Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 655: Hung tinh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:16
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp mím môi thành một đường mỏng.

Lần là cả một túi kẹo, chỉ một viên, càng ngày càng keo kiệt.

"Muốn sống qua ngày thì tính toán tỉ mỉ, như mới bền lâu ." Tạ Tri Phi nàng với vẻ mặt nghiêm túc.

Yến Tam Hợp: "..."

Tạ Tri Phi bước lên một bước, thì thầm: "Muốn tìm chứng cứ, chúng thể dùng phương pháp loại trừ."

Yến Tam Hợp lập tức hiểu .

Chử Ngôn Đình chắc chắn sẽ nghi ngờ lung tung. Giữa Hạ Tài Nhân và Thẩm Đỗ Nhược, chỉ cần loại trừ một , thì còn chính là đáp án.

Nàng nhịn buông lời khen: "Thông minh lên đấy."

"Cái gọi là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng."

"..."

Kẹo còn bỏ miệng mà thấy ngọt ngào thế ?

Bên cạnh, Đinh Nhất nhai cơm đá chân Chu Thanh gầm bàn: Huynh , bữa cơm nuốt trôi.

Chu Thanh: Sao nuốt trôi?

Đinh Nhất: Tự nhiên thấy no ngang.

"Đinh Nhất."

Đinh Nhất giật b.ắ.n : "Gia?"

Tạ Tri Phi: "Lát nữa ngươi đưa Yến cô nương về nhé."

"Thế còn Gia?”

“Thế còn ngươi?"

Hai giọng gần như vang lên cùng một lúc.

Tạ Tri Phi chỉ Yến Tam Hợp, đáp: "Ta và Chu Thanh sẽ qua phủ Hàn Dũng xin bữa rượu, tiện thể hỏi thăm chút chuyện về Hạ Tài Nhân."

Chuyện liên quan đến trong phủ Thái tử, đích tay mới yên tâm.

Yến Tam Hợp c.ắ.n nhẹ môi : "Tam gia vất vả ."

"Phải đấy." Tạ Tri Phi khẽ: "Nuôi sống gia đình dễ dàng gì."

Yến Tam Hợp: "..." Đinh Nhất: "..."

Chuyện quái gì đang xảy thế ? Không chỉ no ngang mà còn nôn nữa!

...

Đoàn rời khỏi lầu Xuân Phong. Tạ Tri Phi đỡ Yến Tam Hợp lên xe ngựa. Khi tấm rèm sắp buông xuống, Yến Tam Hợp đưa tay vén lên.

"Tạ Thừa Vũ, tẩu tẩu của ngươi về ?"

"Về ."

Nụ mặt Tạ Tri Phi chợt tắt.

"Về ốm một trận nặng, hôm qua mới cắt sốt. Nhị tiểu thư Chu phủ cũng ngã bệnh, nhờ Bùi thúc qua bắt mạch."

"Lão phu nhân và phu nhân trách tội gì ?"

"Chu phủ loạn đến mức , họ còn tâm trí mà trách cứ nữa."

"Thế còn ca ca ngươi?"

"Huynh tuy nghiêm túc, phóng khoáng như Canh Tống Thăng, nhưng để chăm lo gia đình và sống qua ngày thì đáng tin cậy."

Tạ Tri Phi ghé sát tai nàng thì thầm: "Huynh bảo Hàn Lâm Viện còn niêm phong chiếu thư năm đó Tiên đế xử trí Tiên Thái tử, cùng với một tấu chương buộc tội của quan . Huynh sẽ tìm cách xem trộm một chút."

Hơi thở nóng hổi phả vành tai khiến mặt Yến Tam Hợp thoáng ửng hồng: "Có thời gian sẽ ghé thăm các tẩu ."

"Lúc nào cứ với một tiếng, sẽ sắp xếp."

"Được... Ngươi uống ít rượu thôi nhé."

"Không , giờ uống say cũng dỗ dành ."

Câu thì chịu c.h.ế.t, đường nào mà đỡ. Yến Tam Hợp buông tay, tấm rèm rủ xuống, che nụ mỉm môi nàng. Lạ thật, nàng và Tạ Tri Phi mới tỏ rõ tâm ý bao lâu, nàng định cũng đều đoán trúng phóc thế nhỉ? Tên thành tinh chắc?

Tạ Tri Phi theo chiếc xe ngựa khuất dần, mãi đến khi còn thấy bóng dáng mới sang bảo Chu Thanh: "Chúng thôi."

Chu Thanh giơ vò rượu tay lên: "Không thể tay , rượu mới mua ở lầu Xuân Phong đấy."

"Chỉ rượu thôi thì đủ."

Tạ Tri Phi hỏi: "Trên ngươi mang theo bao nhiêu bạc?"

Chu Thanh: "Hai trăm lượng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-655-hung-tinh.html.]

Tạ Tri Phi: "Qua phường Khai Quỹ bảo Mai Nương lấy thêm hai ngàn lượng nữa, ghi nợ cho ."

Chu Thanh hiếm khi bĩu môi. Nếu Đinh Nhất ở đây, chắc chắn sẽ than vãn: Giải tâm ma cho Chu gia mà Gia nhà tốn công tốn của, lỗ vốn to .

...

Đêm nay dài đằng đẵng.

Yến Tam Hợp về đến nhà bao lâu thì Lý Bất Ngôn cũng trở .

