Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 585: Xuống giếng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:25
Lượt xem: 320
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nắm đ.ấ.m khiến khí một nữa ngưng đọng. Chu Viễn Mặc cũng bắt đầu d.a.o động.
Sau khi chọn gia chủ, cha gọi riêng đến bí cảnh, câu đầu tiên ông là... "Con , tâm chính chính, chính khí chính. Chu gia chúng thể nắm quyền Khâm Thiên Giám nhiều năm như , là nhờ một chính khí lẫm liệt. Con nhất định thể phụ kỳ vọng của cha, hãy chống đỡ thật cái nhà ."
Hắn nhớ rõ ràng, lúc cha lời , ngữ khí nghiêm túc, lời lẽ thấm thía tận tâm can. Chẳng lẽ... Tất cả đều là giả dối?
Chu Viễn Chiêu chỉ cần liếc qua sắc mặt đại ca cũng tin: "Thật giả, điều tra một chút sẽ ."
Chu Viễn Hạo hỏi dồn: "Tra như thế nào?"
Chu Viễn Chiêu đáp: "Tìm cho giếng đào hoa và đinh đòi mạng. Nếu thật sự , thì lời lão hòa thượng là thật."
Chu Viễn Hạo cố nén ngọn lửa giận trong mắt: "Còn nếu như thì ?"
Chu Viễn Chiêu nổi cáu: "Vậy chuyến Ngũ Đài Sơn , ông đây coi như tong công cốc."
"Huynh đại ca?" Chu Viễn Hạo đầu Chu Viễn Mặc.
Chu Viễn Mặc mà ánh mắt hướng về Tạ Nhi Lập. Tạ Nhi Lập gật đầu quả quyết: "Đại ca, điều tra cho rõ ngọn ngành, trả sự trong sạch cho cha."
Chu Viễn Mặc gọi lớn: "Người ."
Lão tổng quản đang chờ ở cửa, tiếng gọi liền vội vã đẩy cửa bước : "Đại gia?"
"Ngươi chuẩn hai việc: một là tìm kỹ năng bơi lội nhất, chuẩn thêm mấy cây đuốc và hai viên minh châu thượng hạng; hai là..." Chu Viễn Mặc thở hắt một : "Đến viện cũ của Đại lão gia và Ngũ lão gia, đuổi hết trong đó ngoài."
Hai việc , việc nào lão tổng quản cũng dám hỏi thêm nửa lời. Hắn đáp một tiếng "Lão nô ngay" vội vàng lui .
......
Trong khách viện.
Đinh Nhất ghé tai Tạ Tri Phi, kể bộ sự thật. Cuối cùng, còn đắc ý bồi thêm một câu: "Gia, tên nhóc Hoàng Kỳ là ngủ thật, còn là ngủ giả vờ thôi. Ta rõ mồn một tất cả. Gia cứ yên tâm, Đại thiếu phu nhân và Canh Tống Thăng trong sạch."
Ta sai ngươi lén ? Đại tẩu là thế nào, trong lòng chẳng lẽ rõ?
Tạ Tri Phi vốn định dọa trừ lương tháng, nhưng thấy khuôn mặt thô ráp sạm đen vì gió sương của Đinh Nhất, lòng mềm nhũn. "Làm lắm, gia thưởng thêm hai tháng lương."
Khóe miệng Đinh Nhất lập tức toét đến tận mang tai. Cuối cùng cũng thưởng .
Tạ Tri Phi tựa lưng ghế, chậm rãi nhắm mắt dưỡng thần.
Chu Thanh tưởng gia khó chịu, vội hỏi nhỏ: "Gia cửa hông nghỉ ngơi một chút ? Nhóm Yến cô nương vẫn còn đang tắm rửa."
"Không cần." Tạ Tri Phi đột ngột mở mắt, thẳng Chu Thanh: "Ngươi xem, Chu lão gia mượn vận cả đầu gối tay ấp, liệu ông còn mượn vận của khác nữa ?"
