Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 627: Ngất xỉu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:46
Lượt xem: 305
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tiểu Bùi gia đang than trời vì đầu óc sắp nổ tung, Yến Tam Hợp đang trong đình viện xem Lý Bất Ngôn luyện kiếm.
Thanh nhuyễn kiếm mới lấy từ tiệm rèn về, kiếm mỏng như cánh ve sầu nhưng sắc bén vô cùng. Nhìn tư thế múa kiếm uyển chuyển của Lý Bất Ngôn, Yến Tam Hợp ngay năm trăm lượng bạc bỏ thật đáng đồng tiền bát gạo.
Luyện đến khi mồ hôi ướt đẫm áo, Lý Bất Ngôn mới thu kiếm giắt hông, kéo cái ghế nhỏ xuống cạnh Yến Tam Hợp, lau mồ hôi tán gẫu.
"Tam Hợp, hôm nay hình như là ngày đưa tang phu nhân đấy."
"Ừ."
"Chúng nên đưa ?"
"Không ."
"Thế đêm qua ai trằn trọc lăn qua lộn cả đêm thế hả?"
"Ăn khuya nhiều quá, đầy bụng khó chịu thôi."
"Thôi cô nương."
Rõ ràng là đang nghĩ chuyện phu nhân, chuyện Chu gia chứ gì. Lý Bất Ngôn nỡ vạch trần nàng: " , thật sự định điều tra tiếp chuyện Chu gia ?"
"Không ."
"Vậy thì chỉ còn nước chờ c.h.ế.t thôi." Lý Bất Ngôn thở dài thườn thượt: "Bùa m.á.u của ngươi và Chu Viễn Mặc còn hiệu lực hai tháng nữa. Cũng , đỡ cho ngươi mất máu."
Yến Tam Hợp rũ mắt xuống, im lặng đáp.
"Cô nương, ăn điểm tâm thôi."
Lúc , Thang Viên xách giỏ thức ăn . Nhờ tài nghệ nấu nướng một ngày năm bữa của Thang Viên mà mấy hôm nay sắc mặt Yến Tam Hợp hồng hào lên trông thấy. Ngoài ba bữa chính còn thêm bữa chiều và ăn khuya.
Yến Tam Hợp bảo: "Ngươi và Lan Xuyên cùng ăn ."
"Lan Xuyên bảo hôm nay luyện thêm nửa canh giờ nữa." Thang Viên tủm tỉm: "Mấy hôm Lý cô nương mắng cho một trận nên dạo chăm chỉ lắm."
"Dụng công cũng vô dụng, dụng tâm mới ." Lý Bất Ngôn hừ mũi: "Phần bữa sáng cho nàng nhiều , đúng lúc cần ăn cho sức."
"Lý cô nương đúng là khẩu xà tâm phật."
Thang Viên bày biện điểm tâm, múc một bát cháo nhỏ đặt bên tay Yến Tam Hợp. Nàng cầm đũa lên thì Chu Thanh hớt hải chạy .
"Yến cô nương, tìm ngôi nhà đó ."
"Nhanh ?" Mắt Yến Tam Hợp sáng lên: "Vậy đêm nay chúng ..."
"Bây giờ luôn cũng ." Chu Thanh : "Chỗ đó , vắng vẻ, xung quanh thưa thớt dân cư. Đi ban đêm dễ đội tuần tra chú ý, chi bằng chúng buổi trưa cho an ."
Mấy ngày tiếp xúc, Yến Tam Hợp hiểu rõ tính cách Chu Thanh. Việc gì nắm chắc sẽ bừa.
"Nghe lời ngươi."
"Thang Viên, lấy thêm bát đũa cho Chu Thanh."
...
Đã là nơi hẻo lánh thì thể xe ngựa cưỡi ngựa để tránh gây chú ý, ba quyết định bộ.
Buổi trưa.
Tại một con ngõ phía Bắc thành.
Thấy xung quanh vắng tanh, Chu Thanh nhún chân lấy đà, cánh tay dài móc gờ tường, nhoáng cái nhảy tót lên đầu tường và biến mất hút. Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn nắm tay tiếp tục về phía .
Đi chừng thời gian uống cạn chén nhỏ, họ ngang qua một cánh cửa gỗ loang lổ khép hờ. Yến Tam Hợp nhanh chóng lách trong. Lý Bất Ngôn cảnh giác quan sát xung quanh hồi lâu, thấy ai mới lách theo.
Một ngôi nhà hoang phế gần hai mươi năm, cỏ dại mọc um tùm che kín lối .
Chu Thanh hỏi: "Yến cô nương, trong nhà xem ?"
"Không cần, tìm giếng ." Yến Tam Hợp lệnh: "Kiểm tra từng cái giếng một."
Chu Thanh nhiều nhưng đầu óc nhanh nhạy: "Yến cô nương nghĩ cả nhà năm Thiên Thị..."
"Không , cứ xem tính."
Nhà trạch viện kiểu nhị tiến, gia chủ kỹ tính thường sẽ đào tối đa hai cái giếng.
Cái giếng đầu tiên ngay cạnh bếp ở sân . Trong giếng nước, bên cạnh còn vứt chỏng chơ một cái thùng gỗ mục. Múc thử một gầu nước lên xem, nước trong. Yến Tam Hợp nếm thử một ngụm, thấy vị còn ngọt.
Nàng đậy nắp giếng : "Tìm cái thứ hai."
Cái giếng thứ hai ở sân . Sân vốn là một khu vườn nhỏ, miệng giếng cỏ dại che lấp gần hết. Chu Thanh gạt đám cỏ sang một bên, mở nắp giếng thì một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên mũi.
