Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 600: Nhượng bộ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:42:56
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xúi giục?

Yến Tam Hợp lão tổng quản, khẳng định cũng chẳng phủ định, mà bắt đầu lẩm bẩm như đang tự sự.

"Phó di nương là biểu của Lão phu nhân. Khi hai còn là con gái xuất giá, quan hệ tỷ vô cùng thiết.”

“Do sức khỏe yếu ớt, Phó di nương mãi ai đến hỏi cưới. Nhà đẻ dần dà cũng gánh nổi tiền t.h.u.ố.c men cho nàng, trưởng và chị dâu bắt đầu tỏ thái độ khó chịu mặt, cuộc sống của nàng ngày càng trở nên khốn khó, tủi nhục.”

“Lão phu nhân vì tình nghĩa tỷ nên đón nàng phủ để tiện bề chăm sóc, dưỡng bệnh. Đây chính là nguyên nhân sâu xa nhất khiến Phó di nương bước chân Chu phủ."

Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên hỏi: "Lão tổng quản, sai chứ?"

Lão tổng quản gật đầu xác nhận: "Cô nương chính xác, sai một li."

"Cho nên, ban đầu bà gọi là Phó di nương, mà hẳn là Phó cô nương. Bà thực chất chỉ là một họ hàng nghèo khó sống nhờ ở đậu trong Chu phủ. Hơn nữa, họ hàng mỗi tháng còn tiêu tốn một khoản tiền t.h.u.ố.c men nhỏ của Chu gia."

Yến Tam Hợp sang hỏi: "Tiểu Bùi gia, nếu ngươi là Phó di nương, ngươi sẽ cảm thấy thế nào?"

Bùi Tiếu ngẩn một lúc đáp: "Sẽ cảm thấy ơn!"

Yến Tam Hợp: "Ngoài thì ?"

Bùi Tiếu gãi đầu: "Sẽ ăn , hành động cẩn trọng, khép nép từng li từng tí."

Yến Tam Hợp: "Cẩn thận với ai?"

Bùi Tiếu suy nghĩ: "Đương nhiên là với tất cả , vì là kẻ ăn nhờ ở đậu mà!"

Yến Tam Hợp tới mặt lão tổng quản: "Tiểu Bùi gia đúng ?"

"Không sai chút nào."

Phó cô nương Chu gia, nhẹ nhàng, năng nhỏ nhẹ, lúc nào môi cũng nở nụ , đối xử ôn hòa với tất cả từ chủ đến tớ. Không bao giờ nổi nóng cáu gắt. Lão phu nhân bảo hướng Đông, nàng tuyệt đối dám hướng Tây. Lão phu nhân bảo , nàng dám .

Mới Chu phủ ba ngày, kẻ hạ nhân thử xem cô nương hiền lành đến mức nào nên cố ý chọc tức nàng. Nàng c.ắ.n răng chịu đựng, hé răng mách lẻo nửa lời. Sau đó sự việc đến tai Lão phu nhân, bà trừng trị tên hạ nhân một trận để răn đe kẻ khác.

Nghĩ đến đây, lão tổng quản thở dài thườn thượt: "Yến cô nương, Tiểu Bùi gia đúng."

Yến Tam Hợp: "Lão tổng quản, dung mạo của Phó di nương thế nào?"

"Xinh hiếm thấy, nhất là làn da trắng bóc như sứ. Chỉ tiếc là do bệnh tật nên gầy yếu xanh xao, mong manh hơn hẳn những cô nương bình thường khác."

"Ông sai . Một cô nương vẻ ngoài liễu yếu đào tơ, mong manh dễ vỡ càng khơi gợi sự che chở, càng đáng yêu hơn bất kỳ cô gái khỏe mạnh bình thường nào." Yến Tam Hợp khẳng định: "Chính vì thế mà Lão thái gia nhà các mới quyết tâm nạp nàng cho bằng ."

