Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 599: Phó thị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:42:55
Lượt xem: 316
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quá mức đáng sợ!
Yến Tam Hợp chằm chằm khuôn mặt đau khổ của Chu Viễn Mặc, nhớ những lời tâm sự của Mao thị, trong lòng dâng lên một nỗi ớn lạnh khó tả.
"Bây giờ thì hiểu tại khi phu nhân sinh khó, Chu Toàn Cửu chút do dự chọn 'giữ lớn'."
Tiểu Bùi gia đập bàn cái rầm, phẫn nộ : "Bởi vì lúc đó vẫn vững cái ghế gia chủ. Nếu phu nhân c.h.ế.t thì ai sẽ vượng phu cho ? Hắn mượn vận may của ai để thăng tiến đây?"
"Chu Viễn Mặc." Yến Tam Hợp thẳng trưởng nam nhà họ Chu: "Cho dù lúc đó ngươi là con trai, là đích trưởng tử, nhưng trong cảnh ngặt nghèo , mạng sống của ngươi trong mắt cũng chẳng đáng một xu."
"Yến cô nương, xin đừng nữa, cầu xin cô đừng nữa." Giọng Chu Viễn Mặc vỡ vụn, tràn ngập sự thống khổ tột cùng.
"Nếu thì thể lột trần từng lớp mặt nạ đạo đức giả của ? Không lột trần thì hóa giải chấp niệm, tiêu trừ tâm ma?" Yến Tam Hợp nghiêm giọng, hề khoan nhượng.
"Hắn sắp xếp phu nhân ở viện , lấy cớ là cho sức khỏe của bà, còn bản vẫn ở viện Hải Đường. sự thật là gì? Sự thật là Bát môn trận và Thất sát trận đang ngày đêm rình rập, hút cạn sinh lực của bà !"
"Ta phỉ nhổ!" Lý Bất Ngôn nghiến răng ken két: "Còn bịa đặt lý do Mao thị ngủ ngáy, bà chịu khổ cùng . Toàn là dối trá, lừa bịp!"
Yến Tam Hợp tiếp tục vạch trần: "Tính ngày tận của sắp đến, còn trơ trẽn bảo phu nhân chùa thắp hương cầu phúc cho . Phu nhân vì thương chồng nên mồng một, ngày rằm nào cũng quản nắng mưa lặn lội cầu khấn."
Tạ Tri Phi bỗng dưng lên tiếng, giọng đầy mỉa mai: "Phu nhân ngây thơ rằng Chu Toàn Cửu quá nhiều chuyện trái luân thường đạo lý, sợ khi c.h.ế.t sẽ đày xuống địa ngục chịu tội nên mới mượn tay bà cầu xin thần phật."
Yến Tam Hợp: "Hắn bệnh nhưng cấm cho phu nhân chăm sóc, miệng thì là xót vợ, sợ lây bệnh. Kỳ thực thì ? Hắn lợi dụng nốt chút vận khí lành còn sót của Mao thị để kéo dài tàn cho thêm ngày nào ngày ."
Đinh Nhất kìm , phắt dậy: "Nếu phu nhân mà mệnh hệ gì thì con cháu đời của Chu gia các cũng đừng hòng yên !" Nói xong, mới giật nhận lỡ lời, vội vàng quanh cúi đầu xuống. Mẹ kiếp. Đi theo Yến cô nương riết gan cũng to , dám cả gan thách thức nhà họ Chu cơ đấy?
Yến Tam Hợp tổng kết: "Cái gì gọi là nhất mực lời phu nhân?" Giả tạo! "Cái gì gọi là chỉ quan tâm, yêu thương một phu nhân đến c.h.ế.t?" Dối trá! "Cái gì gọi là phu thê ân ái mặn nồng mấy chục năm?" Lừa đảo! "Cái gì gọi là một đời một kiếp một đôi ?" Tất cả đều là màn kịch che mắt thế gian!
