Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 651: Đỗ Nhược 2
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:12
Lượt xem: 291
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đỗ Nhược là một loại thảo d.ư.ợ.c thể trị chứng sưng đau đầu, khử mùi hôi miệng, và còn tác dụng cầm tiêu chảy."
"Không vì giấc mộng , vì cái tên Đỗ Nhược mà Thẩm Đỗ Nhược từ nhỏ bộc lộ thiên phú y học dị bẩm. Bốn trai cộng cũng còn xa mới bằng nàng."
Nói đến đây, Bùi Ngụ liếc xéo thằng con trai quý tử. Hận để cho hết! Tên nhóc nhận nỗi tiếc nuối trong mắt cha , còn vô tư cảm thán: "Hóa Thẩm lão thái y bà Quỷ Môn Thập Tam Châm là khoác lác."
Bùi Ngụ xong chỉ mắng cho một trận. nghĩ , con dại cái mang, thôi thì đành nhịn. Ngu thì đành chịu .
"Thiên phú dị bẩm đến mức nào?" Yến Tam Hợp hỏi.
"Năm tuổi nhận bách thảo, mười tuổi bắt mạch, đến năm hai mươi tuổi thì y thuật ngang ngửa Thẩm lão thái y." Bùi Ngụ thở dài: "Nếu nàng là nam nhi, thì vị trí đầu Thái Y Viện chắc chắn thuộc về nàng."
Lúc , Lý Bất Ngôn chợt nhớ đến một cũng ca tụng là thiên phú hơn : "Thế còn so với Tiểu Bùi thái y thì ?"
Nhắc đến đứa con thứ, Bùi Ngụ tuy vui mừng nhưng vẫn lắc đầu quầy quậy: "Mười thằng Bùi Cảnh cộng cũng bằng một góc của Thẩm Đỗ Nhược."
Mười Bùi Cảnh? Giỏi đến mức ? Bốn , ai nấy đều kinh ngạc. Nghề của Chu gia cần linh khí thiên bẩm, còn nghề y thì ngoài thiên phú còn đòi hỏi sự đam mê và khổ luyện.
Có cha của Bùi Ngụ gặp Thẩm Nguy ở Thái Y Viện, thấy ông ủ rũ bèn hỏi thăm. Thẩm Nguy than thở rằng đứa nhỏ ở nhà tự nếm bách thảo, tự đầu độc bản thứ sáu , ngăn mãi , đúng là tìm c.h.ế.t mà. Cha Bùi Ngụ tưởng là vị công t.ử nào liều mạng, ai ngờ Thẩm Nguy rầu rĩ đáp hai chữ: "Tiểu nữ."
Về nhà kể chuyện , Bùi Ngụ xong mà chấn động. Người học y ai chẳng cây nào độc, cây nào . Thẩm Đỗ Nhược tự đầu độc sáu nghĩa là ? Nghĩa là nàng nếm qua hàng ngàn loại thảo dược.
Lúc , cha Bùi Ngụ nhạt bảo: "Nữ nhi học y giỏi đến mấy cũng vô dụng, thể kế thừa gia nghiệp. Tương lai cùng lắm cũng chỉ tiến cung nữ y, chữa bệnh phụ khoa cho các nương nương mà thôi."
Đừng đến giới quý tộc kinh thành, ngay cả dân thường cũng chẳng ai dám giao tính mạng cho một nữ y. Hơn nữa, nữ nhi lớn lên lấy chồng sinh con, lo việc nội trợ, phụng dưỡng cha chồng, gì còn cơ hội xuất đầu lộ diện hành nghề.
Bùi Ngụ vội : "Thì gì cũng lấy chồng, Thẩm thái y còn lo lắng cái gì?"
"Con trai ." Cha lắc đầu: "Con gái Thẩm gia hành xử như , qua là tâm tính vô tư lự. Con gái mà vô tư quá thì , khó an phận. Mà an phận thì dễ gây họa. Cứ chờ xem."
Lời cha quả nhiên ứng nghiệm.
Năm mười sáu tuổi, để trốn tránh việc ép gả, Thẩm Đỗ Nhược để một bức thư trốn cùng hái t.h.u.ố.c của Thẩm gia.
Yến Tam Hợp ngạc nhiên: "Người hái thuốc?"
"Yến cô nương, nghề y ba phần chữa, bảy phần thuốc." Bùi Ngụ giải thích: "Không chỉ Thẩm gia, mà Bùi gia chúng cũng đội ngũ hái t.h.u.ố.c riêng."
Tiểu Bùi gia chen ngang: "Nhà là thúc thúc của phụ trách. Mắt thúc tinh lắm, lướt qua là ngay cây nào , cây nào , cây nào độc."
Bùi Ngụ tiếp tục: "Người phụ trách hái t.h.u.ố.c cho Thẩm gia họ Bạch, tên Chấn Sơn, thường gọi là Bạch gia. Bạch Chấn Sơn sinh và lớn lên ở Thẩm gia, đời đời nghề hái t.h.u.ố.c cho họ Thẩm. Trước đây hai nhà còn ở chung, mới chuyển sang ở riêng ngay cạnh."
