Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 636: Thông minh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:55
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới lòng đất thành Tứ Cửu ẩn chứa một thế giới bí ẩn. Thật khéo, thế giới trong phạm vi quản lý của Tạ Tri Phi.

Cái gọi là kênh ngầm, thực chất là một con kênh thoát nước lớn. Đi theo con đường , thể khỏi kinh thành hơn mười dặm mà "thần , quỷ ".

Nước trong kênh sâu, chỉ xăm xắp mắt cá chân. Chu Thanh ôm minh châu trong lòng, đầu dẫn đường. Yến Tam Hợp theo sát phía Tạ Tri Phi, bàn tay nhỏ bé gọn trong lòng bàn tay to lớn của , nắm thật chặt.

Trong bóng tối tĩnh mịch, ai một lời, chỉ tiếng thở phập phồng. tai Yến Tam Hợp dường như chỉ thấy mỗi nhịp thở của đàn ông . Hơi thở gấp gáp, rõ ràng là vết thương ở chân vẫn lành hẳn, chịu sự vận động quá sức .

Yến Tam Hợp khẽ giật tay .

Tạ Tri Phi : "Sao thế?"

"Ngươi và Tiểu Bùi gia đưa đến đây là , đừng tiếp nữa."

Tạ Tri Phi chân đau, cũng cố tỏ mạnh mẽ. Hắn khẽ "Ừ" một tiếng đồng ý, nhưng tay vẫn chịu buông .

nỡ buông.

Quan hệ giữa và nàng rõ ràng tiến thêm một bước dài, mà cứ cuốn hết chuyện đến chuyện khác, đến thời gian xuống tâm tình một chút cũng . Giờ đây sắp chia xa.

Chưa bao giờ Tạ Tri Phi cảm thấy như lúc , bao nhiêu lời cứ chực trào nơi cổ họng, nhưng cuối cùng đành nuốt ngược trong.

"Vậy..." Hắn hít sâu một , cố gắng giữ cho giọng bình thường nhất thể: "Chúng đưa đến đây thôi."

Yến Tam Hợp bật : "Tạ Tri Phi, phát hiện ngươi..."

"Ta ?" Tạ Tri Phi hẳn nàng.

"Không gì." Yến Tam Hợp khẽ giãy nhẹ tay: "Chỉ là khẩu thị tâm phi một chút."

Lúc Tạ Tri Phi mới ý thức , những buông tay mà còn nắm chặt hơn.

"Không nỡ." Hắn buột miệng thẳng.

Câu như một cú đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c Yến Tam Hợp. Nàng đôi mắt sáng ngời của , chợt nhớ bên cạnh vẫn còn khác, bèn lảng sang chuyện khác, cũng khẩu thị tâm phi kém:

"Tạ Tri Phi, qua mới toại lòng . Ngươi thể gây chút rắc rối cho phe Hán Vương, cho dù họ tổn thương gân cốt thì ít nhất cũng khiến họ luống cuống tay chân một phen."

Mắt Tạ Tri Phi sáng lên: "Sao nàng đoán ?"

"Ngoài thì còn ai nhắm ngươi và Bùi Minh Đình nữa chứ? Cái miệng ngọt xớt chỉ kết bạn bốn phương của Tam gia dễ gây thù chuốc oán. Còn Minh Đình, lưng Tăng Lục Ti chống đỡ, ngoài chỉ kết giao còn kịp, ai dám gây sự?"

Yến Tam Hợp tiếp tục phân tích: "Các ngươi và Hoàng Thái Tôn thiết như , chuyện đó giấu ai. Kẻ thù của Hoàng Thái Tôn là ai thì kẻ thù của các ngươi là đó."

"Ta từng khen nàng thông minh nhỉ?"

Khen một cách nghiêm túc thì , đây là đầu tiên. Sau chắc chắn khen nhiều hơn chút nữa.

Tạ Tri Phi dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay Yến Tam Hợp vài cái, dặn dò: "Nhớ chuyển lời cho Đường Minh Nguyệt giúp , quà gặp mặt cho đứa bé sẽ bù."

"Chắc chắn sẽ chuyển lời." Yến Tam Hợp rút tay , Tiểu Bùi gia phía : "Minh Đình, bảo trọng. Bất Ngôn, chúng thôi."

Tiểu Bùi gia vốn đang bình thường, Yến Tam Hợp bỗng thấy trong lòng hụt hẫng lạ thường.

Không nỡ là cái chắc . Mấy vụ giải tâm ma , vụ nào lẽo đẽo theo cùng . Giờ nữa, để hai nữ nhi yếu đuối dấn nguy hiểm... Không Lý đại hiệp chịu nổi cái lạnh thấu xương như hồi ở núi Mộc Lê ? Trên đường lỡ gặp kẻ thì ? Lỡ đ.á.n.h thì thế nào?

À đúng , lúc nãy Hoài Nhân gì với đại hiệp mà khiến nàng im lặng suốt dọc đường thế nhỉ?

"Minh Đình?”

“Minh Đình?”

“Bùi Minh Đình?"

"Hả?" Tiểu Bùi gia giật hồn.

"Nghĩ cái gì mà gọi mãi thế?"

"Nghĩ ngợi linh tinh thôi."

"Khỏi cần nghĩ, tính toán kỹ cả ." Tạ Tri Phi nhạt: "Lát nữa về tìm Chu Viễn Mặc bàn kế sách."

Chơi ư? Chơi thì ai qua mặt nhà họ Chu cơ chứ!

