Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 59: Thành Ý

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:53
Lượt xem: 320

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tiếu dẫn là Quý Lăng Xuyên bước Tĩnh Tư Cư.

Tạ Tri Phi vội vàng bước nghênh đón: "Quý bá bá, cô nương mới từ bên ngoài trở về, còn kịp dùng cơm tối nữa, bá..."

"Khổ chủ tới đấy ?"

Lý Bất Ngôn chẳng từ lúc nào lù lù xuất hiện mái hiên, hất hàm : "Mau !"

Tạ Tri Phi: "Quý bá bá, để cháu cùng với bá."

"Người phận sự miễn , chờ ở bên ngoài." Lý Bất Ngôn chặn họng.

Quý Lăng Xuyên nghi hoặc sang Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi vội trấn an: "Bá đừng lo, vị cao nhân tính tình lạ nhưng bụng."

Quý Lăng Xuyên chắp tay chào Tạ Tri Phi nhấc chân bước phòng. Lý Bất Ngôn đợi ông hẳn liền đóng sầm cửa , đó chắn ngang cửa, duỗi đôi chân dài , khoanh tay n.g.ự.c thần giữ cửa.

Trong phòng im phăng phắc, lọt bất kỳ âm thanh nào.

Bùi Tiếu bên ngoài sốt ruột, ho khan một tiếng, ho thêm một tiếng nữa... Đến tiếng ho thứ năm thì Tạ Tri Phi sợ ho văng cả phổi ngoài nên đành mon men gần Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn chẳng thèm nhướng mi mắt lên .

Tạ Tri Phi lân la bắt chuyện: "Cô nương đói ?"

Lý Bất Ngôn: "Có."

Tạ Tri Phi: "Đồ ăn chuẩn xong cả , là cô nương lót chút gì ?"

Lý Bất Ngôn: "Hả?"

Tạ Tri Phi: "Sang phòng bên cạnh dùng cơm cho nóng sốt, để canh cửa giúp cô nương cho!"

Lý Bất Ngôn: "Hây dà!"

Tạ Tri Phi: "Ngươi 'hây dà' cái gì?"

Lý Bất Ngôn: "Xì!"

Tạ Tri Phi kiên nhẫn: "Ta chỉ lòng sợ ngươi đói lả thôi mà."

Lý Bất Ngôn: "Ồ!"

Tạ Tri Phi: "Thật sự ý đồ gì khác ."

Lý Bất Ngôn cuối cùng cũng chịu mở mắt , ngón tay chỉ mặt buông một câu xanh rờn:

"Trên mặt ba chữ 'NGỐC BẠCH NGỌT' hả?"

Tạ Tri Phi sang Bùi Tiếu cầu cứu: 'Ngốc bạch ngọt' là cái quái gì?

Bùi Tiếu nhún vai: Quỷ mới !

Tạ Tri Phi: Nghe chả giống lời ý gì sất!

Bùi Tiếu: Hiểu !

Tạ Tri Phi: Giờ tính ?

Bùi Tiếu: Tiếp tục tấn công chứ .

"Đừng giở trò điệu hổ ly sơn với !" Lý Bất Ngôn gằn giọng. Nàng ghét nhất cái thể loại liếc mắt đưa tình, ám hiệu qua ngay mặt , thế còn là hai gã đàn ông nữa chứ.

“Chưa câu bao giờ : Biết càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh!"

Tạ Tri Phi: "..." Bùi Tiếu: "..."

...

Trong phòng.

Quý Lăng Xuyên vô cùng ngạc nhiên. Trước khi đến Tạ gia, ông tưởng tượng đủ kiểu về vị cao nhân . Là hòa thượng đắc đạo? Đạo sĩ râu tóc bạc phơ? Hay là thầy phù thủy bí hiểm? Hoặc giả là kỳ nhân dị sĩ giấu mặt?

mơ ông cũng ngờ đó là một cô nương trẻ măng thế , nét trẻ con mặt còn tan hết.

Có nhầm lẫn gì đây? Người như thế thì trò trống gì?

