Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 591: Liếc mắt đưa tình
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:42:47
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chu Vị Hi, Tạ Nhi Lập." Yến Tam Hợp gọi tên hai : "Hai hãy viện thăm phu nhân. Nếu bà còn tỉnh táo và chuyện , hãy gợi chuyện để bà nhớ những kỷ niệm trong suốt những năm tháng chung sống với lão gia."
Gương mặt của hai vợ chồng đều thoáng chút gượng gạo, mất tự nhiên.
Tiểu Bùi gia liều mạng nháy mắt hiệu với Tạ Nhi Lập: Mau đại ca! Không nhận Yến Tam Hợp đang cố tình tạo cơ hội cho hàn gắn tình cảm !
"Yến cô nương." Giọng Tạ Nhi Lập lạnh nhạt: "Ta sẽ đó. Sáng mai trong nha môn còn nhiều việc giải quyết, xin phép về , khi nào xong việc sẽ ."
"Cũng ." Yến Tam Hợp ép buộc: "Tiểu Bùi gia, phiền ngươi tiễn Tạ đại gia một đoạn."
Tiểu Bùi gia thực lòng nhận cái nhiệm vụ chút nào.
Tiễn là cái cớ, mục đích chính là tranh thủ khuyên giải vài câu. khuyên thế nào đây?
Chẳng lẽ bảo: Tạ đại ca, hãy rộng lượng lên, dù đại tẩu cũng sai mà về ... Lời , đ.á.n.h c.h.ế.t Tiểu Bùi gia cũng thốt nổi.
Bùi Tiếu bên còn đang bối rối thì Yến Tam Hợp bước tới mặt Chu Vị Hi: "Bên ngoài tuyết rơi dày lắm, để tiễn ngươi một đoạn."
Chu Vị Hi lắc đầu từ chối: "Yến Tam Hợp, tự , ngươi đừng bận tâm, mau việc của ngươi ."
"Được . Nhớ chuyển lời giúp tới phu nhân, rằng trở và đang bận rộn để tìm cách cứu bà . Bảo bà dù thế nào cũng cố gắng chờ đợi."
Yến Tam Hợp nhấn mạnh: "Ta sẽ mang chân tướng sự thật đến gặp bà ."
Hốc mắt Chu Vị Hi nóng lên, nàng gật đầu nghẹn ngào: "Ta đây."
Nàng một bước qua ngưỡng cửa, bung dù, thèm liếc Tạ Nhi Lập lấy một cái, dứt khoát bước màn tuyết trắng xóa.
Bóng cô đơn khuất dần cổng vòm, tuyệt nhiên một ngoảnh .
Tạ Nhi Lập cố nén ngọn lửa giận đang bùng lên trong mắt, chẳng buồn che ô, cứ thế đầu trần rảo bước rời .
Ra khỏi cổng vòm bên cạnh, theo hướng Chu Vị Hi , mà rẽ ngoặt sang một hướng khác.
Tiểu Bùi gia thấy cảnh tượng đó thì ngớ , chạy ngó bên , bên .
Thế là đường ai nấy ?
"Cái gã họ Tạ đúng là lằng nhằng dây dưa, chẳng dứt khoát như Canh Tống Thăng." Lý Bất Ngôn nhíu mày ngán ngẩm: "Thích thì hòa ly quách cho xong chuyện."
"Đừng lầm bầm nữa." Yến Tam Hợp cắt ngang: "Theo chùa Giới Đài một chuyến."
Lý Bất Ngôn kinh ngạc: "Trời tuyết lớn thế , lên chùa Giới Đài cái gì?"
Yến Tam Hợp nhẹ nhàng đáp: "Đi ngắm hoa quế."
......
Chùa Giới Đài ngay trong nội thành.
Bùi Tiếu quen thuộc nơi . Trước đây thường rủ rê các hòa thượng câu lan hát, trong đó cả trụ trì chùa Giới Đài.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, bốn che ô bước khỏi cổng Chu phủ.
Hoàng Kỳ đang định thu ô thì sững : "Gia, kìa, là Tam gia."
là Tam gia.
Một tay che ô, một tay vịn thành xe ngựa, cái chân thương chỉ dám chạm nhẹ mũi giày xuống đất. Đôi mắt đen thẳm như mực tàu đang chăm chú về phía Yến Tam Hợp.
Bùi Tiếu thấy bạn chẳng thèm liếc lấy một cái, tức tối cốc đầu Hoàng Kỳ một cú rõ đau.
"Gia nhà ngươi sờ sờ đây mà thấy, chỉ lo Tam gia thôi."
