Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 63: Chó Đen
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:57
Lượt xem: 299
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên cành cây cổ thụ, hai đàn ông đang xổm. Cả hai đều trân trân xuống , chớp mắt lấy một cái. Mà cái cảnh tượng đập mắt họ lúc quả thực khiến chỉ "c.h.ế.t cho xong".
Nắp quan tài mở toang. Mùi xác c.h.ế.t nồng nặc bốc lên. Một thiếu nữ xinh bên cạnh quan tài, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt t.ử thi, miệng lẩm bẩm trò chuyện với c.h.ế.t. Giọng điệu còn dịu dàng, âu yếm hơn cả khi chuyện với sống.
Mặt Bùi Tiếu trắng bệch như tờ giấy, sang chằm chằm Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi đến phát bực, trừng mắt : Nhìn cái gì? Nhìn sang bên kìa!
Hai hàm răng Bùi Tiếu va lập cập: Ông đây dám chắc?
Trong lòng thì bảo dám, nhưng ánh mắt thành thật, liếc trộm sang một cái. Chỉ một cái liếc thôi cũng khiến Bùi Tiếu suýt tắt thở.
Làn sương đen trong chớp mắt tuôn từ đầu ngón tay Yến Tam Hợp, trở phủ kín khuôn mặt Lão phu nhân. Yến Tam Hợp rụt mạnh tay về như điện giật, lảo đảo lùi phía vài bước.
Lý Bất Ngôn vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng: "Tiểu thư?"
"Không !”
Yến Tam Hợp mở to mắt, ánh sâu hun hút dừng Quý Lăng Xuyên, gằn từng chữ hỏi: "Nhà các nuôi ch.ó ?"
Quý Lăng Xuyên theo bản năng lắc đầu quầy quậy: "Không, nuôi."
"Ông cho kỹ đây.”
Yến Tam Hợp im lặng một hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng : "Tâm ma mà mẫu ông buông bỏ ... là một con chó."
Rắc!
Một tiếng cành khô gãy vang lên giòn tan.
Tiếp đó...
Á!
Nghe như tiếng ai đó ngã từ cây xuống đất.
Yến Tam Hợp lười biếng chẳng thèm liếc mắt , rút khăn tay từ tốn lau từng ngón tay. Nàng lau chậm, chậm đến mức mây đen trời tan hết, ánh trăng lặng lẽ treo lên đỉnh đầu, tiếng côn trùng rả rích vang lên bốn phía.
Quý Lăng Xuyên lúc mới hồn, lắp bắp hỏi: "Yến cô nương, con ch.ó ... trông như thế nào?"
Yến Tam Hợp: "Màu đen tuyền, cao đến nửa ."
Quý Lăng Xuyên chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nghẹn , khó thở: "Vậy bây giờ chúng ..."
"Dọn đường, hồi phủ."
Giọng Yến Tam Hợp mệt mỏi rã rời, dường như kiệt sức : "Bất Ngôn, kéo lên."
Lý Bất Ngôn khép hờ nắp quan tài , đó nhảy lên , kéo Yến Tam Hợp lên theo.
Yến Tam Hợp mặt Quý Lăng Xuyên, lệnh: "Chuẩn cho một gian viện yên tĩnh, cơm bưng nước rót ngày ba bữa đầy đủ. Bắt đầu từ ngày mai sẽ dọn sang Quý gia ở, cho đến khi nắp quan tài Lão phu nhân đóng mới thôi."
Quý Lăng Xuyên lồm cồm bò dậy từ đất, ngẩng đầu định gì đó nhưng kinh hãi khựng . Thiếu nữ mặt ướt đẫm mồ hôi như vớt từ nước lên, mồ hôi chảy ròng ròng theo chiếc cằm nhọn nhỏ xuống đất.
"Yến cô nương, cô..."
"Không ."