Ông âm thầm đ.á.n.h giá Yến Tam Hợp, và Yến Tam Hợp cũng đang quan sát ông.

Người đàn ông trạc ngũ tuần, chăm sóc bảo dưỡng kỹ lưỡng, dáng đậm, chứng tỏ cuộc sống vô cùng sung túc. Khuôn mặt vài nét hao hao giống Bùi Tiếu, nhưng ấn đường đen kịt, hai mắt sưng húp lờ đờ, vô thần. Đây là điềm lành.

Nàng chậm rãi mở miệng: "Sau khi để tang bảy ngày, giờ Tý đêm thứ tư, quan tài của bà cụ nứt . Các dùng đinh đóng nắp quan tài, đó vội vàng đem chôn cất."

Da đầu Quý Lăng Xuyên tê rần: "Sao... ?"

Chuyện kinh thiên động địa ngoại trừ mấy tín gác đêm ở Quý gia thì ngay cả đứa cháu ngoại cưng Bùi Tiếu cũng .

"Dùng mười tám cái đinh trấn yểm, mỗi cái đinh là một tầng nghiệp chướng. Các đày đọa bà cụ xuống mười tám tầng địa ngục ?"

Quý Lăng Xuyên kinh hãi đến mức tim đập chân run, vội vàng thề thốt phủ nhận: "Không ! Không như ! Thiếu một cái đinh thì quan tài khép , mà thêm một cái thì đinh bật ngoài."

Lúc chỉ nghĩ là trùng hợp ngẫu nhiên nên quá để tâm. quan tài nứt dù cũng là điềm gở, vì thế ông bảo Bùi Tiếu mời mười tám vị cao tăng đắc đạo từ Tăng Lục Tự về nhà tụng kinh siêu độ suốt ba ngày liền. Cứ tưởng thế là yên chuyện, nào ngờ...

Đến nước thì Quý Lăng Xuyên còn dám nghi ngờ gì nữa. Hai đầu gối ông mềm nhũn, quỳ sụp xuống, giọng bi thương khẩn cầu: "Xin đại sư hãy cứu lấy Quý gia chúng với!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-59-thanh-y.html.]

Yến Tam Hợp bước tới mặt ông, hề báo , đưa một ngón tay ấn nhẹ giữa trán ông.

Quý Lăng Xuyên chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, mắt tối sầm như ai bịt mắt. Dần dần, một luồng ánh sáng le lói chiếu xuống, rọi một bóng cô độc.

Người đó tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo khắc khổ, đang lê từng bước chân nặng nhọc, gian nan giữa trời bão tuyết mịt mù. Tuyết dày ngập gối, trắng xóa một màu, mãi thấy điểm dừng. Người đó ngã xuống cố sức bò dậy, vài bước ngã dúi dụi...

Đó chính là già của ông!

Điều kinh khủng khiến hồn vía ông bay khỏi xác là hình ảnh hai dòng m.á.u đỏ tươi đang rỉ từ hốc mắt sâu hoắm của bà.

Một giọt... Hai giọt...

Cảm giác mát lạnh trán đột ngột biến mất. Quý Lăng Xuyên giật bừng tỉnh, ngã bệt xuống đất, thất thần lạc phách hồi lâu vẫn thể bình tĩnh .

"Đã ?"

Tiếng lạnh lùng kéo Quý Lăng Xuyên trở về thực tại. Ông vội vàng dập đầu lia lịa Yến Tam Hợp. Trán chạm đất thì giọng băng giá vang lên đỉnh đầu:

"Khoan vội dập đầu. Tâm niệm của Quý Lão phu nhân nặng, oán khí ngất trời. Phận con hiếu thảo, ông nguyện trả cái giá nào để hóa giải?"

Quý Lăng Xuyên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hãi nhưng miệng vẫn trả lời chút do dự: " xin dốc hết khả năng của , cho dù tán gia bại sản cũng tiếc!"

"Được! Ta sẽ chờ xem thành ý của ông!”

