Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 62: Xem Niệm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:56
Lượt xem: 304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ tổ tiên nhà họ Quý chân núi Long Hổ ở ngoại ô phía Đông kinh thành. Phía hồ Minh Nguyệt nước trong xanh, lưng tựa núi Long Hổ hùng vĩ, thế nào cũng dáng một vùng phong thủy bảo địa.
Nếu là ban ngày thì chắc chắn cảnh sắc nơi đây sẽ là chim hót hoa thơm, xuân ý dạt dào. khổ nỗi bây giờ là ban đêm...
Dù Bùi Tiếu từng đến đây một nhưng vẫn thấy hoảng hồn, tay cứ bám chặt lấy cánh tay Tạ Tri Phi dám buông lơi giây nào.
Nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa. Tạ Tri Phi hất hàm về phía hai bóng hồng đang : Còn thua cả đàn bà con gái nhà .
C.h.ế.t tiệt! Sao thể so sánh với hai con mụ phù thủy đó chứ!
Nhìn hai họ mà xem, còn nhanh hơn cả đàn ông, lưng thẳng tắp hiên ngang, tỳ nữ họ Lý thậm chí còn huýt sáo vang lừng.
Bùi Tiếu giật giật tay áo Tạ Tri Phi: Con gái con đứa gì mà huýt sáo, ngươi thấy cái thể thống gì ?
Tạ Tri Phi nheo mắt, tò mò hỏi vọng lên: "Cô nương đang thổi khúc nhạc gì thế?"
Lý Bất Ngôn đầu , tỉnh bơ đáp: "Chuột yêu gạo."
Bùi Tiếu: "...”
“Gì cơ?"
Tạ Tri Phi: "..."
"Gạo gì cơ?" Tạ Tri Phi chợt cảm thấy điều gì đó là lạ. Lời giống như bịa đặt, nếu bịa thì nàng chẳng việc gì cái tên quái đản thế .
"Bài hát cô nương học ở ?"
Lý Bất Ngôn: "Mẹ dạy!"
Bùi Tiếu nhạt, châm chọc một câu: "Mẫu ngươi quả đúng là một ... đặc biệt đấy."
Lý Bất Ngôn: "Sao ngươi ?"
Làm chứ? Bùi Tiếu hừ hừ hai tiếng, ngước mắt trời, thầm nghĩ: Con mụ ngốc ? Sao ý mỉa mai trong lời của thế?
Tạ Tri Phi nhân cơ hội truy hỏi tới cùng: "Thế mẫu của cô nương hiện giờ đang ở ?"
Lý Bất Ngôn chỉ tay lên trời.
Bùi Tiếu sợ hết hồn, vội vàng đảo mắt quanh, trong lòng niệm chú: A Di Đà Phật!
Tạ Tri Phi tỏ vẻ áy náy: "Xin , chạm nỗi đau của cô nương ."
Lý Bất Ngôn mỉm rạng rỡ: "Không đau lòng chút nào . Người thể về đó , vui còn kịp chứ."
Bùi Tiếu: "..." Con mụ phù thủy chắc chắn đầu óc vấn đề !
Tạ Tri Phi: "..." Chỉ sợ là một vị tổ tông nữa đây!
"Khụ khụ!”
Yến Tam Hợp nãy giờ im lặng đường bỗng nhiên ho khan hai tiếng nhắc nhở.
Lý Bất Ngôn nhún vai, toe toét với Tạ Tri Phi: "Tam gia hỏi thăm kỹ càng như , là cảm tình với ?"
Bùi Tiếu: "..." Con nha mà trơ trẽn thế ?
Tạ Tri Phi: "..." Con nha thông minh thật đấy.
Tạ Tri Phi nhanh trí giả vờ che miệng ho: "Khụ khụ khụ!"
Lý Bất Ngôn khoác tay Yến Tam Hợp, tuy cố tình hạ giọng nhưng vẫn đủ để cho tất cả cùng thấy:
"Tiểu thư, em xác nhận qua ánh mắt . Ý của ở rượu, mà là ở tiểu thư trong chốn non nước hữu tình đấy!"
