Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 611: Lựa chọn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:29
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Minh Đình, chuyện cũng là của . Ngươi đ.á.n.h mắng cứ nhắm , đừng quấy rầy nàng."

"Hừ!"

Tiểu Bùi gia trợn mắt: "Ngươi coi là mụ đàn bà chanh chua hiểu chuyện đến thế ?"

"Ngươi là của , tám trăm năm mới gặp một ."

Chân Tạ Tri Phi tiện cử động nhưng đôi tay linh hoạt, vòng tay gáy Bùi Tiếu, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Kiếp Tạ Ngũ Thập chắc tích đức lắm nên kiếp mới như ngươi. Thật đấy, cái mạng của quá ."

"Cút, cút cút!"

Tiểu Bùi gia tuy miệng mắng, lồng n.g.ự.c vẫn còn tức ách, nhưng sắc mặt dịu nhiều.

"Sau nếu chuyện gì, sẽ kể hết cho ngươi , nhất định giấu giếm nửa lời."

Tạ Tri Phi cau mày bồi thêm: "Còn nữa, hứa sẽ trọng sắc khinh bạn. Nàng một, ngươi hai."

"Thế mà gọi là trọng sắc khinh bạn hả?"

"Người là bà đồng mà, gan xếp ngươi nàng."

Vẻ mặt Tạ Tri Phi tỏ chút tủi : "Lời đều là chân tình đó."

Đến nước thì còn tức giận nỗi gì? Còn oán hận gì nữa?

Cái Tiểu Bùi gia cần chính là thái độ nhận sai của . Thái độ thế thì mười vạn sợi lông đang dựng ngược cũng xuôi theo chiều gió.

"Được , thu cái bản mặt khốn kiếp đó của ngươi ."

Tiểu Bùi gia rộng lượng phất tay: "Nói xem, ngươi bảo gia cùng việc gì?"

Nhắc đến chính sự, Tạ Tri Phi lập tức thu tay về, nghiêm túc : "Mấy hôm nay Hoài Nhân ngày nào cũng hỏi thăm chuyện tâm ma của Chu gia, hỏi tiếp theo thế nào. Chúng cần bàn bạc cẩn thận."

Tâm ma của Chu Toàn Cửu nếu thực sự liên quan đến Khâm Thiên Giám thì đây sẽ là chuyện động trời. Có cần cho Hoài Nhân ? Nếu thì thế nào?

Hơn nữa, kế hoạch dài vẫn thảo luận kỹ. Bước tiếp theo , gì, tất cả đều suy tính cẩn trọng.

Bùi Tiếu cảm thấy thật xui xẻo, thầm nghĩ Tiểu gia bây giờ nhảy khỏi xe liệu còn kịp ?

lúc , xe ngựa đột ngột dừng .

"Tam gia, xe ngựa của Đại gia tới."

Tạ Tri Phi thấy đại ca nhà đến, đầu còn phình to hơn cả Tiểu Bùi gia. Sao đến nhanh thế ?

Hắn liếc nhanh sang Bùi Tiếu: "Chân cẳng tiện, ngươi qua chào ca giúp một tiếng."

"Không!"

Tiểu Bùi gia lắc đầu quầy quậy: "Ca ngươi là sợ gặp nhất lúc đấy."

Tạ Tri Phi tức gần c.h.ế.t, ánh mắt như d.a.o phóng qua. lúc đó rèm xe vén lên, Tạ Nhi Lập một quan phục bên ngoài, sắc mặt trầm xuống.

Tạ Tri Phi vội vàng vẫy tay cầu hòa: "Ca, đừng đó nữa, mau lên xe . Sự việc rõ ràng một nửa . Minh Đình, ngươi kể cho đại ca !"

Vẫn còn xếp thứ hai hả? Tên ch.ó bán ngay .

Bùi Tiếu nghiến răng, nhưng tay vẫn duỗi kéo Tạ Nhi Lập lên.

Tạ Nhi Lập vững trong xe, vẫy tay với Bùi Tiếu hỏi ngay: "Nói , chân ?"

Nhìn thấy cõng Chu phủ, ban đầu còn tưởng thể nó chịu nổi, kỹ mới là chân thương.

Tạ Tri Phi hề hề: "Lúc truy bắt mấy tên cướp, sơ ý đ.â.m một đao."

"Chu Thanh ?"

"Hắn trúng kế điệu hổ ly sơn."

"Thật ?"

Nói dối cũng cho giống thật chứ!

Tạ Tri Phi "ừ" một tiếng chắc nịch: "Người giao cho Cẩm Y Vệ , đại ca tin cứ tìm quen bên Cẩm Y Vệ mà hỏi."

"Lão Tam, kẻ cướp trốn thoát thì thể bắt , nhưng mạng của chỉ một mà thôi." Vẻ mặt Tạ Nhi Lập nghiêm nghị: "Cẩn thận một chút cho ."

"Ta nhắc nhở , tên nhóc cứ gặp chuyện là liều mạng." Bùi Tiếu đến nghiến răng nghiến lợi, hùa theo: "Đại ca, mắng nhiều cho tỉnh ngộ. Nhanh lên!"

Tạ Nhi Lập sang: "Nói chuyện Chu gia ."

"..."

Bùi Tiếu thấy tia lạnh lùng trong mắt Tạ Nhi Lập, hết cách đành kể bộ đầu đuôi câu chuyện.