Hoàng Kỳ ôm đầu oan ức: "Không Tam gia ạ?"
Bùi Tiếu gắt: "Không ."
Hoàng Kỳ thắc mắc: "Tại ? Chẳng Gia và Tam gia là ?"
"Huynh cái khỉ mốc!" Bùi Tiếu nhạt: "Huynh thì sống thật lòng, giấu giếm điều gì. Mấy kẻ cứ giấu như mèo giấu cứt thì đều là đồ xa cả."
"Lý Bất Ngôn, ơn bịt miệng cái gã đàn bà chanh chua giùm ."
"Tuân lệnh!"
Lý Bất Ngôn xoa xoa thắt lưng, chợt nhớ thanh nhuyễn kiếm của gãy trong trận chiến ở sườn núi phía đông Ngũ Đài Sơn.
"Tiểu Bùi gia, ngươi tự giác một chút ."
Tiểu Bùi gia: "..." Hắn gọi là đàn bà chanh chua nữa ?
Yến Tam Hợp bước tới tán ô của Tạ Tri Phi, ngẩng đầu hỏi: "Sao ngươi ?"
"Mọi chuyện sắp xếp thỏa . Phía Thái Tôn và Cẩm Y Vệ cũng đang hỗ trợ tìm kiếm, Chu Thanh và Đinh Nhất thì đang trực tiếp giám sát."
Tạ Tri Phi nàng, đôi mắt ánh lên nét dịu dàng: "Ta rảnh rỗi việc gì , nên ở cổng Chu phủ ngắm tuyết rơi."
"Thế nào? Cảnh sắc ?" Yến Tam Hợp hỏi .
"Cảnh thì bình thường." Ánh mắt Tạ Tri Phi trở nên sâu thẳm: " thì tệ."
Cái miệng ngọt ngào dẻo quẹo lâu lắm mới thấy hoạt động trở !
Yến Tam Hợp mỉm : "Cảnh sắc ở chùa Giới Đài cũng tệ , cùng ngắm ?"
Tạ Tri Phi đáp ngay: "Muốn!"
Yến Tam Hợp: "Có tự leo lên xe ngựa ?"
Tạ Tri Phi: "Cần nàng đỡ một tay."
Yến Tam Hợp vỗ vỗ vai : "Được thôi, vịn đây."
"Thôi bỏ , nỡ."
Tạ Tri Phi chống tay lên thành xe, lò cò nhảy bằng một chân đến cửa xe, khó khăn nhấc cái chân thương lên .
Khốn kiếp, thương đến mức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-591-liec-mat-dua-tinh.html.]
Tiểu Bùi gia mà xót xa trong lòng, giơ tay cốc đầu Hoàng Kỳ thêm cái nữa.
"Không thấy Tam gia bất tiện ? Còn ngẩn đó gì, mau đỡ chứ!"
Hoàng Kỳ: "..."
Lý Bất Ngôn sang Tiểu Bùi gia, khúc khích.
Tiểu Bùi gia bực bội: "Ngươi cái gì?"
Lý Bất Ngôn: "Cười cái ả đàn bà chanh chua mà đáng yêu thế."
Tiểu Bùi gia: "..."
......
Xe ngựa nhanh chóng lăn bánh, nhưng bao xa chặn .
Người chặn đường là lính Cẩm Y Vệ.
Tạ Tri Phi vén rèm xe, chìa tấm lệnh bài , thuận tay dúi thêm một tờ ngân phiếu. Đám lính Cẩm Y Vệ thấy liền hai lời, lập tức cho qua.
Gần đây an ninh trong thành Tứ Cửu thắt chặt, đặc biệt là giờ Tý, gần như xe nào cũng kiểm tra, nào cũng tra hỏi.
Yến Tam Hợp liền lo lắng: "Thế còn ba vị gia Chu phủ..."
"Không cần lo." Tạ Tri Phi trấn an: "Khâm Thiên Giám lệnh bài riêng, công việc của họ mang tính đặc thù, Cẩm Y Vệ bình thường dám khó dễ ."
Yến Tam Hợp chợt hỏi: "Có gặp đại ca của ngươi ?"
Tạ Tri Phi sững : "Đại ca ?"
"Ừ."
Tạ Tri Phi thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy vẻ bình thản: "Về nhà cũng , để thời gian tĩnh tâm suy nghĩ chuyện."
Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi chăm chú. Tạ Tri Phi khổ: "Chúng đều là ."
Sau khi câu chuyện bi thương của Canh Tống Thăng và Chu Vị Hi, sẽ suy nghĩ thế nào? Sau khi bộ mặt thật của nhạc phụ kính trọng bấy lâu, sẽ đối diện ?
