Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 67: Ngôi Viện
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:01
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tam gia tới .
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Chân Bùi Đại nhân như giẫm lên Phong Hỏa Luân, lao vút tới mặt Tạ Tri Phi. Bốn mắt , lòng Bùi Đại nhân nóng như lửa đốt.
"Thừa Vũ, cuối cùng ngươi cũng tới! Đi, mau, chúng tìm chỗ kín đáo chuyện. Ta cả bụng lời với ngươi đây."
"Nhịn !"
Tạ Tri Phi mặc một trang phục võ quan oai phong lẫm liệt, lách qua , rảo bước thẳng về phía Yến Tam Hợp.
Quý Lăng Xuyên vội vàng nghênh đón: "Thừa Vũ tới ?"
"Quý bá bá." Tạ Tri Phi hành lễ cung kính.
“Đang tuần tra thì con tình cờ gặp Hoàng Kỳ. Con phái tìm bà Trần , nhưng chắc mất hai ba ngày nữa mới tin tức. Sợ bá bá lo lắng nên con qua đây báo một tiếng."
"Phiền con quá."
"Quý bá bá đừng khách sáo với con. Cần con giúp gì bá cứ ."
Tạ Tri Phi ngước mắt lên, thản nhiên liếc Yến Tam Hợp, đầy ẩn ý: "Con việc ở Binh Mã Tư Ngũ Thành, tài cán gì thì dám nhận, nhưng riêng khoản tìm và điều tra lý lịch thì con giỏi."
Yến Tam Hợp như thấy ánh mắt của Tạ Tam gia, sang hỏi Quý Lăng Xuyên: "Quý Lão gia, ông còn giải thích cho vì Lão phu nhân chọn ở nơi ."
"Mẫu bảo hồi bé bà sống trong rừng trúc quen ." Quý Lăng Xuyên vội giải thích: "Bà còn bảo nếu thấy tiếng lá trúc xào xạc thì tài nào ngủ ."
"Cái viện vấn đề gì ?" Tạ Tri Phi bày vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo.
Yến Tam Hợp mím môi, khẽ liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn hiểu ý, híp mắt : "Âm khí trong viện nặng. Người già nên chịu khó phơi nắng nhiều một chút, thuận tiện bổ sung canxi."
"Bổ sung cái gì cơ?" Bùi Tiếu lẽo đẽo theo , vặn câu .
Lý Bất Ngôn tít mắt: "Bổ! Não!"
Bùi Tiếu: "..."
Yến Tam Hợp nhấc chân bước trong viện. Hai bà t.ử trông coi vội vàng nghênh đón hành lễ.
Quý Lăng Xuyên sát phía giới thiệu: "Hai họ là trông coi viện ."
Yến Tam Hợp hỏi: "Các ngươi từng hầu hạ Lão phu nhân ?"
Hai lắc đầu.
"Vậy thì lui ."
Yến Tam Hợp sang Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn hì hì : "Quý Lão gia, các cứ đưa tiểu thư nhà xem . Ta ngoài dạo một vòng ."
Không đợi Quý Lăng Xuyên kịp mở miệng, nàng thoăn thoắt theo con đường mòn sâu bên trong rừng trúc.
Tạ Tri Phi che miệng ho khan một tiếng, liếc mắt hiệu cho Bùi Tiếu: Minh Đình, mờ ám.
Bùi Minh Đình đảo mắt: Còn cần ngươi !
"Tiếp theo, trong nhà kiểm tra đồ đạc của Lão phu nhân.”
Yến Tam Hợp hờ hững liếc qua Tạ Tri Phi, lời đầy hàm ý: "Quý Lão gia, ông chắc là cho tất cả ?"
"Chuyện ..." Quý Lăng Xuyên tỏ vẻ khó xử.
Để Tạ Tri Phi theo, lỡ như soi mói chuyện riêng tư thầm kín của mẫu ông thì ? nếu cho theo, lòng tới đây giúp đỡ, chẳng là mất lòng ư!
"Quý bá bá, cháu xin phép ở ngoài phơi nắng." Giọng Tạ Tri Phi chút lười biếng: "Phơi nắng bổ não mà, Yến cô nương?"
"Ngươi cần bổ !"
Yến cô nương bỏ một câu xanh rờn thẳng trong phòng.
Đã đủ thông minh chứ gì!
Tạ Tri Phi theo bóng lưng nàng, nhe hàm răng trắng bóc.
"Người , pha mời Tam gia."
"Quý bá bá cần lo cho cháu , mau trong ạ."
Tạ Tri Phi nháy mắt với Bùi Tiếu. Bùi Tiếu hiểu ý, bước lên đỡ lấy Quý Lăng Xuyên: "Cậu, để cháu cùng ."
Trong viện bỗng chốc trở nên trống trải. Nha mang một chiếc ghế trúc , gia đinh bưng nóng tới, khẽ khàng mời: "Tam gia, mời dùng ." Tam gia đang mải mê suy nghĩ nên chẳng thấy gì.
Tạ Tri Phi đang nghĩ gì ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-67-ngoi-vien.html.]
Hắn nhớ lúc Yến Tam Hợp hóa giải tâm ma ở Tạ gia, nàng cũng tiết lộ với bất kỳ ai, chỉ riêng với trong cuộc mà thôi. Xem , nàng việc cực kỳ kín kẽ, chuyện riêng tư của khổ chủ tuyệt đối để lọt ngoài nửa lời.
Không nhiều chuyện, điểm thích.
...
Viện của Lão phu nhân rộng rãi.
