Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 622: An sàng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:40
Lượt xem: 282

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Vi từng học qua thuật an sàng thôi tử. Phép căn cứ ngày sinh tháng đẻ của hai vợ chồng, chọn giờ lành tháng để kê giường ngủ. Điểm mấu chốt ở chỗ khi thầy phong thủy xem la bàn, kim chỉ nam trong thiên trì tuyệt đối chính xác, sai lệch dù chỉ một li.

Nghe lão gia phán thế, tự tin hơn hẳn, bớt chút thời gian về quê, chọn ngày hoàng đạo giúp Trương Tướng Tổng lễ an sàng. Vợ chồng Trương gia thắc mắc Chu lão gia đích tới, dối là chuyến lão gia cử , ngài bận trăm công nghìn việc nhưng phương pháp đều chỉ dạy cặn kẽ cho .

Biết Thái Vi ở Chu gia hơn hai mươi năm, học lỏm ít ngón nghề, vợ chồng Trương Tướng Tổng cũng nghi ngờ gì.

An sàng xong xuôi, tưởng chuyện êm nên sang lo tìm tung tích gia đình Thiên Thị, chỉ còn thiếu nước dán cáo thị tìm khắp kinh thành. Nào ngờ mới qua nửa tháng, đại ca lén lút chạy từ phủ Tuyên Hóa lên báo tin dữ: Vợ chồng Trương Tướng Tổng xảy chuyện lớn.

Trương Tướng Tổng trong lúc luyện binh ngã ngựa, cú ngã khiến cả hai chân gãy lìa. Vốn là võ tướng đang đà thăng tiến, giờ gãy chân coi như con đường quan lộ cũng gãy theo. Chưa hết, phu nhân của ông bỗng nhiên trở nên điên điên khùng khùng, suốt ngày lảm nhảm trong nhà một cái bóng đen ám ảnh, ban ngày thì theo lưng, ban đêm thì đầu giường chằm chằm bà .

Thái Vi xong mà toát mồ hôi lạnh. Hắn nhớ hôm đó lúc xem la bàn, tay run, hình như kim chỉ nam lệch một chút.

Hắn dám thật với đại ca, chỉ bảo để hỏi lão gia xem . Đại ca khỏi, như kiến bò chảo nóng, yên.

Thú nhận với lão gia ư? Hắn dám. Lão gia giờ khác xưa, Thiên Thị chỉ trộm bùa bán mà đuổi rõ sống c.h.ế.t. Hắn tự tiện nhận việc bên ngoài, còn gây tai họa suýt c.h.ế.t , tội còn nặng hơn gấp vạn . Lỡ như Trương Tướng Tổng tìm đến cửa... Lỡ như lão gia niệm tình xưa... Hắn càng nghĩ càng hoảng loạn.

Suy tính , dường như chỉ còn một con đường sống duy nhất... đó là bỏ trốn.

Thế là ôm theo bạc tích cóp bao năm lén lút cao chạy xa bay. Hai ngày đầu còn đỡ, sang đến ngày thứ ba bắt đầu hối hận. Trời đất bao la, về ? Cha em ở quê liên lụy ? Trương Tướng Tổng trút giận lên đầu họ ?

Không dám xa, chui lủi trong một nhà trọ tồi tàn ở phủ Tuyên Hóa. Từ nhỏ Chu gia nên quen ở quê nhiều, mà nhà trọ là nơi tin tức nhạy bén nhất.

tin tức nhận là tin dữ. Trương Tướng Tổng thấy sự việc bất thường mời thầy phong thủy địa phương đến kiểm tra... Trương Tướng Tổng dẫn theo một toán lính tức tốc lên kinh thành... Trương Tướng Tổng treo thưởng truy lùng , thề sẽ băm vằm trăm mảnh...

Thái Vi sợ vỡ mật, vội vơ vét ít lương khô bỏ trốn ngay trong đêm, cắm đầu chạy về phía Nam. Hắn dám đường lớn, cũng chẳng dám thuê xe ngựa, chọn đường rừng núi hoang vắng mà . Ban đêm co ro gốc cây, nhớ những ngày tháng sung sướng , khỏi chua xót tự hỏi: Sao đời nông nỗi ?

Rồi chợt nhớ đến lời Thiên Thị đêm đó... Phải đề phòng chủ t.ử của ngươi.

Hắn ngu. Kẻ sống sót ở Chu gia bấy lâu thể là kẻ ngốc, còn học Chu Dịch Lục Hào thì đầu óc sạn sỏi cỡ nào. Vụ việc của Trương Tướng Tổng , nếu lão gia chịu tay thì đến nỗi liều, đến mức rơi bước đường cùng .

Điểu tận cung tàng (Chim hết thì cất cung).

Thiên Thị và lượt gặp nạn, nguyên nhân sâu xa chỉ một: Bọn họ nắm giữ quá nhiều bí mật đen tối về con đường leo lên ghế gia chủ của lão gia. Giờ đây khi đủ danh vọng địa vị, lão gia tất nhiên diệt khẩu những kẻ quá nhiều.

Vậy chuyện Thiên Thị trộm bùa bán chỉ là cái cớ, cả nhà chắc chắn thủ tiêu . Và bây giờ, đến lượt Thái Vi lên thớt.