Yến Tam Hợp lạnh nhạt hỏi: "Cái gì?"
Lý Bất Ngôn ngẫm nghĩ một chút sửa : "Vẫn là xác nhận qua ánh mắt, nhưng là tình cảm nam nữ , mà chỉ là sự tò mò thôi!"
Yến Tam Hợp vẫn dửng dưng như cũ: "Ừ."
Không khí chùng xuống, ngượng ngùng.
Tạ Tri Phi thể thanh minh, đành tiếp tục diễn kịch ho khan: "Khụ khụ khụ khụ..."
Bùi Tiếu bạn bên cạnh ho sù sụ như sắp long cả phổi ngoài thì hả hê thầm nghĩ: Không hổ cũng cái , ít nhất cũng chữa chứng hoảng hốt của lúc !
...
Mải mê chuyện, chẳng mấy chốc họ đến khu lăng mộ nhà họ Quý.
Kể từ vụ mộ nhóm Tạ Tri Phi đào trộm, Quý Lăng Xuyên cắt cử mấy lão bộc gan ngày đêm túc trực canh gác.
"Yến cô nương, quan tài ngay đằng . Cô nương xem cần chuẩn thêm thứ gì ?"
"Không cần.”
Yến Tam Hợp liếc mấy lão bộc, sang với Quý Lăng Xuyên: "Nếu ông chuyện đồn đại ngoài cho nhiều , thì..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-62-xem-niem.html.]
Quý Lăng Xuyên hiểu ý, liếc mắt hiệu cho tên tâm phúc. Tên tâm phúc vội phất tay, dẫn đám hầu lui thật xa.
Yến Tam Hợp lập tức đưa mắt sang hai Bùi, Tạ.
Quý Lăng Xuyên vội đỡ: "Tri Phi, các con cũng tránh một chút ."
"Tại ..." Bùi Tiếu định thắc mắc thì miệng bịt chặt .
Tạ Tri Phi gật đầu với Yến Tam Hợp: "Vậy vất vả cho cô nương ."
Yến Tam Hợp chẳng thèm biểu lộ cảm xúc gì, chỉ liếc Tạ Tri Phi một cái lưng .
Khi tiếng bước chân xa dần, tiếng gió rít cũng đột ngột ngừng bặt. Phía chân trời mây đen cuồn cuộn kéo đến, tầng tầng lớp lớp chồng chất lên , hình thù quái dị như ma như quỷ.
Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến rợn , ngay cả tiếng côn trùng rả rích cũng biến mất tăm. Mỗi chỉ còn thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Quý Lăng Xuyên tuy sống hơn nửa đời , nhưng chứng kiến hiện tượng kỳ quái vẫn khỏi run rẩy.
Yến Tam Hợp rút chiếc khăn tay trong n.g.ự.c áo , từ tốn lau từng ngón tay một. Động tác của nàng chậm rãi, giọng cũng chậm rãi: "Bà cụ năm nay hưởng thọ bao nhiêu tuổi?"
Quý Lăng Xuyên lắp bắp: "Sáu... sáu mươi tám ạ."
Yến Tam Hợp: "Quê quán ở ?"
Quý Lăng Xuyên: "Nguyên quán Quảng Tây."
Yến Tam Hợp: "Tên húy là gì?"
"Cái ..." Quý Lăng Xuyên hỏi bất ngờ, ngẫm nghĩ hồi lâu mới ấp úng: "Chỉ mẫu họ Hồ thôi ạ."
"Đến tên đẻ của mà cũng , ông đúng là đứa con trai hiếu thảo thật đấy!”
Yến Tam Hợp lạnh lùng lườm Quý Lăng Xuyên một cái sắc lẻm: "Không trả lời thì ông xuống !"
"Vâng!"
Lý Bất Ngôn nhảy phắt xuống hố huyệt, hai tay vận sức đẩy mạnh. Nắp quan tài đang khép hờ phát tiếng "kẽo kẹt" rợn dịch chuyển sang một bên.
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu nấp ở cách đó xa. Tiếng động vang lên khiến cả hai tê dại da đầu, nổi gai ốc cùng .