"Chu Viễn Mặc kiểm tra sơ bộ, trong vòng nửa năm tới Thẩm phủ sẽ tang sự."

Nửa năm? Yến Tam Hợp thở phào nhẹ nhõm, là vẫn còn kịp.

Nàng cởi áo ngoài, chui chăn ấm. Vừa định nhắm mắt ngủ thì chợt nhớ điều gì, nàng mở mắt hỏi: "Năm nay Hàn Hú đón Tết ở ?"

"Chắc là ở Hàn Gia Bảo thôi." Lý Bất Ngôn xuống mép giường: "Ngươi hỏi chuyện gì?"

Yến Tam Hợp: "Ta nhờ mạng lưới tin tức của nàng dò la chuyện đêm Dung Dữ khởi binh."

Lý Bất Ngôn cởi áo khoác, cũng chui chăn cạnh: "Chuyện tày đình thế , nàng dám dò hỏi ."

"Chuyện lớn như khởi binh tạo phản, dù nàng chủ động hỏi thì dân gian dư tửu hậu chắc chắn cũng bàn tán xôn xao." Yến Tam Hợp ngáp dài: "Ta cần chi tiết, chỉ xem đời nghị luận thế nào thôi."

Nhiều chuyện tra cứu sử sách mới rõ, nhưng sử sách chỉ ghi một góc . Những lời đồn đại trong dân gian nếu phân biệt thật giả thì đôi khi hé lộ nhiều điều thú vị.

"Được , sáng mai sẽ đến trạm dịch Hàn gia gửi tin." Lý Bất Ngôném chăn cho Yến Tam Hợp: "Ngủ , mấy ngày nay ngươi chợp mắt ."

Không tiếng trả lời. Nhìn kỹ thì nàng ngủ say sưa.

Lý Bất Ngôn ngắm nửa khuôn mặt nghiêng của nàng lộ ngoài chăn, bật khẽ: "Lần thật đấy, đến mất ngủ cũng khỏi luôn ."

Nàng xoay thổi tắt nến.

...

Tại Chu phủ, đèn thư phòng vẫn sáng trưng.

Ba chằm chằm ba đồng tiền xu bàn, vẻ mặt ai nấy đều như ai bóp nghẹt cổ họng.

Quẻ gieo cho trận chiến đầu xuân với quân Thát Đát. Kết quả: ba đồng tiền đều ngửa mặt lên, đại hung.

"Ca?" Chu Viễn Hạo khó nhọc thốt lên nửa câu: "Giờ tính đây?"

Giấu cũng giấu nữa , đành thật thôi.

Sắc mặt Chu Viễn Mặc biến đổi liên tục: "Lão Tam, thử thôi diễn bát tự của Hán Vương xem, liệu hung tinh ứng ?"

Chu Viễn Hạo hai lời, lập tức vùi đầu tính toán. Chỉ một loáng , run rẩy đưa tờ giấy kết quả : "Đại ca, xem ."

Chu Viễn Mặc lướt qua, thầm tạ ơn trời đất. Hung tinh của trận chiến đích thị là Hán Vương.

Hắn ngước mắt sang Lão Nhị. Chu Viễn Chiêu im lặng bấm đốt ngón tay, tính toán một nữa.

"Đại ca, Tam tính sai ."

"Vậy thì , thế cũng coi là vi phạm tổ huấn." Chu Viễn Mặc rũ mắt xuống, giọng trầm tĩnh: "Lão Tam, ngày mai đích một chuyến, báo tin cho Tam gia ."

"Vâng."

...

Ngày hôm .

Trên triều sớm. Giám chủ Khâm Thiên Giám Chu Viễn Mặc dâng lên một bản tấu chương.

Bệ hạ nhận lấy từ tay nội thị, sắc mặt chút biến đổi, chỉ phán một câu: "Chu đại nhân, buổi triều đến Ngự thư phòng nghị sự."

Bãi triều, Chu Viễn Mặc theo chân nội thị Ngự thư phòng, quỳ xuống hành lễ trình bày quẻ tượng đêm qua cho Bệ hạ .

Bệ hạ xong, chậm rãi gật đầu: "Trẫm , ngươi lui ."

"Vâng!"

Đến quá trưa, Phó Giám chủ Khâm Thiên Giám triệu cung. Bệ hạ ném bản tấu chương của Chu Viễn Mặc xuống mặt , lệnh thôi diễn ngay tại chỗ.

Phó Giám chủ liếc qua tấu chương, nhận ngay nét chữ của Chu đại nhân, nhưng dám lơ là. Hai chữ "Đại hung" đập mắt khiến lạnh toát sống lưng.

Kết quả thôi diễn khác gì những gì Chu đại nhân . Phó Giám chủ lén sắc mặt xanh mét của Bệ hạ, nhớ đến sự sủng ái mà Người dành cho Hán Vương nên chẳng dám ho he nửa lời.

"Có cách nào hóa giải ?"

"Tâu Bệ hạ, hóa giải thể, nhưng cái giá trả lớn." Phó Giám chủ c.ắ.n môi: "Cách nhất là để hung tinh rời , tránh xa chiến sự."

"Chuyện tạm thời để lộ ngoài. Ngươi lui !"

"Thần cáo lui."

Ngự thư phòng trở vẻ yên tĩnh vốn . Lão Hoàng đế chằm chằm bản tấu chương, bất động hồi lâu, cuối cùng buông một tiếng thở dài nặng nề.

---

 

Loading...