Gian chính giữa đặt một chiếc bàn bát tiên, hai bên là hai chiếc ghế thái sư uy nghi. Phía kê tám chiếc ghế tựa, chia đều hai bên trái , tất cả đều bằng gỗ hoa lê thượng hạng.
Sương phòng phía Đông là nơi sinh hoạt thường ngày, sương phòng phía Tây dùng để tiếp khách, thứ sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng.
Chiếc giường trong sương phòng phía Đông vẫn còn nguyên đó, chỉ là chăn đệm gối màn đều dọn hết. Mở tủ quần áo , bên trong cũng trống trơn.
Yến Tam Hợp nhíu mày hỏi: "Đồ đạc của Lão phu nhân đều đốt hết ?"
Quý Lăng Xuyên đáp: "Lúc đưa tang đốt quá nửa, đến tuần thất thứ bảy đốt nốt phần còn ." Sợ Yến Tam Hợp trách cứ, ông vội giải thích thêm: "Đây là quy củ, giữ đồ của c.h.ế.t trong nhà là may mắn."
Yến Tam Hợp im lặng.
Mùng màn, gối chiếu, y phục... tất cả đều thiêu rụi, tựa như đó từng tồn tại thế gian . Cứ đà thì bao nhiêu năm nữa, liệu còn ai nhớ rằng bà cụ từng trong ngôi viện , từng lén giấu món ngon nhất để dành dỗ dành đứa cháu ngoại yêu quý của nữa ?
"Không giữ chút gì ?”
Yến Tam Hợp hít một thật sâu.
“Sách bà từng , đồ bà từng thêu, vàng bạc trang sức bà từng đeo?"
Quý Lăng Xuyên hỏi đến toát mồ hôi lạnh, môi mấp máy giải thích nhưng chẳng .
"Bà ngoại chữ nên sách vở gì . Quý gia giàu , nỡ để bà thêu thùa may vá vất vả, thương bà còn hết chứ. Còn về phần vàng bạc trang sức..." Bùi Tiếu ngập ngừng một chút: "Mẫu bảo, Lão phu nhân dự cảm sắp qua khỏi nên chia hết cho con cháu . Mẫu cũng chia cho vài món kỷ niệm."
Yến Tam Hợp gì, chắp tay khỏi sương phòng phía Đông. Sang đến sương phòng phía Tây, thứ cũng trống trơn, sạch sẽ đến mức còn một hạt bụi.
Lần , Yến Tam Hợp im lặng.
Quý Lăng Xuyên thấp thỏm bất an nàng, trong lòng hối hận vô cùng. Biết thế lúc giữ vài món đồ của mẫu kỷ niệm thì mấy!
"À đúng !" Bùi Tiếu vỗ tay cái đét: "Trong phòng một bộ bút nghiên giấy mực do Lão phu nhân tặng, cô nương xem ?"
"Ngươi ngốc ?”
Yến Tam Hợp trở gian chính, chỉ chiếc bàn bát tiên hỏi: "Bình thường Lão phu nhân ở vị trí nào?"
Quý Lăng Xuyên vội chỉ: "Mẫu bên tay , còn bên tay trái là chỗ của ."
Yến Tam Hợp vén tà áo, xuống chiếc ghế bên tay .
Cửa chính đường mở rộng. Từ vị trí thể thấy bức tường màu xám xanh, bên tường trồng mấy khóm trúc xanh mướt, tán trúc là một cái giếng cổ. Gió thổi qua lá trúc xào xạc, tiếng lá reo vui tai như đang thì thầm kể chuyện, dịu dàng êm ái vô cùng.
Quả là một bức tranh tuyệt !
Khi ở đây, Lão phu nhân thường nhớ đến điều gì? Nhớ đứa cháu ngoại bảo bối nhất của , nhớ về phu quân âm dương cách biệt? Nhớ về thời thiếu nữ thanh xuân, nhớ về chặng đường gian nan từ phận thất leo lên chính thất của Quý gia?
lúc , một nam t.ử mặc quan phục tới bên giếng, cúi đầu xuống lòng giếng sâu hun hút. Cảm giác đang , bất giác đầu .
Không hề phòng , bốn mắt chạm .
Tạ Tri Phi mỉm với nàng, khẽ gật đầu chào.
Lúc Yến Tam Hợp mới phát hiện , khi tên công t.ử phong lưu họ Tạ lên, lúm đồng tiền bên má còn và duyên dáng hơn cả khuôn mặt tuấn tú . Nàng cũng gật đầu đáp lễ dời tầm mắt chỗ khác.
"Quý Lão gia, Lão phu nhân bình thường chỉ quanh quẩn trong viện thôi ?"
"Ở hậu hoa viên một cái hồ gọi là hồ Tâm. Những lúc thời tiết , Lão phu nhân thích đó dạo ven hồ nghỉ ngơi một lát."
"Bà thường cùng ai?"
"Phần lớn thời gian là cùng bà Trần, đôi khi là mấy đứa con dâu, cũng lúc là đám con cháu trong phủ."
"Ta thể xem thử ?"
"Đương nhiên là !" Quý Lăng Xuyên xong nhíu mày, vẻ mặt thôi.
Yến Tam Hợp nhắm mắt dưỡng thần: "Ông chuyện gì thì cứ hỏi thẳng ."
Quý Lăng Xuyên ngẩn , vội lắc đầu: "Không gì, gì."
"Ông đừng dối."
Bùi Tiếu liếc xéo một cái, nhanh nhảu : "Yến cô nương, câu để hỏi . Rốt cuộc thì đến bao giờ chúng mới thể hóa giải xong tâm ma của bà ngoại đây?"
---