Chữ cuối cùng thốt , cả căn phòng như đóng băng. Không chỉ nhà họ Chu, ngay cả nhóm Tạ Tri Phi sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm. Đặc biệt là Chu Vị Hi, nàng sợ hãi đến mức cả run bần bật, hai hàm răng va lập cập.
Chu Viễn Mặc , an ủi nhưng cổ họng nghẹn đắng, thốt nên lời. Một canh giờ , ba bọn họ gục ngã giữa trời tuyết, nước mắt, gào thét cũng chẳng thành tiếng, như thể bàn tay vô hình bóp nghẹt yết hầu. Cuối cùng, Tam ngã quỵ xuống nền tuyết, chân tay co quắp, phát những tiếng rên rỉ đau đớn như con thú thương. Đó là tiếng gào thét của , cũng là nỗi đau thấu trời xanh của những đứa con nhà họ Chu khi phát hiện sự thật tàn khốc về cha hằng kính trọng. Đau đớn tột cùng! Như ngàn vạn mũi tên xuyên thấu tim gan. Đó là cha ruột của họ, sinh thành dưỡng d.ụ.c họ nên !
"Chu Viễn Mặc, phụ các ngươi - Chu Toàn Cửu, là một kẻ ngụy quân tử, đạo đức giả. Bên ngoài thì nho nhã, hiền lành, nhưng bên trong chứa chấp tâm địa rắn rết, ác độc cùng cực. Con quạ đen từ trời lao xuống, tự vẫn trong giếng..." Yến Tam Hợp ngừng một chút: "Có lẽ chính là vong hồn của những hại c.h.ế.t, vì quá uất hận nên nóng lòng vạch trần bộ mặt thật ghê tởm của ."
Tiểu Bùi gia lắp bắp: "Sao... cảm giác đó là Đại lão gia nhỉ?"
Lý Bất Ngôn gật đầu đồng tình: "Ta cũng cảm giác y hệt ngươi."
Tiểu Bùi gia: "..."
Nghe Tiểu Bùi gia , lòng Yến Tam Hợp chợt chùng xuống. Nếu mỗi con quạ đại diện cho một vong hồn oan khuất, thì hàng ngàn con quạ đen kịt ở Âm giới chẳng lẽ đều là những mạng c.h.ế.t tay Chu Toàn Cửu ?
Đang suy nghĩ miên man, nàng chợt bắt gặp ánh mắt Tạ Tri Phi đang , vẻ chần chừ, lo lắng hiện rõ trong đáy mắt. Yến Tam Hợp mở to mắt như hỏi: Ngươi cũng cảm thấy như ư? Tạ Tri Phi nhắm mắt , ngầm thừa nhận: Nha đầu, cũng linh cảm y hệt nàng. Yến Tam Hợp cố mở mắt to hơn nữa: Hàng ngàn ? Tạ Tri Phi nhắm mắt xác nhận: Phải, là hàng ngàn mạng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-599-pho-thi.html.]
Đầu óc Yến Tam Hợp cuồng. Nàng chợt nhớ cảm giác sợ hãi và hoang mang tột độ bỏ chạy khi đầu tiên cảm ứng tâm ma ... Thôi xong ! Những điều kinh khủng phát hiện lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.
... gì đó đúng. Yến Tam Hợp cau mày suy nghĩ. Tâm ma hình thành do chấp niệm của Chu Toàn Cửu khi còn sống, khi c.h.ế.t mới hóa thành ma. Phải chăng khi c.h.ế.t, linh hồn cảm thấy hối hận, tự vạch trần từng tội ác gây để sám hối, chuộc tội?
"Yến cô nương, Yến cô nương!"
"Hả?" Yến Tam Hợp giật tỉnh .
Chu Viễn Mặc lấy chút bình tĩnh, hỏi: "Hành vi tội ác của ông chúng rõ . Còn phía cô phát hiện thêm điều gì ?"