Bùi Tiếu giật nhảy dựng lên theo phản xạ, định nhảy tót lên lưng Tạ Tri Phi trốn, nhưng Tạ Tri Phi nhanh nhẹn né sang một bên.
Chưa kịp vững, Bùi Tiếu Tạ Tri Phi túm lấy cánh tay lôi xềnh xệch xa.
Bùi Tiếu suýt ngã sấp mặt: "Ngươi cái trò gì thế?"
"Suỵt!" Tạ Tri Phi đưa ngón tay lên miệng hiệu im lặng, kéo bạn xa thêm hơn mười trượng nữa, chỉ cây cổ thụ to lớn mặt, khẩu hình miệng mấp máy ba chữ: "Leo lên ."
Bùi Tiếu: "..." Còn dám trộm nữa á? Điên ! Tên chắc chắn là điên thật !
...
Lau xong ngón tay cuối cùng, Yến Tam Hợp cầm khăn tay che miệng ho khan một tiếng. Lý Bất Ngôn ở hố vươn tay lên đón nàng.
"Đứng yên đừng nhúc nhích!”
Yến Tam Hợp dặn dò Quý Lăng Xuyên đang cạnh một câu, khom nắm lấy tay Lý Bất Ngôn, mượn lực nhảy nhẹ nhàng xuống hố.
Trái tim Quý Lăng Xuyên như nhảy khỏi lồng n.g.ự.c theo cú nhảy của nàng.
Quan tài của Hồ Lão phu nhân tinh xảo hơn nhiều so với những cỗ nàng từng thấy trong tiệm áo liệm, chứng tỏ lúc sinh thời bà cuộc sống sung túc. Áo liệm mặc chỉnh tề, t.h.i t.h.ể bên trong vẫn còn nguyên vẹn hề phân hủy, chỉ điều gương mặt Lão phu nhân bao phủ bởi một tầng khí đen dày đặc.
Đôi mắt đen vốn bình lặng của Yến Tam Hợp lập tức trở nên sắc bén như dao. Nàng xắn tay áo lên, thò tay bên trong quan tài.
Một cảnh tượng kỳ quái diễn : luồng sương đen đang che phủ mặt Lão phu nhân lập tức tách , quấn chặt lấy cánh tay trắng ngần như ngọc của Yến Tam Hợp. Sương đen cuồn cuộn tuôn trào, khuếch tán dữ dội, suýt chút nữa nuốt chửng cả nàng.
Quý Lăng Xuyên sợ đến mức ngã phịch m.ô.n.g xuống đất, hai tay bịt chặt miệng để hét lên thành tiếng.
"Được , ." Giọng Yến Tam Hợp bỗng trở nên mềm mỏng lạ thường, như đang dỗ dành trẻ nhỏ: "Để , để giúp bà."
Làn sương đen dường như hiểu tiếng , từ từ tản , cuối cùng tụ gọn ghẽ trong lòng bàn tay Yến Tam Hợp.
"Hãy cho , bà còn điều gì buông bỏ ?"
Yến Tam Hợp nhẹ nhàng đặt tay lên đôi mắt của Lão phu nhân, từ từ nhắm mắt .
Khi con hấp hối, những và việc trải qua trong đời sẽ như những thước phim chậm lướt qua trong tâm trí.
Vui vẻ, đau khổ, bi thương, oán hận, những điều khắc cốt ghi tâm...
Có những ký ức chỉ thoáng qua biến mất, những ký ức dừng một chút, nhưng cũng những ký ức ám ảnh, day dứt mãi thôi. Những tâm niệm thể thành lời sẽ chiếm cứ tâm trí c.h.ế.t, cho đến tận lúc trút thở cuối cùng vẫn thể tan biến.
Làn sương đen theo đầu ngón tay Yến Tam Hợp thẩm thấu tâm thức, dần dần vẽ nên một bức tranh mắt nàng.
Khi rõ hình ảnh hiện lên trong tâm trí, đôi lông mày thanh tú của Yến Tam Hợp lập tức nhíu chặt .
Thứ mà bà thể buông bỏ ... là nó ?