Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 614: Câm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:32
Lượt xem: 251
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một kẻ câm còn cụt chân, tự nhiên bốc khỏi nhà lao? Ai mà tin ?
Tạ Tri Phi lập tức lệnh: "Chu Thanh, Đại Cường! Hai ngươi rà soát từng Binh Mã Tư hôm nay cho . Cửa , cửa , cửa hông, đến cái lỗ ch.ó cũng bỏ sót."
"Vâng!" Chu Thanh và La Đại Cường lập tức xoay thi hành mệnh lệnh.
Bùi thái y tò mò: "Cái tên câm phạm tội gì thế?"
Tạ Tri Phi: "Phóng hỏa."
Bùi thái y trố mắt: "Hắn đến chân còn chẳng thì phóng hỏa kiểu gì?"
Bị hỏi đến đây, Tạ Tri Phi cũng dở dở .
Khi tiếp nhận Binh Mã Tư Ngũ Thành từ tay lão đại tiền nhiệm Bạch Yến Lâm, việc đầu tiên Tạ Tri Phi là kiểm kê tù nhân. Vừa kiểm tra lòi một tên câm. Lão già bắt tù từ mười mấy năm với tội danh phóng hỏa.
Mấy vụ phóng hỏa vặt vãnh thường chỉ nhốt nửa năm là thả. Thế nhưng gã cứ thả buổi sáng thì buổi chiều bắt về. Tội danh vẫn y nguyên: phóng hỏa. Cứ thế, thả hơn mười , bắt hơn mười . Lão đại tiền nhiệm thấy phiền quá, nghĩ bụng tên chắc "mù luật" nên quyết định nhốt luôn cho rảnh nợ. Nhốt một mạch mười mấy năm trời.
Tạ Tri Phi xong cũng thấy tội nghiệp, nghĩ c.h.ế.t già trong tù. Chân thì cụt, miệng thì câm, ngoài tranh ăn với ch.ó còn nổi, ở trong lao ít còn cơm ăn, chỗ ngủ che mưa che nắng. Bình thường tên chỉ rúc trong góc ngủ, tỉnh thì ăn, ăn xong ngủ, gây sự, thậm chí bỏ đói một bữa cũng chẳng rên la.
Tạ Tri Phi tặc lưỡi: "Ta nghĩ cũng đáng thương nên cứ để mặc ở đó."
"Hay là đang trốn kẻ thù?" Bùi thái y vuốt mấy sợi râu thưa thớt, chép miệng: "Nhìn vẻ giống lắm!"
"Cha, về thôi." Tiểu Bùi gia cầu hòa: "Muộn , chắc nương đang đợi cơm tối đấy!"
"Mày còn mày nương ?" Bùi thái y cáu tiết, đang định mắng cho một trận thì Chu Thanh .
"Gia, hôm nay là của chúng . Chỉ cách đây một canh giờ, lão Thẩm kéo một xe phân từ cửa ."
Bùi thái y buột miệng: "Không lẽ trốn trong thùng phân?"
Tiểu Bùi gia vội bịt mũi, nhăn mặt: "Hắn sợ thối c.h.ế.t ?"
"Gia, đuổi theo ?" Chu Thanh hỏi.
"Đuổi gì, dù cũng là định thả mà."
Lời khỏi miệng, Tạ Tri Phi chợt khựng .
Lạ thật! Tên câm thì cứ việc ới cai ngục một tiếng là xong, việc gì chui thùng phân chịu khổ nhục kế? Từ xuống Binh Mã Tư ai mà chẳng mong tống khứ cho đỡ tốn cơm.
Chuyện mùi!
Tạ Tri Phi vỗ bàn cái rầm: "Đuổi theo!"
...
Binh Mã Tư tìm địa bàn của dễ như trở bàn tay. Chẳng mấy chốc họ chặn chiếc xe chở phân.
Chưa đầy nửa canh giờ, lão Thẩm tóm ngay đường về nhà. Vừa thấy Chu Thanh nhảy xuống ngựa, lão biến, vội vàng quỳ sụp xuống đất, móc trong n.g.ự.c một thỏi bạc, run rẩy dâng lên.
"Thanh gia... cái ... là tên câm cho ." Lão Thẩm rụng mất hai cái răng cửa, chuyện gió lùa phần phật.
Chu Thanh liếc thỏi bạc, thèm cầm: "Người ?"
"Nửa đường bò khỏi thùng phân ."
"Đi ?"
"Chuyện ... cũng chịu."
"Ngươi thả xuống ở ?"
"Ngay cạnh tiệm rèn của Vương Lão Nhị, cái hẻm đó vắng tanh."
Chu Thanh chỉ tay trán lão Thẩm: "Ngươi cứ liệu hồn chờ Lão đại xử lý, đừng hòng nhận việc dọn phân ở Binh Mã Tư nữa."
"Thanh gia!" Lão Thẩm bỗng chồm tới ôm chân : "Tiểu nhân tham mấy lượng bạc vụn , là đại ân với cả nhà tiểu nhân!"