"Có!"
Tiếng "Có" chắc nịch như một liều t.h.u.ố.c an thần, khiến Chu Vị Hi ngừng run rẩy, nàng nắm chặt chiếc khăn tay, dỏng tai lên chờ đợi. Yến Tam Hợp ngay, nàng dậy trong phòng khách. Rõ ràng là nàng đang suy tính, sắp xếp các manh mối. Không ai dám lên tiếng phiền. Mọi ánh mắt đều dán chặt từng bước chân của nàng.
Suy nghĩ thấu đáo, cuối cùng Yến Tam Hợp cũng lên tiếng.
"Mục đích thực sự của Chu Toàn Cửu khi cưới Mao thị chính là nhắm vận may độc nhất vô nhị của bà . Vận may giúp thuận lợi tranh đoạt chức vị gia chủ. Hắn chút tình cảm nam nữ nào với Mao thị cả. Việc - một đứa con thứ thể leo lên vị trí gia chủ, căn bản do tài năng xuất chúng, mà là kết quả của một kế hoạch tỉ mỉ, tàn độc thông qua giếng Đào hoa và đinh Đòi mạng. Hắn ép bà chuyển ở trạch viện mới là để lợi dụng bà hóa giải sự c.ắ.n trả của tà thuật và sự trừng phạt của trời cao cho những việc ác . Hai điểm , Chu Viễn Mặc, các ngươi phản đối chứ?"
Chu Viễn Mặc lắc đầu. Còn gì để mà phản đối nữa, chuyện rõ như ban ngày .
"Sự việc giếng Đào hoa xảy khi Chu Toàn Cửu mới chỉ là một đứa trẻ bảy tám tuổi. Điều đó chứng tỏ ngay từ lúc đó, thậm chí là sớm hơn nữa, nuôi tham vọng chiếm đoạt vị trí gia chủ và bắt đầu toan tính kế hoạch." Yến Tam Hợp bước tới mặt Chu Viễn Mặc, hỏi dồn: "Suy đoán đúng ?"
Chu Viễn Mặc: "."
Yến Tam Hợp: "Khi chúng bảy tám tuổi vẫn còn ngây thơ, ham chơi, chẳng gì về sự đời. Vậy mà Chu Toàn Cửu mới tí tuổi đầu dã tâm lớn và suy nghĩ thâm sâu như . Tại ?"
Mọi đều câu hỏi hóc búa cho ngớ . , tại chứ?
Yến Tam Hợp: "Vì một ."
Đồng t.ử Chu Viễn Mặc co rút : "Ai?"
Yến Tam Hợp nhẹ nhàng thốt ba chữ: "Phó di nương."
Ba chữ khiến trái tim Tạ Tri Phi, Tiểu Bùi gia và Lý Bất Ngôn như nhảy khỏi lồng ngực. Đến , cuối cùng cũng đến ! Suốt chặng đường từ chùa Giới Đài về đây, họ chờ đợi khoảnh khắc nàng cái tên !
Ngược , ba chữ khiến sắc mặt Chu gia trắng bệch còn giọt máu. Phó di nương là tổ mẫu ruột thịt của bọn họ, đáng tiếc bà qua đời quá sớm. Đừng là bọn họ từng gặp mặt, mà ngay cả nương của họ cũng từng thấy vị tổ mẫu bao giờ. Sao chuyện liên quan đến bà chứ?
Người sắc mặt còn tệ hơn cả Chu gia chính là lão tổng quản Chu Cảnh. Ông thể nào tin rằng sự việc tày trời dính dáng đến Phó di nương - phụ nữ ốm yếu bệnh tật quanh năm, cả đời từng tranh đua với ai bao giờ.
Lão tổng quản mãi mới tìm giọng của , run rẩy hỏi: "Yến cô nương, ý cô là... chẳng lẽ tất cả chuyện ác độc đều là do Phó di nương xúi giục ?"
---