Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 664: Con gái (4)

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:25
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện bán con cầu vinh , xưa nay cũng chẳng điều gì hiếm lạ. Điều đáng ngạc nhiên chính là phản ứng của Thẩm Đỗ Nhược.

Đại đa các cô gái gặp cảnh đều sẽ ngoan ngoãn theo sự sắp đặt của gia đình, phản kháng yếu ớt, mà dù phản kháng cũng khó lòng xoay chuyển vận mệnh. Thẩm Đỗ Nhược thì khác. Nàng dứt khoát dọn khỏi Thẩm phủ, sống một một , cần hầu kẻ hạ, lấy một xu một hào của gia đình, tự nuôi sống bản .

Phải rằng, nàng là hòn ngọc quý duy nhất của Thẩm gia, đúng như lời Thẩm Nguy , từ cái ăn cái mặc đến chỗ ở đều là những thứ thượng hạng nhất. Vậy mà nàng vẫn hề lưu luyến, dứt áo . Một nữ t.ử như thật sự quá hiếm thấy. Nếu Lý Bất Ngôn chuyện , chắc chắn sẽ vỗ tay khen ngợi một tiếng: "Khá lắm!"

việc dọn khỏi Thẩm gia cũng đồng nghĩa với một vấn đề khác... ai tình hình của nàng trong những năm tháng ở Phủ Thái tử.

Không cam lòng, Yến Tam Hợp gặng hỏi: "Mấy năm nàng ở Phủ Thái tử, ông xảy chuyện gì ?"

Thẩm Nguy im lặng lắc đầu.

Sự ngỗ nghịch của con gái khiến vô cùng căm tức, tuyên bố với Bộc thị coi như từng sinh đứa con . Bộc thị rốt cuộc vẫn nỡ dứt tình m.á.u mủ, từng lén lút đến nơi ở mới thăm con. Khi chuyện, mắng cho bà một trận té tát. Từ đó về , Bộc thị cũng dám bén mảng tới đó nữa.

Bốn đứa con trai từ nhỏ thiết với . Thấy chọc giận cha ruột đến mức , bọn họ càng oán trách nàng hiểu chuyện.

Chỉ duy nhất một là Bạch Chấn Sơn, coi lời cấm đoán của Thẩm Nguy như gió thoảng bên tai, cả ngoài sáng lẫn trong tối đều âm thầm giúp đỡ nàng.

Có một , Thẩm Nguy tan nha môn hồi phủ, khi xe ngựa ngang qua phố Tú Thủy, thấy một giọng quen thuộc. Lật rèm lên , chỉ thấy con gái và Bạch Chấn Sơn đang sóng vai bên . Con gái ngẩng mặt lên, ríu rít gì đó với Bạch Chấn Sơn. Nghe xong, Bạch Chấn Sơn bật sảng khoái, vươn tay xoa đầu nàng đầy âu yếm.

Hắn buông rèm xuống, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Đối với cha ruột thì phản, còn với ngoài mặt mày hớn hở, vui vẻ . Nha đầu chỉ là vong ân phụ nghĩa? Sớm như thế, thà sinh nàng còn hơn. Hoặc sinh thì bóp c.h.ế.t quách cho xong!

"Nói như , thiết nhất với Thẩm Đỗ Nhược ở cái đất Tứ Cửu chính là Bạch Chấn Sơn?" Yến Tam Hợp hỏi.

Thẩm Nguy ngờ nàng hỏi như , thoáng sững . Hồi lâu , mới thở dài thừa nhận: "Ta cũng tại nha đầu chẳng với ai, chỉ chịu mở lòng với mỗi Bạch Chấn Sơn."

Nghe đến đây, Yến Tam Hợp chợt vỡ lẽ một điều.

"Cho nên, chuyện Bạch gia về còn việc cho Thẩm gia nữa... nguyên nhân chính là ở đây?"

Thẩm Nguy Yến Tam Hợp, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc. Sao nàng đoán trúng phóc như ?

Chính xác. Nguyên nhân ngay chỗ đó.

Từ hôm , càng ngày càng gai mắt Bạch Chấn Sơn, tình nghĩa chủ tớ cũng theo đó mà phai nhạt dần. Ngay khi Bạch Chấn Sơn qua đời, lập tức tìm cớ thu hồi việc kinh doanh thảo dược, đuổi khéo Bạch gia . Hắn âm thầm trù tính việc suốt nhiều năm trời, đến mức để lộ chút sơ hở nào.

Ngay cả đầu ấp tay gối là Bộc thị cũng chỉ nghĩ rằng nhà Bạch gia thế nên sinh kiêu, lòng đổi , coi ông chủ gì. Chỉ , nguyên nhân sâu xa khiến xuống tay với Bạch gia chính là vì mối quan hệ thiết giữa con gái và Bạch Chấn Sơn.

Thẩm Đỗ Nhược là con gái đường đường chính chính của Thẩm gia. Một kẻ hạ nhân như Bạch Chấn Sơn dựa cái gì mà tranh giành tình cảm?

Lần , đến lượt Yến Tam Hợp dùng ánh mắt khó tin chằm chằm Thẩm Nguy. Xuất thế gia y học sai, là bậc trưởng bối đức cao vọng trọng cũng sai. Chỉ là, khi lột bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng đạo mạo , chẳng qua cũng chỉ là một kẻ lòng hẹp hòi, tiểu nhân ích kỷ tư lợi. Hèn gì nuôi dạy bốn đứa con trai khiến Bùi Ngụ cũng chướng mắt.