Yến Tam Hợp cũng ngửi thấy, mặt đổi sắc lệnh: "Chu Thanh, xuống xem thử."
Giếng gầu múc nước.
"Để qua bên lấy gầu." Lý Bất Ngôn nhanh nhảu chạy ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-627-ngat-xiu.html.]
Chu Thanh nhận lấy thùng, thả xuống giếng. Không thấy tiếng nước vỗ bì bõm, cảm giác khi thùng chạm đáy cũng lạ lạ.
"Yến cô nương, giếng vật gì đó."
"Nằm xuống xem."
Chu Thanh sấp mà đu bám thành giếng, thò đầu xuống. Chỉ thoáng qua, vội rụt , giọng run rẩy: "Dưới giếng xác c.h.ế.t."
Lý Bất Ngôn cũng định ngó xuống xem nhưng Chu Thanh giữ chặt : "Đừng , ghê lắm."
Yến Tam Hợp hỏi: "Mấy cái?"
Chu Thanh: "Lấp kín cả mặt nước , chắc chắn chỉ một cái."
Yến Tam Hợp bịt mũi: "Chắc là cả nhà Thiên Thị ."
Mặt Lý Bất Ngôn tái mét. C.h.ế.t tiệt. Năm cái xác thối rữa một cái giếng, hèn gì mùi xú uế bốc lên nồng nặc như .
Chu Thanh Yến Tam Hợp bằng ánh mắt sùng bái: "Yến cô nương, cô t.h.i t.h.ể cả nhà Thiên Thị ném xuống giếng?"
Năm đang sống sờ sờ bỗng dưng mất tích, tám chín phần mười là thủ tiêu. Nơi nào giấu xác an và kín đáo nhất? Chính là ngôi nhà hoang vô chủ .
Yến Tam Hợp giải thích: "Thái Vi lục tung trong nhà mà thấy, thì chỉ còn giếng thôi. Sở dĩ dám nghĩ đến cái giếng là vì trong thâm tâm vẫn nuôi hy vọng, mong rằng cả nhà Thiên Thị còn sống."
"Vậy..." Chu Thanh nhớ tới lời dặn của Tam gia: "Mục đích Yến cô nương tìm t.h.i t.h.ể là gì?"
"Để c.h.ế.t mồ yên mả , cô hồn dã quỷ vất vưởng." Yến Tam Hợp dặn dò: "Chu Thanh, lát nữa ngươi báo chuyện cho Đại gia Chu phủ , để tự liệu cách xử lý."
"Vâng." Chu Thanh gật đầu: "Yến cô nương, chúng về thôi."
Yến Tam Hợp liếc : "Chủ t.ử nhà ngươi sợ gây chuyện chứ gì?"
Chu Thanh: "..."
"Bảo cứ yên tâm." Yến Tam Hợp mỉm : "Ta là giữ lời."
Vừa dứt lời, nàng bỗng cảm thấy lồng n.g.ự.c như ai đ.â.m mạnh một nhát, đau đến mức co rúm .
"Yến cô nương, cô ?"
"Tam Hợp!"
Yến Tam Hợp thấy hai tiếng gọi thất thanh, mắt tối sầm , còn gì nữa.
...
Khu mộ phần Chu gia.
Quan tài của Mao thị hạ huyệt giờ lành.
Một ngôi mộ mới mọc lên, con cháu hiếu thảo lóc t.h.ả.m thiết, dâng lên bát cơm cúng đầu tiên cho quá cố.
Mọi việc xong xuôi, khách khứa lục tục xuống núi, chỉ còn ba con trai túc trực mộ để lễ tạ thổ. Đây là một trong những nghi thức quan trọng cuối cùng của tang lễ.
Lão tổng quản bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở từng bước hành lễ.
Xong bước cuối cùng, ba Chu gia mệt lả bệt xuống đất. Bảy ngày dài đằng đẵng với đủ loại nghi lễ rườm rà vắt kiệt sức lực của họ, giờ ai nấy chỉ còn nửa cái mạng.
"Lão tổng quản, ông xuống núi ." Sau bảy ngày chịu tang, giọng Chu Viễn Mặc càng thêm khàn đặc: "Ta và Lão Nhị, Lão Tam chuyện riêng một chút sẽ xuống ."
"Đại gia, cho lão nô ở với."
Chu Viễn Mặc ngạc nhiên: "Ông định gì ?"
Lão tổng quản gật đầu: "Hôm Đại gia trở về với sắc mặt đó, lão nô chuyện chẳng lành ."
Làm hầu cả đời ở Chu gia, từ nhỏ cha dạy rằng tớ quan trọng nhất là sắc mặt chủ nhân.
"Thôi ." Chu Viễn Mặc yếu ớt : "Các đây cả ."
Ba xúm quanh cả.
Chu Viễn Mặc dãy núi trùng điệp phía , dòng sông uốn lượn mắt, quả là chốn phong thủy bảo địa tàng phong tụ khí. Đáng tiếc !
Trong mắt lóe lên tia quyết tuyệt, nghiến răng : "Lão Nhị, Lão Tam, tâm ma chúng giải nữa."
Phản ứng của ba y hệt . Đầu tiên là sững sờ phản ứng, đó là biến sắc kinh hoàng.
"Ca?" Chu Viễn Hạo nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Viễn Mặc, hoảng hốt hỏi: "Tại ?"
Chu Viễn Mặc định mở miệng giải thích thì cảm thấy n.g.ự.c tức nghẹn, thở nổi, ngã ngửa bất tỉnh.
"Ca!"
"Đại ca!"
---