Chuyện Lão thái gia nạp năm xưa, ký ức của lão tổng quản vẫn còn mới nguyên như xảy hôm qua. Đêm hôm đó, Lão thái gia gọi thư phòng, thổ lộ ý định cho Phó cô nương một danh phận và hỏi ý kiến của . Một kẻ hạ nhân như thì dám ý kiến gì cơ chứ. Đều là đàn ông với , thừa Lão thái gia đối xử với Phó cô nương đặc biệt, ánh mắt nàng luôn chứa chan tình ý. Rõ ràng là thầm thương trộm nhớ từ lâu. Chỉ là ngại phận của Phó cô nương là em họ của vợ nên mãi vẫn dám ngỏ lời với Lão phu nhân mà thôi.

Vốn dĩ Phó cô nương nhất quyết chịu phận lẽ mọn, nhưng đó do Lão phu nhân sức khuyên giải, nàng mới đành gạt nước mắt gật đầu đồng ý.

"Tại nàng đồng ý?" Yến Tam Hợp nhạt: "Bởi vì nếu đồng ý thì nàng còn mặt mũi nào để tiếp tục ở Chu phủ nữa. Mà rời khỏi Chu phủ, nàng về với tấm bệnh tật ?"

Tiểu Bùi gia vỗ tay cái đét: "Ta hiểu ! Phó di nương của Lão thái gia là do cảnh ép buộc, chứ cam tâm tình nguyện."

"Hừ!" Lý Bất Ngôn nghiến răng ken két: "Cái thế đạo thối nát chẳng bao giờ để đường sống cho phụ nữ cả."

Đinh Nhất vẻ mặt hừng hực khí thế của Lý Bất Ngôn, lí nhí phản bác: "Nếu nàng chịu thì Chu gia cũng thể nuôi báo cô nàng cả đời , cái lý đó."

Hoàng Kỳ định mở miệng hùa theo thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Lý Bất Ngôn, sợ quá vội im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-600-nhuong-bo.html.]

Yến Tam Hợp đám tranh luận, bình thản : "Mọi đều lý. Đây là con đường duy nhất và cũng là lựa chọn nhất dành cho Phó di nương lúc bấy giờ, dù cho trong lòng nàng muôn vàn cam tâm."

"Các vị hãy thử tưởng tượng xem tình cảnh của Phó cô nương khi trở thành Phó di nương sẽ như thế nào?"

Tạ Tri Phi thấy im lặng, bèn lên tiếng: "Tình cảnh của nàng sẽ trở nên vô cùng vi diệu và khó xử."

" , vi diệu." Yến Tam Hợp sâu mắt Tạ Tri Phi.

"Lão thái gia rõ ràng là sủng ái nàng. Vậy còn Lão phu nhân thì ? Liệu bà thực sự rộng lượng đến mức hề để tâm chuyện chung chồng với em họ ?"

"Làm chuyện đó chứ!" Lý Bất Ngôn hừ mũi: "Rộng lượng chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài để diễn cho đàn ông xem thôi, chứ trong lòng chắc chắn là ghen lồng ghen lộn lên chứ."

Cho nên, khi Phó cô nương trở thành Phó di nương, nàng càng cẩn trọng gấp bội trong từng lời ăn tiếng và hành động.

Yến Tam Hợp ngước mắt về phía lão tổng quản: "Có đúng ?"

Lão tổng quản thở dài nặng nề: " , thưa Yến cô nương."

Hắn nhớ rõ, Lão thái gia thường phàn nàn rằng Phó di nương quá mức cẩn thận, giữ kẽ. Ông chỉ cần ngủ phòng bà nhiều hơn vài đêm là bà tìm cách đuổi khéo ông sang phòng Lão phu nhân. Hai chị em họ cùng hầu hạ một chồng mà hề cảnh ghen tuông, cãi vã , lúc nào cũng êm ấm hòa thuận.

Yến Tam Hợp: "Ai là nhượng bộ, hả lão tổng quản?"