Lý Bất Ngôn bước tới, khom lưng xuống. Yến Tam Hợp mệt nhọc úp sấp lên lưng nàng, thì thào: "Tới nơi thì gọi dậy."
"Ừ." Lý Bất Ngôn thẳng dậy, với Quý Lăng Xuyên: "Quý lão gia, gọi tất cả đây , chúng xuất phát thôi."
Quý Lăng Xuyên há hốc mồm kinh ngạc: "Cô ..."
Lý Bất Ngôn đáp gọn lỏn: "Mệt !"
...
Trên đường về, ai còn tâm trạng nào để chuyện.
Cả Quý Lăng Xuyên ủ rũ như quả cà héo, dìu mới bước nổi. Yến Tam Hợp thì bất động lưng Lý Bất Ngôn, khuôn mặt trắng bệch, cắt còn giọt máu, chẳng khác gì c.h.ế.t.
Tạ Tri Phi chằm chằm bóng lưng Yến Tam Hợp hồi lâu, tiến gần Lý Bất Ngôn, ngập ngừng: "Cô nương mệt ? Hay để cõng giúp cho?"
Lý Bất Ngôn híp mắt : "Cho dù đồng ý thì tiểu thư nhà cũng đời nào chịu ."
Tạ Tri Phi cân nhắc một lát hỏi: "Chuyện đó... nào nàng cũng..."
"Tạ Tam gia!" Lý Bất Ngôn mà như , cắt ngang lời : "Ngươi mà cứ hỏi tiếp thì dám chắc mắt còn nhầm nữa nhé."
Tạ Tri Phi: "..."
Lý Bất Ngôn nháy mắt tinh nghịch với : "Đừng quá tò mò về một cô nương chồng. Mọi sự tò mò mà dẫn đến hôn nhân thì đều là hành vi lưu manh, đùa giỡn tình cảm đấy nhé."
Tạ Tri Phi: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-63-cho-den.html.]
Bùi Tiếu tới bên cạnh Tạ Tri Phi, theo bóng lưng hai chủ tớ xa dần, trầm ngâm : "Huynh , ánh mắt của giúp ngươi xác nhận ."
Tạ Tri Phi: "Nói !"
"Nha đầu thì lúc nào cũng híp mắt, nhưng thực đó chỉ là chiêu bài che mắt thiên hạ thôi. Cái gì nên , cái gì nên nàng đều nắm rõ." Bùi Tiếu hạ giọng thì thầm: "So với cô nha tính tình trơn tuột như lươn , thì vị tiểu thư thẳng thắn hơn nhiều. Muốn gặp ai, gặp ai, tất cả đều hiện rõ mặt."
"Xác nhận chuẩn. Cho nên..." Tạ Tri Phi thấp giọng kết luận: "Chúng vẫn nên bắt đầu điều tra từ vị tiểu thư ."
"Bắt đầu cái rắm !" Bùi Tiếu thở dài sườn sượt: "Ngươi tiên hãy vắt óc nghĩ dùm xem, tại tâm ma của bà ngoại là một con ch.ó hả?"
Sắc mặt Tạ Tri Phi lập tức đanh .
Một con chó? Nói thì ai tin chứ?
...
Xe ngựa chạy đến cửa thành thì trời quá canh năm. Tạ Tri Phi móc lệnh bài , dúi thêm hai mươi lượng bạc lót tay, vệ binh giữ thành mới vui vẻ mở cửa cho qua.
Vào thành, đoàn chia ba ngả, ai về phủ nấy. Chẳng bao lâu , xe ngựa dừng cổng Tạ gia. Yến Tam Hợp tỉnh từ lúc nào, nàng tự nhảy xuống xe.
"Yến cô nương." Tạ Tri Phi cũng xuống ngựa, rảo bước đuổi theo.
Yến Tam Hợp . Tạ Tri Phi im lặng một lát, chỉ dặn dò một câu ngắn gọn: "Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe."
Yến Tam Hợp gật đầu, lưng bước cửa.
