Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 644: Thiên Đạo
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:05
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên phong năm ba mươi mốt.
Mười bốn tháng bảy.
Trời tờ mờ sáng, trở phủ. Hôm nay Bệ hạ vẫn thiết triều sớm. Thành Tứ Cửu thì gió êm sóng lặng, đường cũng vắng bóng lính tuần, nhưng thực bên trong đang ủ sóng lớn ngập trời.
Thời gian của còn nhiều, chuẩn hậu sự. Đầu tiên là song phụ mẫu. Nếu đại sự thành thì cần bàn, bọn họ sẽ nhờ mà hưởng vinh hoa phú quý. nếu thất bại, chính là tội nhân của Chử gia, cả gia tộc chắc chắn sẽ liên lụy.
Ta thẹn với phụ mẫu, thẹn với liệt tổ liệt tông. Thứ duy nhất đáng ăn mừng là đời từng cưới vợ, con cái, ít nhất khổ lây vợ con.
Trong thư gửi phụ mẫu, : Ơn sinh thành, nghĩa dưỡng dục, nếu kiếp con nguyện báo đáp. Nếu kiếp , con nguyện một viên gạch xanh phố, chịu ngàn giẫm vạn đạp, chỉ mong hai khi đầu t.h.a.i chuyển thế một đời bình an vui vẻ. Làm thế gian quá khổ, gạch xanh vô tri vô giác thể lấp đường, !
Tiếp theo là mấy bạn chí giao. Cả đời bạn bè nhiều, bạn ít, bạn càng hiếm hoi. Ta để cho họ một lá thư. Phong thư cuối cùng gửi Kiến Khê, vẫn là câu : Đừng gì cả, cũng đừng nhặt xác . Thanh minh rằm tháng bảy hàng năm nhớ đốt cho xấp giấy, kính mấy chén rượu coi như trọn vẹn tình nghĩa đồng môn là .
Một chút thời gian cuối cùng, dành cho Dung Dữ.
Đêm nay qua , sử sách sẽ đ.á.n.h giá Dung Dữ theo hai hướng: một là tân vương lên ngôi, hai là loạn thần tặc tử. Nếu là vế , cho dù là bức cung đoạt vị thì sử sách cũng chỉ lướt qua, bởi vì khi đó Thiên Đạo nghiêng về phía kẻ thắng. Nếu là vế , nguyện cùng gánh vác với .
Nguyên nhân ép đến bước đường , bộ do vụ án vu chú dựng lên. Hình nhân tìm thấy trong vườn hoa tẩm cung Thái tử, đầu tiên phát hiện tên là Cố A Lục. Kẻ hơn năm mươi tuổi, phụ trách chăm sóc hoa cỏ. Sau khi Cố A Lục phát hiện hình nhân, gã hồi bẩm Thái t.ử để giấu mà lẳng lặng đem vật chứng đến Cẩm Y Vệ báo án.
Kẻ chắc chắn là quân cờ ngầm của đó cài Phủ Thái tử, tác dụng châm ngòi nổ. Ngoài Cố A Lục , còn cần chôn hình nhân vườn hoa. Tẩm cung của Thái t.ử nơi ai cũng , chỉ phi tần và tỳ nữ cận.
Trong các phi tần, Hạ Tài nhân là khả nghi nhất. Nàng mười bốn tuổi nhập cung, từ tỳ nữ từng bước leo lên vị trí Tài nhân. Nguyên quán ở Sơn Đông nhưng mẫu nàng là Bắc Địa. Bắc Địa chính là đất phong của Triệu Vương.
Ngoài , Thẩm nữ y cũng cực kỳ đáng ngờ. Nàng là Thẩm gia, y thuật xuất chúng nên điều khám chữa bệnh phụ khoa cho các phi tần. Trong hai , ắt một kẻ là đồng lõa.
Suy cho cùng, kẻ vụ án chỉ thể là một trong hai . Một là cha của Thái tử. Nếu là ông thì đúng với câu "Nhà Thiên t.ử tình cha con", thật đáng thương, đáng buồn, đáng tiếc. Hai là tứ của Thái t.ử - Triệu Vương. Nếu là , chỉ thể Dung Dữ than một tiếng: Lang t.ử dã tâm!
Thời gian cạn dần, đến đây lẽ nên dừng bút, nhưng vẫn còn vài lời trăng trối...
Thứ nhất, cả đời theo Dung Dữ, hối hận.
Thứ hai, vì mà c.h.ế.t, cũng hối hận.
Thứ ba, nếu như đại sự thất bại, mong những dòng thư tay sẽ ngày thấy ánh mặt trời. Thế gian giống như một chiếc đồng hồ cát. Khi cát rơi xuống hết, chân tướng đều chôn vùi sâu, hết thảy quy về bụi đất. Ta mong sẽ lật ngược chiếc đồng hồ cát để thế nhân thấy sự thật.