Đang mải suy nghĩ, xung quanh bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Hắn ngẩng đầu thấy mấy tên lính cầm đao sáng loáng ập tới. Chưa kịp phản ứng, lưỡi đao lạnh lẽo kề ngay cổ.

Trói gô, bịt miệng.

"Mau về báo với Tổng quản, tóm ."

Những chuyện xảy đó là cơn ác mộng mà cả đời dám nhớ . Chúng ép uống t.h.u.ố.c độc câm họng chặt đứt chân tay . Trong cơn đau đớn tột cùng, vị chủ nhân mà tận tụy hầu hạ hơn hai mươi năm chậm rãi xổm xuống mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-622-an-sang.html.]

Khuôn mặt vẫn nho nhã, thoát tục như tiên nhân, hèn gì phu nhân mê hoặc đến thần hồn điên đảo. chỉ và Thiên Thị mới , ẩn lớp da mỹ là một tâm hồn xí và tàn độc đến nhường nào.

G.i.ế.c chớp mắt!

"Thái Vi ." Chu Toàn Cửu gọi tên , giọng vẫn êm ái, vô tội như ngày: "Đừng trách . Muốn trách thì trách cái mạng ngươi khổ, chọn theo chứ?"

Phải , chọn theo một con quỷ dữ đội lốt như ? Nếu năm xưa nằng nặc đòi theo tổ phụ lên kinh thành kiếm chút danh phận, thì giờ vẫn đang yên ở phủ Tuyên Hóa một nông dân bình thường, vài sào ruộng, sống cuộc đời đạm bạc mà bình yên.

"Xuống âm phủ, nếu gặp Thiên Thị thì nhắn với một câu." Chu Toàn Cửu nở nụ âm hiểm: "Đã ch.ó thì đừng mơ tưởng . Muốn tu luyện thành dễ dàng như ."

Nét bút cuối cùng dứt, Thái Vi há miệng thở dốc, cây bút lông rơi khỏi miệng, cả cũng mềm nhũn, vật ghế.

"Thái Vi!" Chu Thanh vội đưa tay lên mũi kiểm tra.

Yến Tam Hợp lao tới: "Sao ?"

Chu Thanh: "Vẫn còn thở."

"Thái Vi! Ngươi chắc chắn vẫn còn chuyện hết. Đừng ngủ! Tỉnh ! Mau tỉnh !" Yến Tam Hợp ghé sát tai hét lớn: "Hắn giấu kỹ lắm, chỉ dựa những thứ đủ sức lột trần bộ mặt thật của . Ngươi ráng chịu đựng thêm chút nữa, cố lên!"

Tiểu Bùi gia vỗ trán cái bốp: " ! Cha để một chén canh sâm, dặn là lúc kiệt sức thì cho uống, thể cầm cự thêm một lúc."

"Để hâm nóng." Lý Bất Ngôn lao vụt như một cơn gió, lát bưng bát t.h.u.ố.c bốc khói nghi ngút chạy .

"Lý cô nương, đưa đây để đút." Chu Thanh đón lấy bát thuốc, cẩn thận bón từng thìa cho Thái Vi.

Uống hết nửa bát thuốc, Thái Vi từ từ mở mắt, ánh mắt dán chặt bát t.h.u.ố.c như uống thêm. Yến Tam Hợp thở phào nhẹ nhõm. Không hổ là sống sót qua mười mấy năm địa ngục, khát vọng sống của quả thực mãnh liệt.

"Thái Vi, đừng nữa. Ta hỏi, ngươi chỉ cần gật hoặc lắc đầu là ." Nàng tiết kiệm chút sức lực cuối cùng cho .

"Vụ Trương Tướng Tổng chắc chắn là cái bẫy giăng để ngươi nhảy . Chuyện đó khoan hãy bàn, giờ về nguyên nhân diệt trừ ngươi ." Yến Tam Hợp nhanh: "Một là ngươi quá nhiều chuyện của . Hai là ngươi cứ nhất quyết tìm Thiên Thị, ngươi tin Thiên Thị vô duyên vô cớ bốc như ."

Thái Vi gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Ngươi sống sót đến giờ, chắc là nhờ gặp quý nhân cứu giúp?"

Là một đôi vợ chồng già núi. Ông bà con cái, thấy còn thoi thóp nên khiêng về nhà, mời thầy lang trong bản đến chữa trị. Thầy lang vườn chẳng t.h.u.ố.c thang gì cao siêu, dùng lá rừng tự chế, vết thương lúc đỡ lúc tái phát.

Khoảng thời gian đó đúng là sống bằng c.h.ế.t. Ngày nào cũng tìm cái c.h.ế.t cho xong, cứ tỉnh là đập đầu tường, nhưng sức tàn lực kiệt đập chẳng ăn thua. Hắn định c.ắ.n lưỡi, c.ắ.n đến bật m.á.u mồm nhưng đủ dũng khí c.ắ.n đứt. Hắn định nhảy xuống giếng cho nhanh, nhưng cái tàn phế đến bò miệng giếng còn nổi.

Đến khi quyết tâm tuyệt thực để c.h.ế.t đói thì... mơ.

---

 

Loading...