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-636-thong-minh.html.]

Cung Trọng Hoa. Nội điện.

Triệu Ngạn Tấn mây mưa xong, đang thiu thiu ngủ.

"Vương gia, Đổng sư gia mời ngài qua thư phòng một chuyến, bẩm báo là trở về."

Triệu Ngạn Tấn choàng tỉnh, bật dậy: "Nhắn với sư gia, bổn vương tới ngay."

"Vương gia..." Cô nương kiều mỵ bên cạnh nũng nịu níu tay : "Đã trễ thế , là để mai..."

Đôi mắt sắc như d.a.o của Triệu Ngạn Tấn liếc qua khiến ả sợ run , vội vàng buông tay.

Hắn rời khỏi nội trạch, thẳng đến thư phòng. Trong phòng, tên ám vệ thường phục, khom đợi. Bên cạnh, Đổng Tiếu đang thong thả thưởng .

Triệu Ngạn Tấn xuống ghế chủ vị, hỏi ngay: "Thế nào, mau xem?"

"Hồi bẩm Vương gia, tới giờ Tuất, Tạ Tam gia và Tiểu Bùi gia đến phường Khai Quỹ. Giờ Hợi một khắc, họ rời . Xe ngựa nửa đường thì một chiếc xe khác nhập hội."

Triệu Ngạn Tấn: "Người trong xe là ai?"

Ám vệ: "Là Hoàng Thái Tôn điện hạ."

Quả nhiên!

"Nói tiếp ."

"Giờ Hợi hai khắc, xe ngựa dừng một tòa nhà. Chưa đầy nửa canh giờ , Thái Tôn vội vàng rời , Tạ Tam gia và Tiểu Bùi gia đuổi theo ..."

Tên ám vệ ngẩng đầu lén sắc mặt Vương gia tiếp: "Hành tung của tiểu nhân Chu Thanh, tùy tùng của Tạ Tam gia phát hiện nên đành rút lui gấp."

Triệu Ngạn Tấn nhíu mày: "Người ở trong tòa nhà đó là ai?"

Ám vệ vội đáp: "Hồi bẩm Vương gia, tòa nhà đó vốn là ngoại trạch của Tiểu Bùi gia, hiện giờ ở đó là con gái nuôi của Tạ Đạo Chi."

Đổng Tiếu đặt chén xuống, tiếp lời: "Họ Yến, tên Tam Hợp."

Triệu Ngạn Tấn ngạc nhiên: "Sao Bá Nhân rõ thế?"

"Vương gia còn nhớ , một tháng ám vệ báo tin Tiểu Bùi gia và Chu Lão Nhị cùng khỏi thành, cùng họ ba nữ tử."

"Nhớ, ngươi một trong đó là con dâu trưởng của Tạ Đạo Chi."

" . Hai còn , một là con gái nuôi Yến Tam Hợp và tỳ nữ của nàng ." Đổng Tiếu giải thích: "Ta âm thầm điều tra, mà con trai Từ Thịnh là Từ Lai từng bắt giữ đây chính là nàng ."

Triệu Ngạn Tấn trầm ngâm: "Tiểu súc sinh nửa đêm chạy tới gặp Yến Tam Hợp, chẳng lẽ là..."

"Vương gia quên , hôm nay Bệ hạ ban hôn cho Thái Tôn điện hạ." Đổng Tiếu nhạt: "Chắc hẳn Yến Tam Hợp cũng vài phần nhan sắc, chỉ khiến Từ Lai mê mệt mà đến Thái Tôn cũng thần hồn điên đảo."

Triệu Ngạn Tấn ngẫm nghĩ một lúc bật nhạt.

"Ta thấy lão già Tạ Đạo Chi cũng khôn ngoan thật. Dùng một đứa con gái nuôi để trói chân Hoàng Thái Tôn, để kim ốc tàng kiều, tương lai ắt hẳn phú quý ngập trời đây."

Đổng Tiếu phất tay hiệu cho tên ám vệ lui . Đợi cửa đóng , ông mới ghé sát Triệu Ngạn Tấn thì thầm:

"Vương gia, chuyện kim ốc tàng kiều tạm thời gác . Trước mắt chuyện cấp bách hơn, chúng đ.á.n.h rắn động cỏ ."

"Một g.i.ế.c , hai đả thương , chúng sợ cái gì?"

"Sợ là sợ mối quan hệ giữa bọn họ và nhà họ Chu..." Đổng Tiếu thở dài: "Vương gia cũng , Bệ hạ cực kỳ tin tưởng Chu gia. Nếu họ lợi dụng phong thủy, bát tự gì đó để gièm pha..."

Sắc mặt Triệu Ngạn Tấn chùng xuống.

Chiến sự đang nổ , Chu gia chỉ quyết định thời cơ xuất binh mà còn thể tác động đến việc chọn chủ soái. Cho dù Bệ hạ ưu ái đến , chỉ cần Chu gia buông một câu nhẹ nhàng: "Bát tự của Hán Vương xung khắc với chiến sự", thì vì đại cục, Bệ hạ chắc chắn sẽ gạt bỏ .

"Bá Nhân cao kiến gì ?"

"Vương gia." Đổng Tiếu hạ giọng thấp hơn nữa: "Mấy ngày nay dạo phố, một tin đồn liên quan đến Chu gia."

"Nói ."

"Nghe đồn lúc hạ táng Chu Toàn Cửu, ba cỗ quan tài nổ tung."

---

 

Loading...