Tạ Nhi Lập xong, gương mặt biểu lộ chút cảm xúc nào.

Bùi Tiếu nhướng mày hiệu với Tạ Tri Phi: Gì ?

Tạ Tri Phi chớp mắt: Ta .

Bùi Tiếu: Hắn vui giận, trông đáng sợ quá!

Tạ Tri Phi: Chứ còn gì nữa?

Bùi Tiếu: Hay là... ngươi khuyên nhủ chút ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-611-lua-chon.html.]

Tạ Tri Phi: Ngươi khuyên !

Đồ ch.ó má!

Bùi Tiếu ho khan một tiếng: "Đại ca, chuyện ..."

"Chuyện tâm ma của ông tuyệt đối chuyện nhỏ."

Sắc mặt Tạ Nhi Lập nghiêm trọng từng thấy.

"Hai nhắn với Yến cô nương một tiếng, nhất định cẩn thận, tuyệt đối hành động thiếu suy nghĩ."

Tạ Tri Phi: "..."

Bùi Tiếu: "..."

...

"Phu nhân tỉnh !"

"Phu nhân tỉnh !"

Tiếng hô từ sương phòng vọng khiến bên ngoài đều rùng . Không ai dám cử động, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp hít một thật sâu, định bước thì đột nhiên từ trong phòng vang lên tiếng rên rỉ của Mao thị...

"Đau... đau quá... ai da, đau quá..."

Âm thanh phát từ cổ họng, cao thấp, nhưng giống như một ngọn roi quất mạnh tâm can mỗi con Chu gia.

Tam tiểu thư ôm mặt t.h.ả.m thiết.

"Lão tổng quản." Yến Tam Hợp gọi. "Phải t.h.u.ố.c giảm đau."

Lão tổng quản vội đáp: "Có, , lúc nào cũng đun sẵn bếp."

"Mang đến đây cho ."

Thuốc nhanh chóng bưng lên. Yến Tam Hợp cầm bát t.h.u.ố.c bước sương phòng. Trong phòng rèm che kín mít, ba lò than đang cháy rực.

Trên giường, Mao thị co quắp trong chăn, gầy rộc chỉ còn da bọc xương, hốc mắt trũng sâu, lộ rõ vẻ của sắp gần đất xa trời.

Yến Tam Hợp lệnh: "Mở hết cửa sổ cho thoáng khí, thắp thêm đèn lên."

Hai nha nhanh chóng theo, mở cửa sổ, lấy đèn.

"Ra ngoài hết , đóng cửa ."

"Vâng!"

Yến Tam Hợp xuống mép giường, đặt bát thuốc, kéo chăn cho bà.

"Phu nhân, là , Tam Hợp đây."

Mao thị gắng sức mở mắt. Lần đầu mở , đến thứ hai mi mắt mới dần hé .

Là nàng.

"Cuối cùng cô cũng tới."

Ta đợi cô lâu lắm .

"Ta xong việc." Yến Tam Hợp bà: "Ta tới bón thuốc, tiện thể chuyện cùng bà."

Mao thị , cố rút tay khỏi chăn chỉnh mái tóc, vẻ mặt thoáng chút ngượng ngùng: "Bộ dáng thế ... để cô nương chê ."

"Vẫn như đầu gặp bà. Nào, há miệng ."

Mao thị ngoan ngoãn há miệng. Một thìa t.h.u.ố.c đút , chảy mất một nửa ngoài.

Yến Tam Hợp rút khăn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cho bà: "Phu nhân, tên đầy đủ của bà là gì?"

"Mao Tuệ Bảo." Giọng bà thều thào gần như thấy.

"Tuệ Bảo?" Yến Tam Hợp mỉm : "Như trân như bảo, cái tên thật ."

Đôi mắt Mao thị cong lên yếu ớt: "Nương cũng như ."

"Tuệ Bảo, một câu chuyện xưa, bà ?" Yến Tam Hợp chậm rãi đút thêm một thìa thuốc.

Mao thị Yến Tam Hợp khẽ nhắm mắt.

"Ngày xưa một cô nương tên là A Sinh. Cô ký ức, sống cùng tổ phụ ở một nơi non xanh nước biếc, cuộc sống êm đềm tranh đoạt với đời."

Yến Tam Hợp kể tiếp: "Một hôm A Sinh mơ. Trong mơ nàng thấy cả nhà một đám hắc y nhân sát hại, c.h.ế.t thê thảm. A Sinh tỉnh , cảm thấy giấc mộng chân thực như chính trải qua. Thế là nàng hỏi tổ phụ: 'Tổ phụ ơi, khác đều cha nương, con chỉ ? Cha nương con ?'

Sắc mặt tổ phụ biến đổi hồi lâu mới trả lời: 'A Sinh , cha nương con đều mất trong trận ôn dịch .'

A Sinh tin lời, nhanh chóng quên giấc mơ đó. nàng rằng, đêm tổ phụ nàng giường, thầm đến tận canh ba."

Mao thị chăm chú lắng : "Cha nương của A Sinh chắc chắn c.h.ế.t vì ôn dịch."

"Chính xác là ."

Yến Tam Hợp sâu mắt bà.

"Tuệ Bảo, nếu bà là tổ phụ, bà sự thật cho A Sinh ? Hay để nàng tiếp tục vui vẻ sống tiếp?"

---

 

Loading...