Yến Tam Hợp hít sâu một , cố nén sự khó chịu trong lòng, liếc mắt sang Bùi Tiếu.

Tiểu Bùi gia nhận ám hiệu, cố ý cao giọng: "Vậy thì xem , con gái ngài cũng chuyện gì thương thiên hại lý."

Chu Viễn Mặc tiếp lời: "Không chỉ điều ác, cô còn là một nữ y cứu tích đức."

"Vậy thì..." Giọng Tạ Tri Phi trầm xuống đầy đe dọa: "Oan hồn từ mà đến?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-664-con-gai-4.html.]

Ba , ba câu dồn dập ép lão thái y chân tường.

Lòng Thẩm Nguy đau nhói, móng tay bấm chặt lòng bàn tay đến bật máu, khổ sở thốt lên: "Ta... là ép nàng một chuyện tày trời."

Bốn đôi mắt đồng thời sáng rực lên. Quả nhiên họ đoán sai. Với tính cách của Thẩm Đỗ Nhược, khả năng nàng chủ động hại thấp, chỉ thể là ai đó ép buộc. Và ép nàng, ai khác chính là cha ruột Thẩm Nguy!

Yến Tam Hợp hất cằm về phía Tiểu Bùi gia. Hắn lập tức đổi sang ngữ khí nghiêm nghị thẩm vấn: "Lão thái y, ông ép nàng chuyện gì?"

"Đừng hỏi... đừng hỏi nữa... xin các ngươi đừng hỏi nữa..."

Thẩm Nguy ngẩng phắt đầu lên, gân xanh mặt nổi lên dữ tợn.

"Các ngươi hãy với những oan hồn là do ép nàng ! Có thù oán gì thì cứ tìm đến đây !"

"Chắc chắn sẽ tìm tới ông, và chỉ ông , mà sẽ tìm tới từng trong Thẩm gia các ." Yến Tam Hợp lạnh: "Nàng cả đời lập gia đình, c.h.ế.t chôn ngay cạnh phần mộ tổ tiên Thẩm gia. Người nhà họ Thẩm các ai chạy thoát , tất cả đều c.h.ế.t!"

Thẩm Nguy đôi mắt đen thẫm sâu hun hút của Yến Tam Hợp, cảm thấy trời đất cuồng, miệng lẩm bẩm như mất hồn: "Không thể ... thể ... là đầu rơi m.á.u chảy, là diệt tộc..."

"Không thì cứ đó mà chờ oan hồn tìm tới cửa . Tiểu Bùi gia, chúng !"

Yến Tam Hợp buông một câu lạnh lùng dậy bỏ . Ba còn cũng lập tức theo.

Lần Thẩm Nguy thực sự hoảng loạn. Hắn vội vàng vớ lấy cây gậy dậy đuổi theo, nhưng chân tay bủn rủn khiến ngã nhào xuống đất. Mặc kệ đau đớn, cố rướn lên, van nài t.h.ả.m thiết: "Các ngươi ... cho !"

Yến Tam Hợp gật đầu hiệu. Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia lúc mới , một trái một đỡ lão thái y ghế. Đỡ xong, Tạ Tri Phi khẽ lắc đầu với Yến Tam Hợp: Đừng ép quá, già , nhỡ xảy chuyện gì thì phiền phức to.

Yến Tam Hợp suy nghĩ một chút quyết định đổi chiến thuật. Nàng từ từ bước gần, giọng dịu vài phần.

"Lão thái y sống c.h.ế.t chịu chân tướng, chắc chắn là nỗi khổ tâm bất đắc dĩ. Từ giờ trở , hỏi, ông chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là ."

Thẩm Nguy ngơ ngác thiếu nữ mặt, như ma xui quỷ khiến, khẽ gật đầu.

"Chuyện ông ép nàng ..." Yến Tam Hợp hít một thật sâu: "Có liên quan đến một vụ án kinh thiên động địa nào đó ?"

Đôi mắt đục ngầu của Thẩm Nguy trợn trừng, biểu cảm mặt đan xen giữa kinh hoàng và tuyệt vọng: "Ngươi... ngươi... ngươi..."

"Bởi vì oan hồn bám theo nàng chỉ một, mà là hàng ngàn hàng vạn. Cho nên mới , Thẩm gia các ... đều c.h.ế.t."

Bên tai Thẩm Nguy nổ vang một tiếng Oành, hai mắt mở to hết cỡ từ từ nhắm nghiền . Chu Viễn Mặc Thẩm Nguy thoi thóp, nhớ tới bộ dạng t.h.ả.m hại của , trong lòng khỏi dâng lên niềm bi thương. Ở đây chỉ là dối dọa dẫm, nhưng nhà họ thì là đao thật thương thật, m.á.u chảy đầu rơi.

Lúc , chỉ thấy môi lão thái y mấp máy, run rẩy nhả một chữ: "Phải!"

Một tiếng "Phải" khiến cả bốn vây quanh đồng thời rưng rưng nước mắt. Mẹ kiếp! Cái nút thắt quan trọng nhất của tâm ma cuối cùng cũng tìm !

"Và ép ông chuyện đó... Trước , khi ông hành y ở Bắc Địa giao tình với , thậm chí quan hệ của hai thể là vô cùng thiết."

Không đợi Thẩm Nguy kịp phản ứng, Yến Tam Hợp chút do dự lật bài ngửa: "Người chính là Triệu Vương năm xưa, và là đương kim Thiên t.ử bây giờ!"

 

Loading...