấu kết với lão hòa thượng đó diễn trò một kẻ xướng một kẻ họa để lừa gạt mà thôi!"

 

Loading...