Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 64: Quen Thuộc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:58
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp nhận lấy túi giấy, khẽ : "Đa tạ. Ngươi về ."
"Cô nương cũng nghỉ ngơi sớm . Cáo từ."
Bóng lưng cao gầy, cô độc của đàn ông nhanh chóng khuất màn đêm dày đặc.
Yến Tam Hợp đầu , thấy Lý Bất Ngôn đang khoanh tay ngực, môi nở nụ đầy ẩn ý.
"Nhìn gì?"
"Tam gia thì gặp, Nhị gia thấy thuận mắt. Tam Hợp , xin ngươi hãy thành thật khai báo, tại thế?"
Yến Tam Hợp chần chừ một chút đáp: "Hình như quen thuộc."
"Quen thuộc cái gì? Là Tạ Nhị gia quen thuộc, là..."
"Là câu của ."
"Câu nào?"
"Câu 'Nhị phòng thứ gì '. Ta cứ cảm giác hình như từng ai đó câu ..."
"Chẳng lẽ..." Lý Bất Ngôn nhếch mép ranh mãnh: "Chẳng lẽ... phận thật sự của ngươi cũng là con dòng thứ xuất?"
"Có lẽ ?”
Yến Tam Hợp nhắm mắt , vẻ mặt đầy m.ô.n.g lung, hoang mang.
...
"Tâm ma của Quý gia Lão phu nhân là một con ch.ó ư?"
Lời nếu do chính miệng Yến Tam Hợp thì đ.á.n.h c.h.ế.t Tạ Nhi Lập cũng tin.
"Sao thể như thế chứ?"
Thật quá sức hoang đường!
Tạ Nhi Lập cố gắng thả lỏng tinh thần đang căng thẳng, : "Sáng mai Lão phu nhân sẽ đích đến Tĩnh Tư Cư mời ở . Có giữ thì xem bản lĩnh của Lão phu nhân . Không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi ."
Tạ Tri Phi tin Lão tổ tông đích xuất mã thì yên tâm hơn hẳn.
"Đại ca cũng ngủ sớm nhé."
Lão Tam khỏi, Tạ Nhi Lập cũng rời thư phòng trở về Phương Châu viện. Thấy đèn trong sương phòng phía Tây vẫn còn sáng trưng, trong lòng dâng lên chút cảm giác ấm áp, hài lòng.
Đại nãi nãi Chu Vị Hi tiếng động liền đón. Sau khi hai vợ chồng hàn huyên vài câu chuyện phiếm, Tạ Nhi Lập phòng tắm rửa quần áo. Xong xuôi, tắt đèn, xuống mép giường bên ngoài, tư thế nửa nửa .
Hai kết tóc se tơ sáu năm, Chu thị thừa hiểu cái tư thế của chồng nghĩa là đang chuyện , và nàng càng rõ hơn về chuyện gì.
"Chuyện hôm nay, là suy xét chu ."
Đôi mắt Chu thị chằm chằm lên đỉnh màn, giọng nghèn nghẹn: "Lẽ nên đồng ý cho Nhị ngoài."
Giọng Tạ Nhi Lập trầm xuống, lạnh lùng: "Chỉ thế thôi ?"
Chu thị c.ắ.n chặt môi: "Càng nên sơ suất chỉ phái hai tên hộ viện và mấy bà v.ú theo."
"Ta sớm dặn nàng , những chuyện liên quan đến Yến Tam Hợp thì để tâm nhiều hơn một chút.”
Tạ Nhi Lập gõ nhẹ ngón tay lên thành giường theo nhịp: "May mà hữu kinh vô hiểm. Nếu thì còn mặt mũi nào mặt Lão phu nhân, Lão gia? Còn mặt mũi nào đối diện với Nhị phòng nữa đây?"
Trong bóng tối, mắt Chu thị đẫm lệ, nàng c.ắ.n răng chịu đựng để tiếng nấc bật .
"Phụ giao quyền quản lý nội trạch cho nàng là vì coi trọng nàng, tin tưởng nàng. Sau đừng để xảy những chuyện sơ suất như thế nữa. Ông lo việc triều chính đủ mệt mỏi , đừng để ông bận tâm thêm chuyện trong nhà nữa."
Chu thị run rẩy đáp khẽ: "Vâng."
"Sáng mai Lão phu nhân sẽ qua Tĩnh Tư Cư. Nàng gác công việc, theo hầu bà một chuyến."
"Vâng."
"Bên Nhị phòng, nàng cũng bớt chút thời gian qua đó thăm hỏi một tiếng."
"Hôm nay qua ạ."
"Liễu di nương thế nào?"
"Bà chỉ mắng con gái thôi."
" là điều!”
Tạ Nhi Lập hừ nhẹ một tiếng: "Khuya , ngủ ."
Nói xong, xoay mặt ngoài ngủ, để cho vợ một tấm lưng lạnh lùng, xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-64-quen-thuoc.html.]
Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài má Chu thị. Nàng đầu bóng lưng chồng, nuốt ngược tất cả những ấm ức, tủi hờn, đắng cay trong lòng.
...
Thành Tứ Cửu rộng lớn như , đêm nay một con gái cũng đang rơi lệ vì thương tâm giống như Chu thị, đó là Đỗ Y Vân. nỗi đau của Đỗ Y Vân khác biệt.
Nàng vì tức tối. Cái bẫy mà nàng dày công toan tính, trăm phương ngàn kế sắp đặt, cuối cùng hóa giải êm , chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .
Điều khiến nàng nghiến răng ken két vì ghen tức là thái độ của cha con nhà họ Tạ. Một thì chạy đến Từ gia oai quan chức, một thì đích xông Hình bộ đòi .