Chúng chỉ là ngoài cuộc, thì dễ. là trong cuộc, đang giữa tâm bão, cảm nhận chắc chắn sẽ khác xa.
"Thôi nhắc chuyện nữa." Tạ Tri Phi chuyển chủ đề: "Hoa quế ở chùa Giới Đài liên quan gì đến tâm ma của Chu Toàn Cửu ?"
Hắn dứt lời, tai của hai còn trong xe ngựa lập tức dựng lên ngóng.
"Tạm thời vẫn rõ mối liên hệ cụ thể là gì." Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Ngoài viện của Chu Vị Hi trồng một cây hoa quế. Khi Chu Toàn Cửu bệnh nặng đặc biệt sai Chu Vị Hi đến chùa Giới Đài một chuyến. Ta nghĩ đây chắc chắn là một manh mối cực kỳ quan trọng."
Tạ Tri Phi "ồ" lên một tiếng, chậm rãi suy luận: "Nếu ông chán ghét Mao thị đến , liệu khả năng trong lòng ông một thương khác? Nếu , đoán cây hoa quế liên quan đến phụ nữ bí ẩn đó. Nếu thì tại lúc ốm đau bệnh tật ông vẫn còn nhớ thương đến thế?"
Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tán thưởng.
"Sao thế?" Tạ Tri Phi nháy mắt: "Suy nghĩ giống ?"
Yến Tam Hợp gật đầu: "Ừ!"
Tạ Tri Phi tiếp tục: "Người phụ nữ ít nhiều cũng mối liên hệ nào đó với đại tẩu , nếu ông chẳng sai đại tẩu ."
Yến Tam Hợp: "Ừ!"
Tạ Tri Phi kết luận: "Tìm phụ nữ đó, chúng thể lý do vì ông thiên vị đại tẩu và ghét bỏ Mao thị. Đồng thời cũng sẽ hiểu động cơ ông chia rẽ đại tẩu và Canh Tống Thăng."
Yến Tam Hợp gần như cần gì thêm, suy nghĩ của nàng đều Tạ Tri Phi hộ.
Lý Bất Ngôn xong thì sửng sốt thốt lên: "Ơ kìa, tự nhiên Tam gia trở nên thông minh đột xuất thế ?"
"Không Ngũ Đài Sơn, ngày nào cũng nhà suy nghĩ lung tung thì đầu óc sáng chứ."
Tạ Tri Phi ngẩng đầu Lý Bất Ngôn, ánh mắt dịu dàng chuyển sang Yến Tam Hợp: "Nếu sợ chê bai là vô dụng, thì bên cạnh nàng cũng đành cam phận khúc gỗ thôi."
Câu Tiểu Bùi gia mà chẳng hiểu mô tê gì. hiểu thì hỏi cho lẽ.
"Ai coi ngươi là khúc gỗ?"
Yến Tam Hợp hình bóng phản chiếu của trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Tri Phi, đáp gọn lỏn: "Ngươi!"
Tiểu Bùi gia giãy nảy lên oan ức: "Ta coi là khúc gỗ bao giờ?"
Yến Tam Hợp: "Lúc mới thành ."
Tiểu Bùi gia: "..." Có ?
Tạ Tri Phi kéo dài giọng, đầy vẻ thích thú: "Yến Tam Hợp, hóa nàng đều hiểu cả ?"
"Hiểu chứ." Yến Tam Hợp lảng tránh ánh nóng bỏng của : "Tiểu Bùi gia là cố ý coi ngươi như khúc gỗ đấy."
Tạ Tri Phi: "Vì ?"
Yến Tam Hợp: "Ai bảo ngươi cho ăn kẹo?"
Tạ Tri Phi ranh mãnh: "Thế còn nàng?"
Yến Tam Hợp: "Ta cũng cố ý."
Tạ Tri Phi: "Vì ?"
Yến Tam Hợp: "Ai bảo ngươi chỉ cho mỗi ăn kẹo."
Tạ Tri Phi ngẩn một chút bật ha hả, tiếng sảng khoái vang vọng trong xe ngựa.
Bên cạnh.
Tiểu Bùi gia sang Lý Bất Ngôn, mặt ngu ngơ: Ngươi hiểu bọn họ đang cái quái gì ?
Lý Bất Ngôn ném cho một cái khinh bỉ: Ngươi là đồ ngốc giả vờ ngốc thế?
Bọn họ đang liếc mắt đưa tình, tán tỉnh đấy, chúng hiểu cái gì cho đau lòng?
---