"Tam gia?" Tạ tổng quản chờ sẵn ở cửa, vội vàng bước tới bẩm báo: "Đại gia dặn dò, dù ngài về muộn đến mấy thì cũng đến thư phòng gặp ngài một chuyến."
"Ta ngay đây!" Tạ Tri Phi liếc thấy Tạ tổng quản đang che miệng ngáp ngắn ngáp dài, cánh tay dài duỗi kẹp cổ ông lôi xềnh xệch: "Tạ Tiểu Hoa, sáng mai, dù ngươi dùng cách gì nữa cũng giữ chân Yến Tam Hợp cho . Nếu giữ thì..."
"..."
Nước mắt Tạ tổng quản, là do Tam gia dọa do buồn ngủ quá mà trào giàn giụa.
"Lão nô còn cách gì nữa , cùng lắm thì chỉ nước quỳ xuống mà lạy lục thôi!"
...
"Tam Hợp , tại tâm ma của Quý gia Lão phu nhân là một con ch.ó thế?" Lúc ngoài, Lý Bất Ngôn còn gọi "tiểu thư" nữa, thái độ cũng trở nên suồng sã: "Ngươi thấy , lão già Quý Lăng Xuyên thấy là con ch.ó thì suýt nữa lăn đùng ngất xỉu đấy."
Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Chờ Quý gia, từ từ điều tra thì chắc sẽ tìm chút manh mối thôi."
Lý Bất Ngôn lắc đầu: "Việc gây họa đến con cháu đời , thời gian cho phép ngươi từ từ điều tra ."
Yến Tam Hợp: "Thế nên mới chỉ lấy chút tiền đó thôi."
Lý Bất Ngôn lườm nàng: "Chút tiền đó còn chẳng bõ dính răng."
"Bất Ngôn."
"Đừng giở giọng nũng, hợp với ngươi . À đúng !" Lý Bất Ngôn sực nhớ một chuyện: "Ngày mai Tạ gia cho ngươi ?"
Yến Tam Hợp khẳng định: "Họ lý do gì để ngăn cản cả."
Lý Bất Ngôn "" một tiếng: "Vậy sáng mai sẽ thu dọn hành lý."
"Được."
Chữ "" dứt, ánh mắt Lý Bất Ngôn chợt sắc lẹm, quát lớn về phía góc khuất: "Kẻ nào? Mau bước đây!"
Từ chỗ rẽ, Tạ Bất Hoặc bước , nở nụ áy náy mà chân thành với Yến Tam Hợp.
"Xin , quấy rầy cô nương ."
"Ngươi lén lút trốn ở đó gì?" Lý Bất Ngôn gắt.
"Bất Ngôn, là Nhị gia Tạ phủ.”
Yến Tam Hợp nhắc nhở bước lên một bước, lạnh nhạt hỏi: "Chờ việc gì ?"
Bị bắt bẻ câu chữ, Tạ Bất Hoặc ngẩn một chút thành thật đáp: "Quả thực đợi ở đây lâu, chỉ mặt Uyển Xu một tiếng cảm ơn cô nương."
Yến Tam Hợp: "Không chuyện gì to tát ."
Tạ Bất Hoặc miếng băng gạc trắng toát trán nàng, giọng trầm xuống: "Với , với Uyển Xu, và với cả Di nương , đây đều là ân tình lớn bằng trời."
Dứt lời, khom , vái chào nàng một cái thật sâu. Yến Tam Hợp nghiêng tránh , nhận cái lễ trọng của .
Tạ Bất Hoặc hành lễ xong liền đưa một túi giấy dầu.
"Nhị phòng chúng thứ gì quý giá, đây là chút t.h.u.ố.c bổ, mong cô nương nhận lấy để bồi dưỡng vết thương, xin đừng từ chối."
Yến Tam Hợp xong câu , chẳng hiểu sống mũi cay cay. Nàng cứ cảm thấy tình cảnh , câu ... dường như từng gặp ở đó .
---