Đây mà là đãi ngộ dành cho một ả thất ? Rõ ràng là sự trân trọng dành cho Tam phu nhân chính thất của Tạ phủ mới đúng!
Trên giường, Nghê Nhi vắt một chiếc khăn nóng đưa cho Đỗ Y Vân lau mặt, an ủi: "Cô nương đừng buồn, thành thì chúng tính tiếp..."
"Làm gì còn nữa?" Đỗ Y Vân oán hận gạt phắt : "Lần mà còn dám động đến con tiện nhân đó thì Tạ gia chắc chắn sẽ phát hiện . Bọn họ ngu."
Nghê Nhi rầu rĩ: "Chuyện tình cảm của cô nương với Tam gia cần công khai danh chính ngôn thuận sớm, nếu thì..."
"Ai mà chẳng danh chính ngôn thuận chứ!" Đỗ Y Vân ném mạnh chiếc khăn Nghê Nhi.
“Phụ ướm hỏi bao nhiêu , nhưng lão già Tạ Đạo Chi cứ ấp úng, lảng tránh, chẳng chịu chốt hạ câu nào."
Nghê Nhi khẩy: "Tiểu thư nhà chê Tam gia mệnh đoản thì thôi, đằng Tạ gia bọn họ còn dám chê bai Đỗ phủ chúng . là chuyện nực nhất thiên hạ."
Đỗ Y Vân quát lên: "Câm mồm! Không Tam ca đoản mệnh!"
"Vâng, , cái miệng nô tỳ đáng c.h.ế.t!" Nghê Nhi vội tự vả nhẹ miệng mấy cái: " mà cũng , con tiện nhân rốt cuộc lai lịch thế nào mà thể lay động cả Tạ Lão gia thế nhỉ?"
Đỗ Y Vân thì ngẩn .
Phải , lai lịch của ả là gì? Cha em là ai? Là khách quý của Tạ gia ư? Tại mù tịt về ả như thế?
"Không ! Ta cho điều tra kỹ càng mới ." Đỗ Y Vân đ.ấ.m mạnh xuống mép giường: "Chờ tìm điểm yếu của ả , sẽ cách trị ả. Ta tin là gì nó!"
...
Một đêm ngon giấc.
Khi Yến Tam Hợp tỉnh dậy thì trời sáng rõ. Lý Bất Ngôn ngủ ở gian ngoài mất dạng từ sớm. Giờ chắc nàng luyện võ .
Yến Tam Hợp mặc xong y phục, xuống bàn trang điểm, soi gương đồng lên đỉnh đầu . Vết thương tuy còn đau lắm nhưng quấn một vòng băng trắng toát thế trông thật khó coi.
Thang Viên bưng chậu nước nóng : "Cô nương đừng cử động, để em băng gạc mới cho cô nương nhé."
"Giúp chải kiểu tóc nào đơn giản nhất thôi."
"Cô nương cứ yên tâm giao cho em."
Thay băng, chải đầu xong xuôi, Yến Tam Hợp sang bộ váy áo màu xanh nhạt quen thuộc cúi xuống rửa mặt.
Làm xong việc, thấy Thang Viên vẫn lưng chờ sai bảo, nghĩ đến sự chăm sóc chu đáo của nha mấy ngày qua, nàng khẽ hắng giọng : "Hôm nay sẽ rời khỏi phủ."
Thang Viên kinh hãi đến mức thốt nên lời.
"Ngươi từ đến thì hãy trở về nơi đó.”
Yến Tam Hợp im lặng một chút thêm: "Nếu khó khăn gì thì cứ ngay bây giờ, thể giúp ngươi giải quyết."
"Đi mà chứ!"
Lý Bất Ngôn vén rèm bước , hì hì với Yến Tam Hợp: "Tiểu thư mau mà xem, một tên béo c.h.ế.t tiệt đang quỳ lù lù giữa sân kìa, tay cầm sợi dây thừng đòi thắt cổ tự t.ử đây ."
Đây rõ ràng là nhắn nhủ với nàng rằng: Muốn thì bước qua xác c.h.ế.t của Tạ mập .
Yến Tam Hợp nhạt một tiếng, bước gian ngoài, chẳng thèm liếc mắt Tạ tổng quản đang quỳ rạp đất lấy một cái.
"Lý Bất Ngôn, lấy dây thừng treo cổ lên xà nhà cho ! Muốn c.h.ế.t chứ gì? Dễ ợt, thành cho ngươi!"
"Được thôi!"
Lý Bất Ngôn hùng hổ bước tới mặt Tạ mập. Nàng mới cử động tay, Tạ mập cảm thấy lòng bàn tay nóng rực, sợi dây thừng biến mất tiêu.
Mẹ kiếp! Các nỡ lòng nào để c.h.ế.t thật ?
Máu nóng dồn lên não, Tạ mập lồm cồm bò dậy nhanh như một quả bóng lăn, vung hai cái chân ngắn cũn cỡn chạy biến ngoài.
Lý Bất Ngôn ngặt nghẽo đến mức ngã ngửa : "Nhìn kìa, thêm một con hàng nhát c.h.ế.t nữa."
"Con hàng" sợ quá vội vàng chạy báo tin.
Chưa đầy một lát , cả một đoàn rầm rộ kéo Tĩnh Tư Cư. Dẫn đầu đoàn , tất nhiên là Tạ Lão phu nhân tóc bạc phơ. Hai bên bà là Tạ Tam gia và Đại nãi nãi Chu thị hộ tống.
---