Bùi Ngụ vắt óc nhớ lắc đầu: "Không tin đồn gì cả."
"Vô lý." Yến Tam Hợp thắc mắc: "Cả Thái Y Viện bó tay, một nàng dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm cứu sống Thái Tôn. Một tài năng như mà Thái Y Viện các ông tò mò ?"
Gương mặt già nua của Bùi Ngụ thoáng đỏ lên: "Tò mò đàn bà con gái gì, nàng ba đầu sáu tay ."
Yến Tam Hợp: "Nữ y hiếm lắm, thấy lạ ?"
Bùi Ngụ: "Lạ thì mài ăn ."
Yến Tam Hợp: "..." Được , câu coi như tự hỏi tự trả lời.
"Sau khi phủ Thái t.ử xảy chuyện thì ?"
"Nàng bắt giam."
"Giam ở ?"
"Thái t.ử phi phóng hỏa đốt một nửa phủ Thái tử. Nàng và những hầu còn sống sót giam lỏng ở khu vực còn , cấm quân canh gác nghiêm ngặt."
"Tại giam họ?"
"Chuyện ..." Bùi Ngụ uống thêm chén rượu lấy can đảm, chỉ tay lên trời: "Nói thật với cô nương, Thái Y Viện chúng thì oai phong, nhưng thực chất cũng chỉ là kẻ hầu hạ khác. Tâm tư của bề ai mà đoán , Ngài bảo giam thì chắc chắn lý do để giam."
Yến Tam Hợp: "Những giam đó đều c.h.ế.t hết ?"
Bùi Ngụ: "Chính xác, chừa một ai."
Yến Tam Hợp cau mày: "Vậy Thẩm Đỗ Nhược sống sót ?"
Bùi Ngụ ghé sát thì thầm vẻ bí mật: "Nghe đồn Thẩm lão thái y sớm ngả về phe Triệu Vương... , là đương kim Bệ hạ."
Yến Tam Hợp: "Sau khi ngoài thì nàng ?"
Giọng Bùi Ngụ càng nhỏ hơn: "Kinh thành ai thấy mặt nàng nữa. Mãi đến khi quan tài nàng đưa về, chúng mới tin từ Thẩm thái y. Hóa khi rời kinh, nàng lang bạt khắp nơi thầy t.h.u.ố.c du phương. Chuyện đó thì..."
Tiểu Bùi gia tiếp lời: "Quan tài đưa về Thẩm gia nhưng con trai con dâu ầm lên, nhất quyết cho cửa. Cuối cùng họ lời , quàn tạm ở chùa ngoài thành đem chôn cất."
Yến Tam Hợp: "Chôn ở ?"
Tiểu Bùi gia: "Chắc là khu mộ tổ nhà họ Thẩm."
Đến đây, cuộc đời của Thẩm Đỗ Nhược phác họa khá rõ nét.
Thiếu thời thông minh, say mê y thuật. Bái sư học tuyệt kỹ Quỷ Môn Thập Tam Châm. Cứu sống Thái Tôn, phủ Thái tử. Thái t.ử thất thế, nàng sống sót rời , bặt vô âm tín hơn mười năm. Cuối cùng lá rụng về cội.
Trong chuỗi sự kiện , thời gian mờ ám nhất chính là mười mấy năm mất tích. mấu chốt của vấn đề ở mấy năm nàng sống trong phủ Thái tử.
Yến Tam Hợp suy nghĩ một lúc hỏi: "Ta Minh Đình , thực nàng lão thái y đuổi khỏi nhà?"
"Thằng ch.ó con!" Bùi Ngụ giơ tay đ.á.n.h con, nhưng nể mặt Yến cô nương nên kìm . "Chuyện chỉ trong cuộc là Thẩm lão gia mới rõ, còn là tin đồn thất thiệt. Người bảo đuổi, kẻ tự bỏ , thật giả lẫn lộn. nàng là con gái rượu, vợ chồng lão thái y cưng chiều hết mực, nếu đuổi thật thì chắc cũng là cực chẳng ."
Nữ nhi học y thuật, bỏ nhà bốn năm, dọn ở riêng... Tất cả đều cho thấy Thẩm Đỗ Nhược dù chị dâu ưa nhưng cha vẫn mực yêu thương, dung túng.
Yến Tam Hợp: "Sau khi nàng , Thẩm gia thế nào? Có quan hệ gì với đương kim Bệ hạ ?"
Mí mắt Bùi Ngụ giật giật, ông rót thêm chén rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-653-do-nhuoc-4.html.]