Yến Tam Hợp lạnh lùng phán: "Về !"

...

Cánh cửa gỗ sơn son kêu "cạch" một tiếng mở . Quý Lăng Xuyên lảo đảo bước từ trong phòng ngoài.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu thấy sắc mặt ông còn khó coi hơn cả c.h.ế.t thì giật , hẹn mà cùng lao tới đỡ lấy hai bên.

"Cậu?”

“Quý bá bá?"

Nhìn thấy hai đứa cháu, Quý Lăng Xuyên mới cảm thấy trong lòng chút ấm, như từ cõi âm ti trở về dương gian.

"Tìm một chỗ kín đáo chuyện ."

Tạ Tri Phi vội bảo: "Minh Đình, đưa Quý bá bá đến thư phòng của ."

Bùi Tiếu trừng mắt: "Thế còn ngươi?"

"Ta với Yến cô nương vài câu sẽ qua ngay."

"Còn gì để nữa chứ?" Bùi Tiếu căn phòng tối om với vẻ sợ hãi. Nữ nhân đáng sợ thế thì tránh xa càng sớm càng .

"Ngươi cứ đưa Quý bá . Nhanh lên!"

Tạ Tri Phi sang Lý Bất Ngôn, hỏi dò: "Ta thể trong ?"

Lý Bất Ngôn động tác mời khách sáo.

...

Trong phòng thoang thoảng mùi hương trầm.

Hương nồng như đàn hương, cũng hắc như hương Phật, mà dịu nhẹ, thanh khiết, thấm sâu tâm can ngửi.

Yến Tam Hợp bộ y phục dính m.á.u ban nãy bằng một bộ xiêm y mới do Tạ phủ chuẩn . Bộ đồ mới gột rửa nét phong trần, đơn sơ thường ngày của nàng, đó là ba phần mềm mại, hai phần nhu mì và một phần ngây thơ của thiếu nữ. Tuy nhiên, gương mặt nàng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng băng giá.

Tạ Tri Phi bước gần, mím chặt môi. Hắn xưa nay nổi tiếng là kẻ hoạt ngôn, khéo ăn khéo , đầu tiên rơi cảnh lúng túng mở lời thế nào cho .

Nói lời cảm ơn ư? Người căn bản chẳng cần cảm ơn. Nói xin ư? Nàng sẽ nghĩ là kẻ đạo đức giả.

Hồi lâu , Tạ Tam gia mới ấp úng thốt một câu: "Vết thương... đau lắm ?"

Yến Tam Hợp liếc một cái, đáp gọn lỏn: "Không ."

Tạ Tri Phi: "..." Trả lời kiểu gì thế? là hỏi thừa!

Hắn im lặng một lát lên giọng dạy đời: "Lần gặp chuyện như thế thì đừng cố đ.ấ.m ăn xôi, càng một đối phó với bọn chúng. Nguy hiểm lắm ?"

"Vậy Tam gia chỉ giáo cho xem nên thế nào cho ?"

"Thì đầu bỏ chạy chứ , tìm cách báo quan."

Yến Tam Hợp nhắm mắt , khóe môi nhếch lên một nụ châm biếm: "Tạ gia các chẳng là quan đấy ?"

"..."

Tạ Tri Phi cứng họng, thể phản bác câu nào. Hắn đành vớt vát: "Tóm là bảo vệ bản an vẫn quan trọng hơn tất cả!"

Yến Tam Hợp bình thản hỏi ngược : "Rồi đó trơ mắt ngươi kẻ khác nhục ư?"

"..."

Tạ Tri Phi cảm thấy đau đầu, tức ngực, cả ê ẩm. Hắn cần bình tĩnh một chút. Người cái gì cũng , chỉ mỗi cái tính khí thì y hệt tảng đá trong nhà xí, cứng thối. Còn chuyện nữa thì chắc chắn chỉ cãi to.

"Đa tạ ngươi cứu ngoài."

Câu bất ngờ của nàng khiến khí trong phòng như ngưng đọng .

 

Loading...