Lão tổng quản: "Là Phó di nương."

Yến Tam Hợp: "Ai là luôn thỏa hiệp?"

Lão tổng quản: "Vẫn là Phó di nương."

"Lúc mới bắt đầu điều tra tâm ma, thực sự vài điểm tài nào nghĩ thông. Tại Lão phu nhân cho phép Phó di nương sinh hạ con trai?" Yến Tam Hợp , chằm chằm cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo.

Gia quy của Chu gia sờ sờ đó. Lão phu nhân dù tình thâm nghĩa nặng với em họ đến cũng thể so sánh với tiền đồ của con trai ruột . Thế nhưng bà tỏ vô cùng khoan dung độ lượng với Phó di nương trong chuyện .

Tiểu Bùi gia tiếp lời: "Điều chỉ thể chứng minh một điều: Sự nhu thuận, hiểu chuyện, nhẫn nhịn và luôn thỏa hiệp của Phó di nương khiến Lão phu nhân động lòng trắc ẩn, thương cảm cho phận của bà."

Yến Tam Hợp: "Có đúng , lão tổng quản?"

Đến lúc , Chu Cảnh mới hiểu dụng ý của Yến Tam Hợp khi bắt ép mặt ở đây. Bởi vì những chuyện thâm cung bí sử , chỉ một tường tận nhất. Đâu chỉ Lão phu nhân thương bà, mà ngay cả Lão thái gia cũng thương xót bà vô cùng.

Lão tổng quản gật đầu xác nhận: "Trong phủ từ xuống , ai là yêu mến bà ."

"Khiến một yêu thích thì đơn giản; nhưng để khiến tất cả đều yêu mến là điều cực kỳ khó khăn." Yến Tam Hợp kết luận: "Qua đó thể thấy, bí quyết sinh tồn của Phó di nương tại Chu gia gói gọn trong một chữ 'Nhẫn'. Không xung đột với bất kỳ ai, gặp ai cũng niềm nở, tranh giành thế sự."

Lão tổng quản: " thế, Phó di nương chính xác là một như ."

"Chính vì bà như nên Lão phu nhân mới mủi lòng cho phép bà m.a.n.g t.h.a.i và sinh con. Nhờ đó mà Chu Toàn Cửu mới cơ hội chào đời."

Yến Tam Hợp : "Với sức khỏe ốm yếu như ngọn đèn gió của Phó di nương, đáng lẽ bà nên mạo hiểm sinh đứa bé . Nếu sinh nở, lẽ bà còn sống thêm vài năm nữa. Tiểu Bùi gia, theo ngươi thì tại quyết tâm sinh con bằng ?"

Hả? Có thể lợi dụng khác một , nhưng thể lợi dụng mãi chứ!

Tiểu Bùi gia suy luận: "Phải sinh một mụn con trai con gái thì bà mới thực sự chỗ vững chắc trong cái nhà ."

Ánh mắt Yến Tam Hợp dừng Chu gia: "Điều cho thấy Phó di nương tuy bề ngoài tỏ tranh đoạt, an phận thủ thường, nhưng bên trong vẫn âm thầm toan tính cho tương lai của chính ."

Lời , Chu gia ai phản bác . Bởi vì đó là lẽ thường tình ở đời. Số phận của một con nối dõi và con nối dõi khác biệt một trời một vực.

Phó di nương nhờ sinh một đứa con trai nên cuối cùng mới danh chính ngôn thuận đưa khu mộ tổ tiên Chu gia, con cháu đời hương khói phụng thờ. Trong khi đó, những di nương con cái của Lão thái gia thì chẳng bao giờ vinh dự , chỉ chôn cất qua loa ở bên rìa khu mộ tổ tiên mà thôi. Đó mới chỉ là đãi ngộ khi c.h.ế.t, còn lúc sống thì sự khác biệt càng rõ rệt hơn gấp bội.

Loading...