Yến Tam Hợp nhận xét: "Bạch Chấn Sơn dám dẫn con gái rượu của chủ nhân bỏ trốn, xem cũng dạng ."
"Đương nhiên . Người hái thuốc, một là dựa con mắt tinh đời, hai là dựa mạng lưới quan hệ rộng khắp." Bùi Ngụ : "Thợ hái t.h.u.ố.c ai cũng mắt nghề, nhưng nhân mạch thì ai cũng . Bạch Chấn Sơn sống trượng nghĩa, đến cũng kết giao . Hễ Bạch gia đến là các thương lái d.ư.ợ.c liệu đều dành cho hàng thượng hạng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-651-do-nhuoc-2.html.]
Yến Tam Hợp liếc xéo Tạ Tri Phi: Chẳng giống hệt Tam gia nhà ngươi ?
Tạ Tri Phi khiêm tốn nhịn : Ta còn kém xa.
Thấy , Yến Tam Hợp cố tình châm chọc: "Điều chứng tỏ là kẻ khéo léo, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ."
"Yến cô nương, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ là bản lĩnh lớn đấy." Bùi Ngụ thở dài: "Muốn gạt bỏ cái và thể diện chuyện dễ dàng."
Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp tủm tỉm: Nghe , dễ nhé.
Yến Tam Hợp như : Ừ, bản lĩnh lớn thật!
"Thẩm gia phái đuổi theo ?" Nàng hỏi tiếp.
"Thẩm Đỗ Nhược với ai thì Thẩm Nguy cũng sẽ đuổi cùng g.i.ế.c tận, nhưng với Bạch Chấn Sơn thì ông yên tâm. Cô nghĩ xem..." Bùi Ngụ uống ngụm rượu cho thấm giọng: "Nguồn d.ư.ợ.c liệu của Thẩm gia đều trong tay Bạch gia. Nếu Bạch gia cung cấp thì Thẩm Đỗ Nhược lấy bách thảo để nếm?"
Yến Tam Hợp gật gù: "Xem quan hệ giữa hai họ khá ."
"Đó mới là chuyện lạ." Bùi Ngụ : "Thẩm Đỗ Nhược ngoài cha thì lạnh nhạt với bốn trưởng, mà hợp tính với Bạch gia. Nàng học Quỷ Môn Thập Tam Châm cũng là nhờ Bạch gia."
Yến Tam Hợp: "Ồ?"
"Là nhờ một vị du y mà Bạch gia quen đường hái thuốc. Nghe vị du y gặp Thẩm Đỗ Nhược nằng nặc đòi nhận đồ , cản cũng ."
Yến Tam Hợp thầm nghĩ, kỳ ngộ giống Canh Tống Thăng đến thế.
"Sau đó thì ?"
"Cụ thể thế nào cũng rõ, Thẩm gia kín tiếng lắm." Bùi Ngụ kể tiếp: "Chỉ Thẩm Đỗ Nhược và Bạch gia biệt tăm bốn năm. Khi trở về, nàng như thoát t.h.a.i hoán cốt. Những ca bệnh nan y mà đến Thẩm thái y cũng bó tay, nàng chỉ cần bắt mạch là chẩn đoán ngay."
"Bốn năm?" Yến Tam Hợp nhẩm tính: "Vậy lúc về nàng hai mươi tuổi ."
"Thì đấy, cha nàng sốt ruột lắm, vội vàng nhờ bà mối tìm nơi gả chồng, sợ để lâu thành gái ế." Bùi Ngụ tặc lưỡi: "Ai ngờ Thẩm Đỗ Nhược nhất quyết chịu lấy chồng. Bị ép quá, nàng chạy sang phủ Bạch gia trốn, tuyên bố nếu còn ép nữa sẽ thắt cổ tự tử. Thẩm Nguy sầu thúi ruột."
Hắn nhớ rõ thời gian đó, mới theo cha Thái Y Viện, ngày nào cũng thấy Thẩm Nguy mặt mày ủ dột, thở ngắn than dài. Có tò mò hỏi thăm, Thẩm Nguy như sói đói thấy cừu non, hỏi dồn dập xem bao nhiêu tuổi, kết thông gia . Làm sợ mất mật, từ đó về cứ thấy Thẩm Nguy là đường vòng.
Tiểu Bùi gia trêu chọc: "Cha, ông bắt cha con rể đấy ?"
"Chứ nữa." Bùi Ngụ nhạt: "Nếu con rể ông thì chẳng sinh cái thứ nghịch t.ử suốt ngày chọc tức cha như ngươi."
Tiểu Bùi gia: "..." Được , coi như con gì.
Tạ Tri Phi thấy Minh Đình cứng họng, vội chuyển chủ đề: "Bùi thúc, tại bà nhất quyết chịu lấy chồng?"
---