Cuối cùng, dâng ba nén tâm hương, nguyện Bồ Tát phù hộ. Phù hộ chủ thượng Dung Dữ của sống lâu trăm tuổi!
...
Đọc xong chữ cuối cùng, Yến Tam Hợp thấy mắt nhòe . Đưa tay lên sờ mới nước mắt đầm đìa khuôn mặt. Tại ? Sao tim nàng đau đớn như thể ngàn vạn mũi kim cùng lúc đ.â.m ?
"Tam Hợp?" Lý Bất Ngôn lo lắng gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-644-thien-dao.html.]
"Ta ." Yến Tam Hợp đưa giấy cho Lý Bất Ngôn, lấy ống tay áo lau nước mắt: "Đường Kiến Khê, thể ngoài hít thở một chút ?"
Đường Kiến Khê nhớ đến cảnh mỗi lá thư đều rống lên, bèn gật đầu: "Ta bảo Bệ Chiêu theo bảo vệ ngươi từ xa."
Yến Tam Hợp dậy, cúi đầu Chu Viễn Chiêu: "Các ngươi thư , cẩn thận một chút, sẽ ngay."
Đêm đông núi, ngoại trừ tiếng gió rít thì còn thấy bất kỳ âm thanh nào. Yến Tam Hợp xa, nàng mảnh đất trống cửa hang, phóng tầm mắt xa. Gió thổi tung mái tóc đen nhánh, vài sợi lòa xòa mắt khiến sống mũi nàng cay cay.
Chử Ngôn Đình, ngươi rằng cái gọi là khởi binh bức cung thực ngu xuẩn ? Vu chú là đòn sát thủ, khởi binh bức cung mới là t.ử huyệt. Bọn chúng đang chờ các ngươi nhảy để một lưới bắt gọn. Sao ráng mà sống tạm bợ chứ!
Dung Dữ, ngươi rốt cuộc là thế nào mà thể khiến Chử Ngôn Đình cả đời theo, đến c.h.ế.t hối hận? Có thể khiến Đường Kiến Khê chỉ gặp vài mà mười mấy năm qua vẫn tin tưởng ngươi trong sạch vô tội?
Chu Viễn Chiêu - Bệ Chiêu phía quan sát thiếu nữ, cảm thấy thật kỳ lạ. Hắn hiểu bóng lưng nàng trong đêm tối bi thương đến , giống như trải qua cảnh nhà tan cửa nát.
Yến Tam Hợp chờ trái tim bình mới về sơn động. Lúc Lý Bất Ngôn và Chu Viễn Chiêu xong, hai đều cúi đầu trầm ngâm.
Nàng xuống chỗ cũ, hỏi Đường Kiến Khê: "Nói chuyện khi bọn họ khởi binh ."
Đường Kiến Khê khổ: "Ta chỉ đại khái thôi."
"Vậy cứ đại khái."
"Cơ bản đều c.h.ế.t, c.h.ế.t trận thì cũng tự vẫn, chỉ một ít kẻ tham sống sợ c.h.ế.t là đầu hàng." Đường Kiến Khê kể: "Trong Phủ Thái t.ử m.á.u chảy thành sông, tất cả những liên quan đều Thái t.ử phi g.i.ế.c sạch."
Yến Tam Hợp kinh ngạc: "Thái t.ử phi?"
Đường Kiến Khê gật đầu: "Thái t.ử phi là một kỳ nữ. Vừa tin Thái t.ử binh bại, nàng lập tức sai g.i.ế.c sạch đám con cái, phi tần hậu cung phóng hỏa thiêu rụi tất cả, cuối cùng dùng đao tự sát."
Lý Bất Ngôn mà tim đập thình thịch: "Không để ai ?"
"Không chừa một ai." Đường Kiến Khê thở dài: "Nghe Hoàng thái tôn nhỏ nhất mới bốn tuổi cũng còn."
Yến Tam Hợp nhạt: "C.h.ế.t mới , sống chỉ tổ chịu khổ."
"Trước khi tự sát, Thái t.ử phi còn ngửa mặt lên trời hét to một câu: Thiên đạo bất công! Tiên đế vì chuyện mà bệnh dậy nổi, bất đắc dĩ chiếu cáo gọi Triệu Vương từ phương Bắc về, cuối cùng truyền ngôi cho ."
"Bất đắc dĩ? Sao từ sớm chịu gì ?" Lý Bất Ngôn nhạt: "Nếu lão già đó chịu một tiếng tin tưởng Thái t.ử thì kết cục đến nỗi . Đã kỹ nữ còn đòi lập đền thờ, ghê tởm ?"
Lời khiến Đường Kiến Khê và Chu Viễn Chiêu mà kinh hồn bạt vía. Người đúng là cái gì cũng dám !
---