Chu Thanh: "..."
Tạ Tri Phi: "Có khi nào ông còn hại khác nữa ?"
Chu Thanh: "..."
Tạ Tri Phi: "Những gì Yến Tam Hợp điều tra mắt, liệu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm?"
Chu Thanh: "..."
Tạ Tri Phi: "Lẽ nào mấy ngàn con quạ đen trong Âm giới , chính là mấy ngàn mạng mà ông hại c.h.ế.t?"
Chu Thanh biến sắc: "Điều ... điều thể?"
, điều thể chứ! Tạ Tri Phi vỗ trán, tự nhủ chắc suy nghĩ nhiều quá .
......
Nha bưng cơm canh nóng hổi lên bàn.
Yến Tam Hợp rửa mặt qua loa, bộ quần áo sạch sẽ bước . Vừa thấy nào đó đang nghiêng ghế thái sư, chớp chớp mắt nàng.
Nàng tới mặt : "Đã dùng bữa ?"
Tạ Tri Phi đang khó chịu nên lười chuyện, chỉ nhắm mắt , tỏ ý ăn .
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Vết thương ở , chỉ cho xem?"
Tạ Tri Phi vén vạt áo trường bào lên, chỉ chân .
Yến Tam Hợp: "Sao thương?"
Tạ Tri Phi đáp gọn lỏn: "Bị ám sát."
Lại g.i.ế.c ? Yến Tam Hợp nhíu đôi lông mày thanh tú : "Ai ?"
Tạ Tri Phi lắc đầu.
Yến Tam Hợp nghiêng đầu sang Chu Thanh. Chu Thanh vội giải thích: "Hôm đó thật may, việc rời một lát."
Yến Tam Hợp bàn cơm, cầm bát đũa lên mới thong thả : "Chuyện gì cũng quan trọng bằng mạng của gia ngươi. Sau cẩn thận một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-585-xuong-gieng.html.]
Chu Thanh cúi đầu: "Vâng, Yến cô nương."
Lồng n.g.ự.c Tạ Tri Phi nóng ran, tim đập rộn ràng. Tất cả chỉ vì một câu .
Rất nhanh đó, Tiểu Bùi gia và Lý Bất Ngôn cũng lượt bước khỏi nhà tắm. Người nào nấy cứ như quỷ đói đầu thai, chẳng còn giữ kẽ gì nữa mà lao ăn ngấu nghiến.
Bữa cơm mới ăn một nửa thì ba Chu gia tới, phía còn Tạ Nhi Lập.
Yến Tam Hợp buông bát đũa, lấy khăn lau miệng, hỏi: "Chu Viễn Mặc, việc sắp xếp thỏa ?"
Chu Viễn Mặc gật đầu: "Yến cô nương, nhân lực chuẩn xong. Chúng xuống giếng ."
Yến Tam Hợp sửng sốt: "Vì xuống giếng?"
Chu Viễn Hạo chen : "Không xuống giếng thì kiểm chứng lời lão hòa thượng là thật giả?"
Lời thốt , sắc mặt những đang bên bàn ăn đồng loạt biến đổi.
Lý Bất Ngôn đập mạnh đôi đũa xuống bàn: "Thì náo loạn cả buổi trời, các ngươi vẫn tin?"
Tiểu Bùi gia cũng nổi giận: "Người xuất gia dối, ông lừa chúng gì?"
Đinh Nhất phụ họa: "Người là thế ngoại cao nhân đấy."
Hoàng Kỳ bồi thêm: " thế, thần cơ diệu toán chứ chẳng chơi."
"Tam Hợp." Chu Vị Hi rửa mặt xong xuôi bước tới, vẫn còn vương vài bông tuyết: "Cứ xuống giếng kiểm tra thử ."
"Ngươi cũng tin ?" Yến Tam Hợp ngạc nhiên.