Chu Thanh nhạt: "Lạ đời nhỉ, một tên câm thì ơn huệ gì cho ngươi?"
"Thanh gia, bói toán!" Lão Thẩm ngẩng phắt đầu lên: "Thằng con ngốc nhà nếu nhờ nhắc nhở thì hai năm c.h.ế.t đuối sông ."
"Nói láo!" Chu Thanh dợm bước bỏ kiểm tra chiếc xe, nhưng chợt rùng một cái, vội ngoắt : "Ngươi cái gì? Hắn bói toán?"
Lão Thẩm gật đầu lia lịa.
"Tính quẻ kiểu gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-614-cam.html.]
"Dùng miệng!"
Chu Thanh chỉ sút cho lão một cái. Tên câm thì bói bằng mồm kiểu gì?
"Ta ngày sinh tháng đẻ, ngậm bút lên giấy."
Một tên câm, tội phạm phóng hỏa, sống đáy xã hội mà chữ?
Chu Thanh nhạy bén nhận điểm bất thường. Hắn lập tức nhảy lên ngựa, lệnh: "Chia hai nhóm. Một nhóm theo truy tìm tung tích, một nhóm áp giải lão già về Binh Mã Tư để Lão đại đích thẩm vấn."
"Lời tiểu nhân là sự thật mà Thanh gia! Tiểu nhân chỉ báo ân thôi!" Nghe đến tên Tạ Lão đại, lão Thẩm sợ vỡ mật, gào t.h.ả.m thiết: "Thanh gia tha mạng! Tiểu nhân chừa ! Cùng lắm thì ... tiểu nhân dọn phân miễn phí cho Binh Mã Tư!"
"Thanh gia... Thanh gia..."
...
Trời sập tối.
Tạ Tri Phi chằm chằm lão Thẩm đang run rẩy đất, đồng t.ử co rút .
"Đinh Nhất, cõng lao ngục nhốt tên câm."
"Ta cũng !"
"Ta cũng !"
Tiểu Bùi gia cha ruột : Cha hóng hớt cái gì thế?
Bùi thái y trừng mắt: Mày thì ông cũng chứ ? Hiếm khi rảnh rỗi, lo chuyện bao đồng chút ?
Đinh Nhất chẳng dám hai cha con họ Bùi, vội cõng Tam gia thẳng đại lao. Cha con Bùi gia lon ton theo .
Cai ngục thấy Lão đại tới, vội xách đèn dầu chạy , giọng chột : "Lão đại, cái tên câm ..."
Tạ Tri Phi quát lớn: "Hắn nhốt ở ? Dẫn đường!"
Cai ngục giọng điệu sợ són quần, vội vàng dẫn lối: "Lão đại, là gian ."
"Mở cửa ."
"Vâng!"
"Đinh Nhất, thả xuống." Tạ Tri Phi lệnh: "Ngươi và Hoàng Kỳ trong lục soát kỹ cho ."
Một nhốt ở đây hơn mười năm, chắc chắn lưu dấu vết gì đó.
"Minh Đình, ngươi cũng ."
C.h.ế.t tiệt! Thối quá!
Cơm ba bữa của Tiểu gia sắp trào ngược ! Bùi Tiếu rút khăn tay bịt chặt mũi, lẽo đẽo theo Đinh Nhất chui phòng giam. Trong còn thối hơn cả bên ngoài. Bùi Tiếu thầm than khổ, tạo nghiệp gì mà chui đây.
Con bọ ngựa một chân họ Tạ vẫn ngoài chỉ đạo: "Trên mặt đất, tường, bỏ sót một tấc. Lật tung đống cỏ khô lên cho ."
Tiểu gia mặc kệ ngươi đấy!
Bùi Tiếu chịu hết nổi, chui tọt ngoài hít khí trời: "Ta hoa mắt chóng mặt quá, hai bọn họ tìm là đủ ."
Tạ Tri Phi liếc cai ngục: "Mang thêm đèn đây."
"Vâng!"
Đèn đuốc thắp lên sáng trưng cả phòng giam. Đinh Nhất và Hoàng Kỳ xới tung từng tấc đất.
Trên mặt đất gì. Trên tường cũng . Vậy chỉ còn đống cỏ khô để ngủ .
Hai thuộc hạ , một khẽ lật đống cỏ lên, soi đèn .
"Gia! Vào xem ! Trên mặt đất thứ gì đó."
Tạ Tri Phi vỗ vai, quàng tay bá cổ Bùi Tiếu: "Đi, dìu xem."
"Ta !" Bùi thái y tò mò c.h.ế.t, chui tọt trong.
Rất nhanh, đều xúm quanh khoảnh đất vuông vức . Dưới ánh đèn chập chờn, ai nấy đều trợn tròn mắt kinh hãi.
Sau một hồi lâu im lặng, Bùi thái y mới thở dài một tiếng.
Ta cái gì nào? Nơi nguy hiểm nhất, chính là nơi an nhất.