"Yến cô nương, xét theo tính cách của Thẩm Đỗ Nhược, tin nàng dính líu đến án vu chú, nhưng..."
Lời nghẹn nơi cổ họng. Yết hầu Bùi Ngụ chuyển động lên xuống, thôi.
"Bùi thúc, thúc cứ yên tâm ." Tạ Tri Phi trấn an: "Ra khỏi cửa , những gì thúc chúng sẽ quên hết."
Yến Tam Hợp khẳng định: "Lời của Tam gia cũng là lời của ."
Bùi Ngụ c.ắ.n môi, quyết định toạc : "Lúc bốn đứa con trai của lão thái y kém xa Thẩm Đỗ Nhược. Thực là giảm tránh đấy, chứ sự thật là một trời một vực."
Chuyện ngón tay ngón ngắn ngón dài là bình thường. nhà họ Thẩm lạ ở chỗ, năm ngón tay thì chỉ một ngón cái dài ngoằng, bốn ngón còn cụt lủn.
Yến Tam Hợp: "Bốn con trai đều bất tài ?"
Bùi Ngụ: "Không cái giống để nghề y."
Yến Tam Hợp: "Hiện giờ họ ở , cũng trong Thái Y Viện ?"
"Lão Đại, Lão Nhị đang ở Thái Y Viện." Nhắc đến đây, Bùi Ngụ bốc hỏa: "Suốt ngày chỉ nịnh nọt, luồn cúi quan lớn, chẳng chịu ăn gì, thế mà vẫn sống sung sướng, chức tước còn cao hơn cả ông đây."
Yến Tam Hợp: "Chức gì?"
Bùi Ngụ nhạt: "Lão Đại Thẩm gia Phó Viện phán."
Thấy Yến Tam Hợp nhíu mày, Tạ Tri Phi giải thích: "Nói nôm na là nhân vật 3 của Thái Y Viện, cấp trực tiếp của Bùi thúc."
Tiểu Bùi gia bênh vực cha: "Bất công thật, đáng lẽ cha cái ghế đó mới đúng."
Yến Tam Hợp hiểu: Y thuật kém, thâm niên kém, nhưng đè đầu cưỡi cổ Bùi Ngụ.
"Còn Thẩm Lão Nhị?"
Bùi Ngụ: "Quản lý kho d.ư.ợ.c liệu sống."
Tiểu Bùi gia giải thích thêm: "Kho chuyên nhập d.ư.ợ.c liệu. Mua của ai, giá bao nhiêu đều do lão Nhị quyết, béo bở vô cùng."
Yến Tam Hợp nhận xét: "Theo thấy, bốn Thẩm gia bất tài, mà là giỏi xoay sở đấy chứ."
Bùi Ngụ bĩu môi: "Trong mắt chỉ tiền, đời c.h.ử.i rủa lưng. Thanh danh cả đời của Thẩm lão thái y lũ con phá nát hết. Lương y như từ mẫu ư? Bọn họ gì tâm. Hai em liên thủ chèn ép những thái y thực tài. Dược liệu nhập về thì hàng kém chất lượng. Cả cái Thái Y Viện nhà đó cho ô trọc."
Yến Tam Hợp nhớ lời Tiểu Bùi gia xe ngựa, hỏi thẳng: "Chỗ dựa để họ lộng hành là đương kim Bệ hạ ?"
Bùi Ngụ trừng mắt Yến Tam Hợp. Cô nương , chuyện trong lòng hiểu là , toạc gì.
Yến Tam Hợp buông tha: "Bùi thái y, cho một câu xác nhận. Phải ?"
Bùi Ngụ vội vàng nhúng ngón tay nước , lên bàn chữ: Phải.
Yến Tam Hợp: "Trước hôm nay, ông vẫn nghĩ Thẩm gia thăng tiến nhanh là nhờ tổ tiên phù hộ?"
Bùi Ngụ: "Ta cũng hiểu tại vị ngai vàng bao che cho họ đến thế, nên đành đổ cho phong thủy , tổ tiên tích đức."
Yến Tam Hợp: "Ông do dự là vì cảm thấy sự bao che quá bất thường?"
"Trong Thái Y Viện mấy vị thái y liên danh dâng sớ tố cáo Thẩm gia, nhưng tấu chương cứ như đá chìm đáy biển." Bùi Ngụ thở dài: "Bệ hạ cũng coi là minh quân, thể dung túng cho lũ sâu mọt bậy như thế chứ?"
---