Chu Vị Hi tựa cửa, ánh mắt lạnh lẽo như sương giá. "Chu gia chúng nợ Canh Tống Thăng một sự trong sạch. Sự trong sạch ai tin, lão hòa thượng cũng chẳng ai tin. Vậy thì hãy để sự thật lên tiếng."
Trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc. Nhất là Tạ Nhi Lập. Hắn đang mang tâm trạng gì nữa. Vừa chua xót, giận dữ, pha lẫn chút oán trách. Hừ! Xem chuyến Ngũ Đài Sơn quả thực xảy ít chuyện ho đây.
"Được!" Yến Tam Hợp quyết đoán dậy. "Vậy để chúng xem xem rốt cuộc là lão hòa thượng dối, là vị Chu lão gia đáng kính của các ngươi đang khoác lên tấm da giả tạo!"
Nói xong, nàng chẳng thèm liếc ba Chu gia lấy một cái, lệnh cho bàn ăn: "Đừng ăn nữa, xuống giếng!"
Lời đanh thép khiến lòng chấn động.
Tạ Tri Phi huých nhẹ Chu Thanh. Chu Thanh hiểu ý, vội vàng khom lưng cõng gia lên vai.
Tiểu Bùi gia vội vàng lùa nốt mấy miếng cơm, chẳng kịp húp canh, quăng đũa kéo tay Lý Bất Ngôn dậy. Lý Bất Ngôn b.ắ.n một ngụm canh lên áo cũng chẳng kịp than vãn.
Đinh Nhất và Hoàng Kỳ nhanh trí bới đầy thức ăn bát, bưng bát ăn lon ton chạy theo.
......
Viện cũ của Đại lão gia ở góc tây nam. Khu viện hai lối . Cái giếng ở hậu viện.
Giờ phút , hậu viện đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.
Thấy đại gia tới, lão tổng quản vội nghênh đón, vẻ mặt thôi.
Chu Viễn Mặc thẳng thắn: "Có chuyện gì cứ , Yến cô nương ngoài, cần giấu giếm."
Lão tổng quản dè dặt hỏi: "Đại gia bảo lão nô tìm hai bơi lội giỏi, là để xuống giếng ?"
Chu Viễn Mặc: "!"
Lão tổng quản: "Lão nô mạo hỏi thử, xuống giếng để tìm vật gì ?"
Chu Viễn Mặc cũng chẳng chính xác là tìm cái gì: "Tìm một thứ."
"Không giấu gì đại gia..." lão quản gia ngập ngừng: "Năm xưa, Lão thái gia cũng từng phái xuống cái giếng , là tìm đồ rơi."
"Tổ phụ ?" Chu Viễn Mặc giật : "Tổ phụ rõ là tìm cái gì ?"
Lão tổng quản: "Lão thái gia cụ thể, chỉ bảo là rơi đồ xuống ."
Chu Viễn Mặc: "Vậy tìm ?"
Lão tổng quản lắc đầu: "Xuống giếng hai , nhưng chẳng mò cái gì cả."
Chu Viễn Mặc: "Chuyện xảy từ bao giờ?"
Lão tổng quản cố nhớ : "Hình như là vụ Đại lão gia tư thông với con gái của bà bếp."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Chuyện lâu như , tại ông nhớ rõ thế?"
"Bởi vì Lão thái gia ngoài việc cho xuống giếng mò tìm, còn lục soát từ trong ngoài viện của Đại lão gia một lượt." Lão tổng quản kể : "Chuyện ầm ĩ như thế đều do một tay lão nô lo liệu mà."
Có lẽ tổ phụ lão nhân gia nhận điều gì bất thường, cho nên mới phái kiểm tra xem liệu kẻ nào yểm bùa giếng đào hoa để hãm hại con trai .
Chu Viễn Hạo Yến Tam Hợp, vẻ mặt đắc ý mặt. Ta bảo cha đời nào là như mà.
---